Đời gió bụi thân ta phiêu bạt
Một cánh bèo cứ mãi lênh đênh
Dưới trăng cạn chén một mình
Câu thơ ẩn chứa ân tình năm xưa
Rồi không biết đời về đâu nữa
Bước phong trần lầm lũi thế thôi
Hè sang tim lại bồi hồi
Nhìn cành hoa phượng đang rơi trong chiều
Ai muốn hiểu mình sao thì hiểu
Bởi mình không thể cấm được ai
Dòng đời dù ngắn hay dài
Ta là ta chẳng giống ai được rồi
Nhìn người ở ngoài kia lầm lũi
Cũng như ta lủi thủi tháng ngày
Chắc rằng họ cũng đắng cay
Cũng từng tủi nhục tháng ngày quạnh hiu
Bà bánh gánh mặt buồn tiu ngỉu
Nỗi lo trên nét mặt đăm chiêu
Tâm tư ẩn chứa bao điều
Miếng cơm manh áo chắt chiu tháng ngày
Cô gái trẻ buồn ai ngồi đấy
Mắt xa xăm đang ngóng đợi gì
Hay tình yêu đã biệt ly
Bây giờ kẻ ở người đi lạnh lùng
Hoàng hôn ấy một thời thơ mộng
Ta đã từng ấp ủ tình yêu
Hôm nay tuổi đã về chiều
Chiều hôm nào nữa còn chiều nhớ nhau
Thơ Duy Sắc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét