Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

THÁNG NĂM BUỒN

 


Mưa chưa về nhưng khí trời oi bức

Trời tháng năm háo hức lũ học sinh

Hoa phượng đỏ lại buồn vì hè đến

Mùa chia tay quyến luyến tuổi học trò


Tháng năm về ta lại nhớ ngày xưa

Tìm lật lại từng dòng lưu bút cũ

Bao giấc mơ chúng ta từng ấp ủ

Đến hôm nay có ai thật đã thành


Trời tháng năm lác đác dầu rơi rụng

Cánh hoa xoay như chong chóng giữa trời

Nhớ về em bùi ngùi giọt lệ rơi

Những ký ức của một thời yêu vụng


Ai còn nhớ hay chỉ mình ta nhớ

Chỉ mình ta thơ thẩn giấc mơ đời

Quên cuộc sống ở ngoài kia chật vật

Vạn kiếp người đang lặn lội mưu sinh


Tháng năm ơi, năm tháng sẽ phai dần

Đời người chỉ như một làn gió thoảng

Rồi ngày mai ai cũng khuất xa dần

Mọi dĩ vãng dư âm thành tro bụi


Thơ Duy Sắc

HÈ ĐANG VỀ

 


Hè đang gọi bọn ve sầu í ới

Chúng râm ran khao khát những cuộc tình

Hoa Phượng Vỹ đã học đòi khoe sắc

Những cơn mưa đe dọa nước sẽ dâng


Nắng cháy khét những nẻo đường thành phố

Trời Sài Gòn cái nóng đổ chang chang

Giọt mồ hôi trên vai áo vơ hàn

Bát cơm sạn bao cảnh đời lam lũ


Trời nóng quá lòng người như có lửa

Nét dịu dàng cũng bùng những chanh chua

Nơi bình yên chỉ có mái hiên chùa

Câu kinh kệ tạm buông đời khốn khổ


Sài Gòn vẫn bao đời là như vậy

Chỉ hai mùa một nắng với một mưa

Mưa xong nắng hết mưa lại nắng

Chỉ lòng người là rối rắm muôn đời.


Thơ Duy Sắc

TÍNH GÌ?



 Tính gì rồi để được gì

Từ câu nhân quả là suy ra liền

Hơn thua tranh đấu triền miên

Sau cùng tro bụi về miền hư vô


Ai khôn ai dại bao giờ

Chẳng qua phần số nó quy thế rồi

Tìm cho mình phút thảnh thơi

Bớt sân si lại cho đời bình an


Cây cao bóng đổ cũng tàn

Núi cao cũng lỡ cùng năm tháng dài

Xưa nay ai có hơn ai

Có chăng cũng chỉ nhiều vài bữa ăn


Ăn nhiều rồi cũng sẽ nằm

Món ngon của lạ hóa phân bón đời

Biết vui là sẽ thảnh thơi

Biết chơi theo đúng luật trời là hay


Thơ Duy Sắc

MƠ CHI CHO KHỔ

 


Mơ nhiều rồi khổ thêm nhiều

Không mơ mang tiếng là tiêu phí đời

Nhưng mơ cũng chỉ mơ thôi

Mơ mà không được thì đời lại đau


Mơ nhiều ai cũng trong đầu

Mơ quyền mơ chức mơ cao hơn người

Mơ giàu sang nhất trên đời

Mơ xong phải cố vào chơi hết mình


Mơ nhiều hoang tưởng linh tinh

Mơ làm thôi thúc trong mình dã tâm

Vì mơ bất chấp phải làm

Quên câu nhân quả thì tan nát đời


Mơ là chỉ giấc mơ thôi

Nếu hiểu Đạo Trời ta sẽ bớt mơ

Đạo kia luôn đúng xưa giờ

Chẳng ai qua được cơn mơ của trời


Thơ Duy Sắc

NGÀY XƯA ĐÃ HẾT

 


Ngày xưa là dĩ vãng rồi

Đừng ôm những thứ xa xôi làm gì

Chẳng qua tình nghĩa còn ghi

Khắc sâu hình bóng là vì từng thương


Bây giờ mỗi kẻ một đường

Còn lưu luyến bởi tình thương vẫn còn

Cho nên ngày nhớ đêm mong

Chờ khi tái ngộ mở lòng như xưa


Tình kia vẫn thế xưa giờ

Chẳng hề thay đổi dù xa nghìn trùng

Biết yêu và biết thủy chung

Biệt ly rồi lại trùng phùng bên nhau


Có gì oán trách được nào

Bởi tình nó vốn thanh cao thế rồi

Ai yêu cũng đến vậy thôi

Chẳng ai bị tội trên đời vì yêu


Thơ Duy Sắc

MỘNG THẤY MA

 


Hôm qua nằm mộng, ma về gặp

Nó bảo đừng tin chuyện quỷ ma

Bởi vì tất cả gì ta tưởng

Mọi thứ trong đầu sẽ hiện ra


Người mà đạo đức mơ thấy Phật

Mơ thấy tổ tiên ở nhiều đời

Mơ mình đi khắp miền cực lạc

Mơ cả một đời rất an yên


Người mang tâm quỷ mơ thấy quỷ

Người có tâm ma mộng thấy ma

Tà tâm nên tưởng toàn ma quỷ

Dục vọng xấu xa ác mộng về


Nghe ma nó nói mà mình hoảng

Vậy hóa ra mình xấu thật rồi

Cho nên thấy nó về nó ám

Chắc phải từ nay sám hối ngay


Đúng là tâm tưởng ra tất cả

Cái não con người quá thông minh

Mà sao mình tưởng mình giàu có

Lại chẳng thấy đâu chỉ thấy nghèo


Hay là tưởng quá thành hoang tưởng

Tưởng tượng nó làm loạn thần kinh

Đúng rồi, hoang tưởng nên mới vậy

Nếu mình tử tế chẳng cần mơ


Thơ Duy Sắc

TÌNH LÀNG NGHĨA XÓM

 TÌNH LÀNG NGHĨA XÓM



Sài Gòn nắng đẹp lung linh

Phố đông, đường rộng, kênh trong đôi bờ

Tình làng nghĩa xóm ngày xưa

Nó khác tình cảm bây giờ rất xa

Ngày xưa lối xóm gần nhà

Láng giềng tình cảm thật thà nghĩa nhân

Trẻ con chân đất đầu trần

Chạy chơi trong xóm như con cả làng

Trẻ sai cả xóm khuyên can

Trẻ đau đều được cả làng hỏi han

Không lời phân biệt hèn sang

Không câu miệt thị, lời bàn đúng sai

Nhà nào con cái thành tài

Vậy là cả xóm khen hay chúc mừng

Khi giỗ chạp, lúc đầu xuân

Linh đình cỗ đám người cần có ngay

Nhà nào hết gạo nhiều ngày

Sang nhà hàng xóm mượn vay có liền

Phố phường khung cảnh bình yên

Bởi do tâm tính người hiền, thiện lương

Bây giờ đổi mới tên đường

Người xưa xóm cũ muôn phương di dời

Nhà cao dựng khắp mọi nơi

Nhưng người ta chẳng tình người như xưa

Nhìn nhau ai cũng nghi ngờ

Tường cao, cổng kín, chó to đầy nhà

Muốn sang thăm hỏi người ta

Nhưng e cổng kín tường nhà họ cao

Nhà mình cũng phải xây rào

Vì không hiểu được người nào ngay gian

Xóm giềng chẳng tiếng hỏi han

Nhưng khi có chuyện họ bàn lung tung

Nhà này có trẻ bị khùng

Nhà kia con gái bỏ chồng theo giai

Nhà bên nợ quá là dai

Cho nên chủ nợ mỗi ngày hỏi thăm

Nhà trên thua lỗ mần ăn

Tán gia bại sản bỏ làng liêu linh

Rồi nào trai, gái ngoại tình

Rồi thì đủ chuyện linh tinh họ bàn

Họ đưa lên mạng tràn lan

Những lời oán trách thù hằn lẫn nhau

Nhà nào cũng nghĩ mình giàu

Sợ nhà hàng xóm sang cầu miếng ăn

Nhà nào được dịp phất lên

Người ta dè bỉu rằng hên thôi mà

Tài là chỉ nhất nhà ta

Chứ còn nhà khác chỉ là ăn may

Nhìn nhau cau có mặt mày

Trong đầu dò xét thế này thế kia

Thực ra cũng chẳng có gì

Bởi do văn hóa mất đi dần dần

Học nhiều cứ tưởng nhân văn

Thành ra ảo tưởng mình văn hóa rồi

Người ta ít học không chơi

Thành ra có lắm thói đời nảy sinh

Giả nhân, giả nghĩa, bạc tình

Lưu manh trí thức hoành hành khắp nơi

Vẻ ngoài hào nhoáng lừa đời

Cho nên lừa đảo gặp thời phất lên

Chung quy cũng bởi đồng tiền

Bao nhiêu nếp cũ tổ tiên phai dần

Lừa thầy, phản bạn ngoi lên

Mồm ngoa mép giảo sẽ liền tiến thân

Tình làng nghĩa xóm không còn

Nên người vô cảm lạnh lòng nhìn nhau


Thơ Duy Sắc

MỚI NHẤT

KHÚC CA DAO BẼ BÀNG

 KHÚC CA DAO BẼ BÀNG Duy Sac 2018 Còn thương còn luyến lưu tình Hết thương ngoảnh mặt làm thinh với người Tình yêu là mối duyên trời Nợ vay ...