Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

KHÚC CA DAO BẼ BÀNG

 KHÚC CA DAO BẼ BÀNG

Duy Sac 2018



Còn thương còn luyến lưu tình

Hết thương ngoảnh mặt làm thinh với người

Tình yêu là mối duyên trời

Nợ vay tiền kiếp nhiều đời với nhau


Còn thương ý hợp tâm đầu

Hết thương mặc kệ ra sao thì tùy

Dứt tình ngoảnh mặt quay đi

Duyên kia đứt đoạn là vì đổi thay


Còn thương nhung nhớ tháng ngày

Hết thương tìm chỗ để thay thế vào

Thương cho người đến về sau

Họ phải bù đắp rất nhiều tổn thương


Còn thương còn muốn chung đường

Hết thương rẽ lối tìm đường khác đi

Vậy thương là ý nghĩa gì

Phải chăng lợi ích hết đi dứt tình


Dòng đời là chuỗi nhục vinh

Nhưng ai cũng mắc lưới tình đa đoan

Đắng cay vì chữ hợp tan

Đớn đau do bởi mất lòng tin nhau


Dòng đời trôi mãi về đâu

Tình người như những nhịp cầu mong manh

Qua cầu rút ván sao đành

Để cho tình nghĩa trở thành nỗi đau


Nào do phú quý sang giàu

Nào do danh phận mình cao hơn người

Hay tình như một trò chơi

Chán chơi nên bỏ lại người vì ta


Thanh xuân khi hết sẽ già

Quanh đi quẩn lại mình ta với đời

Khi mà đuối sức tàn hơi

Ai người bên cạnh cuối đời hỏi han


Còn duyên còn bạn cơ hàn

Hết duyên ta chỉ bẽ bàng với ta

Những câu tình nghĩa mặn mà

Sa cơ mới biết người ta nghĩ gì


Phải chăng phú quý biệt ly

Hay người thay đổi là vì cao sang

Do ta khốn khổ bần hàn

Nên người lo sợ ta liên lụy người


Mây cao gặp gió cao thôi

Ta là ngọn cỏ giữa trời nắng mưa

Môn đăng hộ đối xưa giờ

Danh gia vọng tộc mình mơ sao đành


Bạn hiền từ thuở tóc xanh

Miếng cơm, ổ bánh chia đôi đã từng

Hôm nay bạn giống người dưng

Do ta luôn nghĩ đã từng quen nhau


Ai đi về với sang giàu

Ai từng chia sẻ nỗi đau ngày nào

Ai thương ai biết là bao

Ai từng tiếc nuối ngẹn ngào vì thương


Phải chăng đời quá vô thường

Họa hay là phúc nó luôn tuần hoàn

Việc gì cũng có nguyên nhân

Nên ta phải biết tự thân tu mình


Ai từng bên trọng bên khinh

Ai từng đoạn nghĩa đoạn tình với ai

Ai từng nước mắt đêm dài

Ai từng nhung nhớ về ai cả đời

KHÔNG CÓ GÌ MÃI MÃI

 


Không có gì mãi mãi

Chỉ thời gian vô tình

Nên ta luôn chuẩn bị

Cho vạn sự đổi thay


Không có gì chắc chắn

Chỉ lòng ta kiên trì

Cứ đi theo định mệnh

Nó định hướng đời mình


Gió mưa rồi cũng dứt

Bão tố nào cũng yên

Chỉ cần ta vững chí

Lòng quyết tâm phải bền


Dù được hay là mất

Cũng khoảnh khắc nhất thời

Lòng ta hoài chấp niệm

Chỉ đau khổ mà thôi


Sang hèn hay bần tiện

Tất cả số phận rồi

Ta cố công vùng vẫy

Rồi chỉ vậy mà thôi


Câu Đức năng thắng số

Chỉ người có phúc dày

Nếu phúc ta nhỏ bé

Bình an mới là hay


Nhìn đời và hiểu mình

Từ mình hiểu cuộc đời

Có những người cao quý

Họ được chọn bởi trời


Đừng nên vì mê tín

Mà tự hủy hoại mình

Hiểu rõ câu nhân quả

Suy ra đời nhục vinh


Kiên trì và kiên định

Cố gắng hết sức mình

Việc mình làm mình biết

Đừng trái với Đạo Trời


Là phúc không là họa

Nếu họa khỏi trốn đâu

Trời kêu ai nấy dạ

Bởi vì đời vô thường


Thơ Duy Sắc

ĐỜI LÀ VẬY

 


Em buồn chi nữa, đời là vậy

Một phút huy hoàng có là chi

Hùng binh trăm vạn còn tan vỡ

Chút xíu tình ta nghĩa lý gì


Năm xưa ai đó từng lừng lẫy

Đế chế tung hoành khắp đông tây

Vòng xoay định mệnh càn một trận

Cơ đồ một thoáng tựa tro bay


Có gì phải tiếc về dĩ vãng

Nó đã suy tàn bởi nó thôi

Chẳng phải bởi ai gây như vậy

Tất cả đều do ý của trời


Đời người nhỏ bé như cát bụi

Triều đại suy vong cũng thế thôi

Hàng vạn năm qua đều như vậy

Ta quá nhỏ nhoi giữa đất trời


Chắc gì hiện tại là mãi mãi

Hay chỉ hôm nay nó vậy thôi

Vài cơn gió bụi là tan biến

Như những giấc mơ, chỉ hoang đường


Còn kia gạch đá phơi mưa nắng

Tàn tích một thời đã vinh quang

Người xưa không biết đi đâu hết

Điện ngọc cung vàng hóa gò hoang


Chỉ có thời gian là vĩnh cửu

Tình yêu cao đẹp ở Sử Thi

Giữ gìn son sắc câu thề ước

Ngàn năm còn mãi chuyện tình ta


Thơ Duy Sắc

ĐỜI PHIÊU DẠT

 


Đời gió bụi thân ta phiêu bạt

Một cánh bèo cứ mãi lênh đênh

Dưới trăng cạn chén một mình

Câu thơ ẩn chứa ân tình năm xưa


Rồi không biết đời về đâu nữa

Bước phong trần lầm lũi thế thôi

Hè sang tim lại bồi hồi

Nhìn cành hoa phượng đang rơi trong chiều


Ai muốn hiểu mình sao thì hiểu

Bởi mình không thể cấm được ai

Dòng đời dù ngắn hay dài

Ta là ta chẳng giống ai được rồi


Nhìn người ở ngoài kia lầm lũi

Cũng như ta lủi thủi tháng ngày

Chắc rằng họ cũng đắng cay

Cũng từng tủi nhục tháng ngày quạnh hiu


Bà bánh gánh mặt buồn tiu ngỉu

Nỗi lo trên nét mặt đăm chiêu

Tâm tư ẩn chứa bao điều

Miếng cơm manh áo chắt chiu tháng ngày


Cô gái trẻ buồn ai ngồi đấy

Mắt xa xăm đang ngóng đợi gì

Hay tình yêu đã biệt ly

Bây giờ kẻ ở người đi lạnh lùng


Hoàng hôn ấy một thời thơ mộng

Ta đã từng ấp ủ tình yêu

Hôm nay tuổi đã về chiều

Chiều hôm nào nữa còn chiều nhớ nhau


Thơ Duy Sắc

HOÀNG HÔN TÀN PHAI

 


Chiều em nhỉ, hoàng hôn thật đẹp

Lá me bay rợp phố Sài Gòn

Đôi ta gìn giữ tình son

Suốt đời hy vọng mãi còn bên nhau


Em nhìn đó hoa dầu xoay tít

Chúng tung tăng vui với tình ta

Mong cho tình nghĩa mặn mà

Gừng cay muối mặn đôi ta nếm cùng


Dòng đời sẽ rất là nghiệt ngã

Không như thơ anh viết tặng em

Nếu không còn phút êm đềm

Hai ta có chắc sẽ bên nhau hoài


Nay còn trẻ ta yêu vụng dại

Đời chưa qua hết những thăng trầm

Tình mình nó thật sáng trong

Như hương Nguyệt Quế dưới trăng nồng nàn


Mai này lỡ đường đời trắc trở

Tình hôm nay còn có như xưa

Rất nhiều cám dỗ đang chờ

Tình ta còn đẹp như thơ không nào


Chiều hè đẹp, Sài Gòn gió lộng

Anh tặng em một cánh Phượng Hồng

Tình mình thành hoặc là không

Chỉ mong tạc dạ ghi lòng chớ quên.


