Hè đang gọi bọn ve sầu í ới
Chúng râm ran khao khát những cuộc tình
Hoa Phượng Vỹ đã học đòi khoe sắc
Những cơn mưa đe dọa nước sẽ dâng
Nắng cháy khét những nẻo đường thành phố
Trời Sài Gòn cái nóng đổ chang chang
Giọt mồ hôi trên vai áo vơ hàn
Bát cơm sạn bao cảnh đời lam lũ
Trời nóng quá lòng người như có lửa
Nét dịu dàng cũng bùng những chanh chua
Nơi bình yên chỉ có mái hiên chùa
Câu kinh kệ tạm buông đời khốn khổ
Sài Gòn vẫn bao đời là như vậy
Chỉ hai mùa một nắng với một mưa
Mưa xong nắng hết mưa lại nắng
Chỉ lòng người là rối rắm muôn đời.
Thơ Duy Sắc
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét