SỐ ĐỀ

 



Chiều nào ta cũng đợi số về
Có tiền trả nợ để về quê
Chờ mãi vận may đâu chẳng đến
Chỉ thấy của đi chẳng trở về

Thất nghiệp biết làm chi cho đặng
Mong vào may rủi để gạo cơm
Nghĩ cũng chẳng chi là phạm tội
Ai ngờ tay trắng vẫn ê chề

2003

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẾM HỘI AN

CÁ LIA THIA

CHỜ TÍ