Thơ Duy Sắc

CƯỜI TỦM TỈM

 


Nửa đêm cười tủm tỉm

Càng nghĩ càng buồn cười

Thế là tủm tỉm cười

Cả đêm cười tủm tỉm


Nhớ người cười tủm tỉm

Đôi mắt cứ ngây ngô

Chẳng khác gì em bé

Hèn chi mà chẳng già


Nhìn em cười tủm tỉm

Mà mình cũng cười lây

Hai ta cười tủm tỉm

Ai vui có ai hay


Mỗi ngày cười tủm tỉm

Cuộc sống thật nhẹ nhàng

Tủm tỉm cười cười mãi

Ta vui mình ta hay


Thơ Duy Sắc

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

THÁNG NĂM BUỒN

 


Mưa chưa về nhưng khí trời oi bức

Trời tháng năm háo hức lũ học sinh

Hoa phượng đỏ lại buồn vì hè đến

Mùa chia tay quyến luyến tuổi học trò


Tháng năm về ta lại nhớ ngày xưa

Tìm lật lại từng dòng lưu bút cũ

Bao giấc mơ chúng ta từng ấp ủ

Đến hôm nay có ai thật đã thành


Trời tháng năm lác đác dầu rơi rụng

Cánh hoa xoay như chong chóng giữa trời

Nhớ về em bùi ngùi giọt lệ rơi

Những ký ức của một thời yêu vụng


Ai còn nhớ hay chỉ mình ta nhớ

Chỉ mình ta thơ thẩn giấc mơ đời

Quên cuộc sống ở ngoài kia chật vật

Vạn kiếp người đang lặn lội mưu sinh


Tháng năm ơi, năm tháng sẽ phai dần

Đời người chỉ như một làn gió thoảng

Rồi ngày mai ai cũng khuất xa dần

Mọi dĩ vãng dư âm thành tro bụi


Thơ Duy Sắc

HÈ ĐANG VỀ

 


Hè đang gọi bọn ve sầu í ới

Chúng râm ran khao khát những cuộc tình

Hoa Phượng Vỹ đã học đòi khoe sắc

Những cơn mưa đe dọa nước sẽ dâng


Nắng cháy khét những nẻo đường thành phố

Trời Sài Gòn cái nóng đổ chang chang

Giọt mồ hôi trên vai áo vơ hàn

Bát cơm sạn bao cảnh đời lam lũ


Trời nóng quá lòng người như có lửa

Nét dịu dàng cũng bùng những chanh chua

Nơi bình yên chỉ có mái hiên chùa

Câu kinh kệ tạm buông đời khốn khổ


Sài Gòn vẫn bao đời là như vậy

Chỉ hai mùa một nắng với một mưa

Mưa xong nắng hết mưa lại nắng

Chỉ lòng người là rối rắm muôn đời.


Thơ Duy Sắc

TÍNH GÌ?



 Tính gì rồi để được gì

Từ câu nhân quả là suy ra liền

Hơn thua tranh đấu triền miên

Sau cùng tro bụi về miền hư vô


Ai khôn ai dại bao giờ

Chẳng qua phần số nó quy thế rồi

Tìm cho mình phút thảnh thơi

Bớt sân si lại cho đời bình an


Cây cao bóng đổ cũng tàn

Núi cao cũng lỡ cùng năm tháng dài

Xưa nay ai có hơn ai

Có chăng cũng chỉ nhiều vài bữa ăn


Ăn nhiều rồi cũng sẽ nằm

Món ngon của lạ hóa phân bón đời

Biết vui là sẽ thảnh thơi

Biết chơi theo đúng luật trời là hay


Thơ Duy Sắc

MƠ CHI CHO KHỔ

 


