Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn TNMH

NHỚ LẮM

Hình ảnh
 NHỚ LẮM Duy Sắc 2009 Em nhớ anh! Nhớ anh lắm Em nhớ lắm Nhớ anh nhiều Anh biết không Anh dấu yêu Anh nơi nào Anh có hiểu Em yêu anh Yêu anh nhiều Xuân về rồi Anh biết chưa Em về quê Mẹ gói bánh Bà làm kiệu Ba tỉa mai Đà Lạt buồn Sương nặng hạt Trời nắng nhạt Thông không reo Suối ngưng đọng Nỗi buồn em Em nhớ anh Anh biết không Xuân Lâm Đồng Trời không tuyết Nhưng em lạnh Tim cứ buốt Bởi vì yêu Yêu anh nhiều Anh dấu yêu. T.N.M.H

ĐÊM BUỒN PHỐ NÚI

Hình ảnh
 ĐÊM BUỒN PHỐ NÚI Duy Sắc Sương phủ mờ mờ phía đồi thông Chợ đêm nhộn nhịp, khách dạo đông Đà Lạt xuân về, trời se lạnh Có kẻ không nhà vẫn lông bông Em đợi chờ ai cứ ngóng trông Sao mà buồn đến nhạt má hồng Nước mắt lại rơi trong lặng lẽ Có phải thất tình đúng hay không Thôi thì ta hãy dạo mấy vòng Để cho thư thái chút được không Buồn cũng chẳng qua là cảm xúc Rồi vài hôm nữa lại như không Em chớ trách anh kẻ bao đồng Nhưng tình dù đẹp chỉ mông lung Em đã yêu bằng lòng chung thủy Nhưng người có thấu hiểu em không Hoàng Lan mấy khóm đã trổ bông Đêm nay phố núi thật mênh mông Hai kẻ thất tình đầy mơ mộng Ánh mắt nhìn nhau lệ tuôn dòng Duy Sac

ĐÀ LẠT ƠI !

Hình ảnh
 ĐÀ LẠT ƠI ! Đà Lạt ơi ! Ta mất em rồi Đà Lạt ơi ! Lòng ta giá buốt Nhớ về em, tim cứ nhói đau Đà Lạt ơi ! Người có biết em đâu? Trả em lại cho ta mau Trả lại hết tháng ngày mơ mộng Trả lại ngay một thuở ta yêu Ôi Đà Lạt, ngươi sao im lặng ? Ôi Đà Lạt ! Ta thương em mãi Tại vì sao ngươi giấu em đi Ta tìm mãi trong từng góc phố Hình bóng em không biết nơi nào Ôi Đà Lạt, tình ta dang dở Bao năm qua ta vẫn còn đau Đau khổ lắm sao mi biết được Ngươi có gì ngoài sương núi âm u Em ở đâu ? Sao em không nói Để cho anh cứ mãi đi tìm Đà Lạt ơi ! Ta mất em rồi Đà Lạt ơi ! Ta mất thật rồi Duy Sac 2022

NÀNG THƠ

Hình ảnh
 NÀNG THƠ Duy Sắc Chiều mưa xứ Huế năm xưa Hoàng Thành hoang vắng, lưa thưa bóng người Mình ta rảo bước rong chơi Trên nền phế tích một thời vàng son Dư âm ngày cũ vẫn còn Đền đài, lầu các nét son phai dần Ta đi ngơ ngẩn bước chân Tinh thần nặng trĩu, lòng buồn nao nao Thình lình có trận mưa rào Ta nép vào góc lầu cao ngói vàng Cảnh quan ảm đạm điêu tàn Tự nhiên cảm tác ta làm bài thơ Rằng: “Nay cảnh đã khác xưa Cố nhân còn đó hay là chưa đi Phải chăng luyến tiếc điều chi Trải bao mưa nắng còn gì nơi đây Hoa viên tàn úa cỏ cây Lầu son, gác tía phủ đầy dây leo Cố cung buồn tẻ eo sèo Không còn Nhã Nhạc hát câu khải hoàn Chiến công xưa đó còn vang Một thời Tiên Chúa Nguyễn Hoàng nam chinh Đại Việt từ ấy vươn mình Giang Sơn gấm vóc có hình hôm nay Nghiệp xưa tiên tổ dựng xây Cơ đồ rạng rỡ càng ngày vươn lên Có ai còn nhớ đến tên Có ai còn nhớ tháng năm oai hùng Một thời ngang dọc kiếm cung Một thời oanh liệt kiêu hùng Đại Nam Hôm nay còn Huế điêu tàn Ngọ Môn phơi dưới thời gian vô tình...

