NÀNG THƠ Duy Sắc Chiều mưa xứ Huế năm xưa Hoàng Thành hoang vắng, lưa thưa bóng người Mình ta rảo bước rong chơi Trên nền phế tích một thời vàng son Dư âm ngày cũ vẫn còn Đền đài, lầu các nét son phai dần Ta đi ngơ ngẩn bước chân Tinh thần nặng trĩu, lòng buồn nao nao Thình lình có trận mưa rào Ta nép vào góc lầu cao ngói vàng Cảnh quan ảm đạm điêu tàn Tự nhiên cảm tác ta làm bài thơ Rằng: “Nay cảnh đã khác xưa Cố nhân còn đó hay là chưa đi Phải chăng luyến tiếc điều chi Trải bao mưa nắng còn gì nơi đây Hoa viên tàn úa cỏ cây Lầu son, gác tía phủ đầy dây leo Cố cung buồn tẻ eo sèo Không còn Nhã Nhạc hát câu khải hoàn Chiến công xưa đó còn vang Một thời Tiên Chúa Nguyễn Hoàng nam chinh Đại Việt từ ấy vươn mình Giang Sơn gấm vóc có hình hôm nay Nghiệp xưa tiên tổ dựng xây Cơ đồ rạng rỡ càng ngày vươn lên Có ai còn nhớ đến tên Có ai còn nhớ tháng năm oai hùng Một thời ngang dọc kiếm cung Một thời oanh liệt kiêu hùng Đại Nam Hôm nay còn Huế điêu tàn Ngọ Môn phơi dưới thời gian vô tình...