Mơ nhiều rồi khổ thêm nhiều

Không mơ mang tiếng là tiêu phí đời

Nhưng mơ cũng chỉ mơ thôi

Mơ mà không được thì đời lại đau


Mơ nhiều ai cũng trong đầu

Mơ quyền mơ chức mơ cao hơn người

Mơ giàu sang nhất trên đời

Mơ xong phải cố vào chơi hết mình


Mơ nhiều hoang tưởng linh tinh

Mơ làm thôi thúc trong mình dã tâm

Vì mơ bất chấp phải làm

Quên câu nhân quả thì tan nát đời


Mơ là chỉ giấc mơ thôi

Nếu hiểu Đạo Trời ta sẽ bớt mơ

Đạo kia luôn đúng xưa giờ

Chẳng ai qua được cơn mơ của trời


Thơ Duy Sắc

NGÀY XƯA ĐÃ HẾT

 


Ngày xưa là dĩ vãng rồi

Đừng ôm những thứ xa xôi làm gì

Chẳng qua tình nghĩa còn ghi

Khắc sâu hình bóng là vì từng thương


Bây giờ mỗi kẻ một đường

Còn lưu luyến bởi tình thương vẫn còn

Cho nên ngày nhớ đêm mong

Chờ khi tái ngộ mở lòng như xưa


Tình kia vẫn thế xưa giờ

Chẳng hề thay đổi dù xa nghìn trùng

Biết yêu và biết thủy chung

Biệt ly rồi lại trùng phùng bên nhau


Có gì oán trách được nào

Bởi tình nó vốn thanh cao thế rồi

Ai yêu cũng đến vậy thôi

Chẳng ai bị tội trên đời vì yêu


Thơ Duy Sắc

MỘNG THẤY MA

 