LANG THANG ĐÀ LẠT

Hình ảnh
 LANG THANG ĐÀ LẠT Duy Sắc Có những chiều anh lang thang Đà Lạt Lạnh run người, anh đứng dưới thông xanh Hình bóng em như sương núi mong manh Hồ Than Thở gợi hồn thơ nhung nhớ. Hoa đào ơi ai xui cho mi nở Màu hồng tươi rực rỡ cứ trêu ngươi Hay mi nhìn ta đang rất buồn cười Ta sẽ đến bẻ hết cành bỏ tức Cẩm Tú Cầu nhìn càng thêm phát bực To thù lù như một cục xấu òm Thế mà mi cũng có lắm người dòm Ta sao lại không ai dòm một tí Phong Lan ư loè loẹt chớ đẹp gì Loài hoa dại mơ cao sang quyền quý Phù phiếm thôi chớ ai mà yêu qúy Quên ta đi ,  ta rất gét các ngươi Hồ Xuân Hương du khách họ cứ cười Thiệt rảnh quá ai cười cho nó nổi Mấy cánh bèo cũng bày đặt thả trôi Ôi phố núi, mình lang thang chi mãi!

NHỚ EM TNMH

 NHỚ EM Duy Sắc  Duyên chưa hết nên ta còn lưu luyến Tội thân em chịu những nỗi chuân chuyên Đêm mưa lạnh trong căn phòng đơn chiếc Cảnh tha hương dằn vặt lắm nỗi niềm Ai thấu hiểu những gì mà em trải Nước mắt đâu cho đủ lấp đắng cay Nụ cười nào để cho em hạnh phúc Có phải anh gây ra đoạn trường này Trời Đức Trọng mấy xuân rồi giá buốt Em khóc ròng trong căn gác cô đơn Hương mứt tết có còn gì là ngọt Tại số hay anh là kẻ bạc tình Thời gian vẫn chưa phai mờ nỗi nhớ Những đêm dài anh cứ mãi âu lo Tình chúng ta tuy cách trở đôi bờ Anh không thể phụ em thêm lần nữa.

TÌNH

 TÌNH Duy Sắc Thơ tình ta viết bao năm Dành cho chỉ một người từng yêu ta Đời bao gian khổ từng qua Người là dộng lực cho ta vẫy vùng Những khi túng quẫn khốn cùng Người không khinh rẻ mà còn yêu thương Tình yêu cao đẹp lạ thường Khó mà tìm được tấm lòng như em Nhưng ta nào có vô tâm Bởi vì không muốn để em phải buồn Những ngày tháng ấy khó khăn Nên ta cúi mặt phải đành lặng im Tình người khắc cốt ghi tâm Cả đời ta nguyện không quên ân tình Nhiều đêm lang bạt một mình Nhớ từng con phố nơi mình từng qua Biết người cô quạnh xa nhà Biết người cuộc sống chẳng xa hoa gì Biết thôi không giúp được gì Sợ người lại khổ bởi vì thương ta Mười hai năm đã trôi qua Nhớ hôm tiễn biệt thật là đắng cay Em yêu nắm lấy bàn tay Dặn rằng cố gắng những ngày khó khăn Nhìn em dáng vẻ gầy hom Bàn tay mảnh khảnh tính còn ngây thơ Mắt buồn chứa đựng nỗi lo Lòng ta thắt lại bây giờ còn đau Bao giờ ta lại có nhau Chắc là không có nữa rồi tại ta Chỉ còn lại những xót xa Chỉ còn lại một mình ta nhớ người Thôi th...

MÙA HOA DÃ QUỲ

 MÙA HOA DÃ QUỲ Xe anh đang leo đèo Bảo Lộc Những đồi chè thấp thoáng  xa xa Sim nở hoa tím mấy cung đèo Sương giăng bủa che vài chóp núi Nghe em kể mùa hoa cúc dại Loài cây hoang mọc khắp núi rừng Anh chưa thấy bóng loài hoa ấy Hay tại vì mình chửa có duyên Đường uốn éo, sụt trồi lên xuống Mây va vào ô kính như sương Tự nhiên tai anh giống bị ù Cảm giác tiếng o o rất lạ Quanh co mãi xe vào Bảo Lộc Hai bên đường rẫy bắp xanh tươi Màu vàng rực triền đồi phía trước Dã quỳ kia chào đón tình ta. Nắng đang khuất sau những khóm lau Làn sương lạnh nhuộm màu rét mướt Anh mơ: “ ta đi trên đồi cỏ  Gió rung rinh khóm cúc ven đường Chiều Bảo Lộc  màu trời bàng bạc Ta cầm tay cùng hát ngêu ngao Hương dã quỳ phảng phất ngọt ngào Mùi cỏ dại nồng nàn chẳng kém Em cười với cái nhìn thật lém Rằng nơi đây cảnh đẹp, trong lành Hai đứa mình có mái nhà tranh Mình xây đắp gia đình giản dị Anh không nói cúi đầu suy nghĩ Tương lai kia em nói cho vui Đời cần có cơm ngon áo đẹp Không mơ màng n...