Hôm qua nằm mộng, ma về gặp

Nó bảo đừng tin chuyện quỷ ma

Bởi vì tất cả gì ta tưởng

Mọi thứ trong đầu sẽ hiện ra


Người mà đạo đức mơ thấy Phật

Mơ thấy tổ tiên ở nhiều đời

Mơ mình đi khắp miền cực lạc

Mơ cả một đời rất an yên


Người mang tâm quỷ mơ thấy quỷ

Người có tâm ma mộng thấy ma

Tà tâm nên tưởng toàn ma quỷ

Dục vọng xấu xa ác mộng về


Nghe ma nó nói mà mình hoảng

Vậy hóa ra mình xấu thật rồi

Cho nên thấy nó về nó ám

Chắc phải từ nay sám hối ngay


Đúng là tâm tưởng ra tất cả

Cái não con người quá thông minh

Mà sao mình tưởng mình giàu có

Lại chẳng thấy đâu chỉ thấy nghèo


Hay là tưởng quá thành hoang tưởng

Tưởng tượng nó làm loạn thần kinh

Đúng rồi, hoang tưởng nên mới vậy

Nếu mình tử tế chẳng cần mơ


Thơ Duy Sắc

TÌNH LÀNG NGHĨA XÓM

 TÌNH LÀNG NGHĨA XÓM



Sài Gòn nắng đẹp lung linh

Phố đông, đường rộng, kênh trong đôi bờ

Tình làng nghĩa xóm ngày xưa

Nó khác tình cảm bây giờ rất xa

Ngày xưa lối xóm gần nhà

Láng giềng tình cảm thật thà nghĩa nhân

Trẻ con chân đất đầu trần

Chạy chơi trong xóm như con cả làng

Trẻ sai cả xóm khuyên can

Trẻ đau đều được cả làng hỏi han

Không lời phân biệt hèn sang

Không câu miệt thị, lời bàn đúng sai

Nhà nào con cái thành tài

Vậy là cả xóm khen hay chúc mừng

Khi giỗ chạp, lúc đầu xuân

Linh đình cỗ đám người cần có ngay

Nhà nào hết gạo nhiều ngày

Sang nhà hàng xóm mượn vay có liền

Phố phường khung cảnh bình yên

Bởi do tâm tính người hiền, thiện lương

Bây giờ đổi mới tên đường

Người xưa xóm cũ muôn phương di dời

Nhà cao dựng khắp mọi nơi

Nhưng người ta chẳng tình người như xưa

Nhìn nhau ai cũng nghi ngờ

Tường cao, cổng kín, chó to đầy nhà

Muốn sang thăm hỏi người ta

Nhưng e cổng kín tường nhà họ cao

Nhà mình cũng phải xây rào

Vì không hiểu được người nào ngay gian

Xóm giềng chẳng tiếng hỏi han

Nhưng khi có chuyện họ bàn lung tung

Nhà này có trẻ bị khùng

Nhà kia con gái bỏ chồng theo giai

Nhà bên nợ quá là dai

Cho nên chủ nợ mỗi ngày hỏi thăm

Nhà trên thua lỗ mần ăn

Tán gia bại sản bỏ làng liêu linh

Rồi nào trai, gái ngoại tình

Rồi thì đủ chuyện linh tinh họ bàn

Họ đưa lên mạng tràn lan

Những lời oán trách thù hằn lẫn nhau

Nhà nào cũng nghĩ mình giàu

Sợ nhà hàng xóm sang cầu miếng ăn

Nhà nào được dịp phất lên

Người ta dè bỉu rằng hên thôi mà

Tài là chỉ nhất nhà ta

Chứ còn nhà khác chỉ là ăn may

Nhìn nhau cau có mặt mày

Trong đầu dò xét thế này thế kia

Thực ra cũng chẳng có gì

Bởi do văn hóa mất đi dần dần

Học nhiều cứ tưởng nhân văn

Thành ra ảo tưởng mình văn hóa rồi

Người ta ít học không chơi

Thành ra có lắm thói đời nảy sinh

Giả nhân, giả nghĩa, bạc tình

Lưu manh trí thức hoành hành khắp nơi

Vẻ ngoài hào nhoáng lừa đời

Cho nên lừa đảo gặp thời phất lên

Chung quy cũng bởi đồng tiền

Bao nhiêu nếp cũ tổ tiên phai dần

Lừa thầy, phản bạn ngoi lên

Mồm ngoa mép giảo sẽ liền tiến thân

Tình làng nghĩa xóm không còn

Nên người vô cảm lạnh lòng nhìn nhau


Thơ Duy Sắc

CHUYỆN TÂM LINH

CHUYỆN TÂM LINH


Thế gian, những chuyện Tâm Linh
Đều là có thật nên mình phải tin
Đó là thế giới vô hình
Có từ nhiều kiếp tổ tiên lưu truyền
Cho nên các cụ dạy con
Ăn bậy thì được chứ đừng nói ngoa
Bởi vì mỗi tiếng thốt ra
Thần linh ở cạnh bên ta chứng liền
Muốn đời mình được bình yên
Đừng nên phán xét luyên thuyên chuyện người
Bởi ai cũng có số rồi
Nghiệp người ta vậy nên người ta mang
Mình không thân thuộc họ hàng
Không nên bàn tán kẻo mang vạ vào
Luật trời soi ở trên cao
Gieo nhân gặt quả chẳng bao giờ lầm
Mình lo tu dưỡng bản thân
Việc người chẳng có liên quan đến mình
Đừng nên bên trọng bên khinh
Bởi khinh người lại khinh mình mà thôi
Ngồi lê đôi mách lắm lời
Những gì ta phán ứng đời của ta
Đôi khi nghĩ chỉ đùa mà
Nhưng lời đã nói nó va vào mình
Ai tin vào chuyện Tâm Linh
Phải nên gìn giữ miệng mình cho ngay
Kẻo mà vạ gió tai bay
Bởi lời nói bậy từ ngay miệng mình

Thơ Duy Sắc

MỚI NHẤT

KHÚC CA DAO BẼ BÀNG

 KHÚC CA DAO BẼ BÀNG Duy Sac 2018 Còn thương còn luyến lưu tình Hết thương ngoảnh mặt làm thinh với người Tình yêu là mối duyên trời Nợ vay ...