ÁO KHOÁC CỦA EM

 ÁO KHOÁC CỦA EM Duy Săc 2024 Chiếc áo khoác ngày xưa em mặc Đến hôm nay nó cũ lắm rồi Anh nhìn thấy vết sờn, vết rách Em vẫn còn khoác nó lên người Anh nhìn thấy mà đau lòng lắm Chiếc áo kia anh đã từng quen Rất nhiều những buổi chiều mình hẹn Anh mới nhìn đã nhận ra em Và chiếc mũ màu kem chất dạ Em cũng thường đội nó trên đầu Hình ảnh đó vẫn còn lưu dấu Bao nhiêu năm anh chẳng hề quên Mũ và áo của em đều cũ Nhưng em luôn giữ chúng bên mình Anh thật tệ, còn thua đồ vật Thế cho nên em vứt bỏ luôn Em là người chung thủy đến cùng Nên em khổ chỉ mình em chịu Lời gièm pha cay nghiệt em nghe Để gìn giữ cho mình Đức Hạnh Thôi anh tệ, em đừng có hận Hận làm gì một kẻ vô tâm Em im lặng là anh đã hiểu Cảm ơn em từng đã thương anh.

GỬI EM YÊU

 GỬI EM YÊU TNMH Duy Sắc Đà Lạt đêm buồn, trời lạnh giá Sương núi âm thầm cắt thịt da Mình anh quanh quẩn bờ hồ vắng Nhớ em đang phải chịu xót xa Vì đâu dang dở chuyện tình ta Nghĩa tình mình vốn rất mặn mà Thuỷ chung em vẹn tròn son sắt Đức hạnh trung trinh giữ đạo nhà Mấy lần Đức Trọng anh từng qua Dọ hỏi xung quanh để biết nhà Nhưng rồi anh lại không dám đến Không hiểu tại sao mình cứ xa Nhiều khi nhớ em cứ xót xa Em cũng thương anh lén cả nhà Thế mà mình vẫn xa nhau mãi Cách nào cho trọn vẹn đôi ta.

CHIỀU ĐỨC TRỌNG

 CHIỀU ĐỨC TRỌNG Duy Sắc 2018 Buổi chiều Đức Trọng buồn kỳ lạ Anh bước lang thang mãi tìm em Đi qua Liên Nghĩa về Phú Hội Xong dừng chân lại ở Liên Khương Lòng buồn tự hỏi mình sao vậy Hiệp Thạnh đằng kia có đâu xa Sao ta ngơ ngẩn như kẻ dại Chẳng lẽ tâm hồn ta đang bay Anh vòng qua mấy thôn xóm núi Ánh nắng cao nguyên mát làn da Loanh quanh tìm mãi rồi cũng đến Ngập ngừng chân bước đến cổng nhà Bầu trời nhập nhoạng lạnh cắt da Khóm hoa cúc dại nhìn anh hỏi Hỡi kẻ si tình đang ngơ ngẩn Sao không vào nhà gặp người ta Anh nhìn khóm cúc buồn khó tả Tự nhủ khi vào ai đón ta Hay mình bị đuổi vì khách lạ Họ báo công an nhục mặt ra Anh loanh quanh mãi tìm quán cóc Một bát cơm chiều đủ lót lòng Lại vòng trở lại qua đầu ngõ Nhìn mấy ngọn bơ ngất ngưởng cao Cuộc đời có nhiều điều kỳ lạ Anh thấy bóng em thấp thoáng xa Đôi vai gầy ấy, đôi tay ấy Chỉ cách hàng rào sẽ gặp ngay Những ngọn đèn đường vừa mới bật Tiếng chó nhà người sủa inh tai Mình anh lại bước ra quốc lộ Một chuyến xe đêm xuống Sà...

CHIỀU TRONG RỪNG THÔNG

 CHIỀU TRONG RỪNG THÔNG Duy Sac Hoa cúc dại nở vàng triền dốc thoải Chân núi Voi, gió núi thổi xạc xào Mấy cây thông rụng lá xuống ào ào Anh đi nhặt mấy quả thông vừa rụng Trời Đức Trọng mùa này không hề lạnh Nắng rất hanh, khô nứt hết cả da Anh đi dạo một vòng trên sườn núi Ngắm hoàng hôn đang ửng đỏ đằng xa Anh dừng hỏi một vài người ở đó Rằng còn xe nào xuôi xuống Sài Gòn Để anh kịp xuyên đêm về thành phố Bởi ở đây, anh lại nhớ đến em Bao nhiêu lần cứ đến hẹn lại lên Anh qua ngõ nhà em xong không ghé Anh không hiểu tại sao mình lại thế Có chuyện gì ngăn cản bước chân ta Rồi thời gian nó lặng lẽ trôi qua Anh ngẫm lại chắc là duyên chưa đủ Thế cho nên mình mới không thể ghé Chứ trong ann tình ấy vẫn còn nguyên Em chắc nghĩ anh thật là khó hiểu Mà đúng thôi, anh khó hiểu thật mà Anh xưa nay kín tiếng lắm em à Nhưng anh rất là tin vào số mệnh Nào có phải anh là người mê tín Nhưng niềm tin anh phó mặc vào trời Anh hiếm khi tin tưởng ở lòng người Bởi anh biết lòng người luôn thay đổi ...