Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ TÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ TÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

VỠ MỘNG

 VỠ MỘNG

Thơ Duy Sắc 2015

Văn chương với chữ nghĩa

Lòng vòng mãi thế thôi

Hết yêu lại chia ly

Oán thù xong hoà giải


Thịnh suy hay thành bại

Thời gian sẽ xoá nhoà

Vòng bánh xe lịch sử

Nó luôn cứ thế quay


Ta là đứa trẻ dại

Ngông cuồng không biết ai

Tài vẫn chưa nhìn thấy

Cái tai nó cận kề


Đời ai hay hơn ai

Chẳng qua là định mệnh

Cờ đến tay thì phất

Đức cao sẽ phúc dày


Cây đa với cây đề

Cũng chỉ là thực vật

Nào khác chi cây cỏ

Rồi cũng thành củi khô


Ta nhìn dòng sông chảy

Nước thay đổi mấy lần

Sông kia rồi cũng cạn

Đời ta cũng sẽ tàn


Hư danh như ảo mộng

Ta vì nó nhọc lòng

Giật mình đêm thức giấc

Tan vỡ mối tình hồng.

ĐỜI VUI MÀ

 ĐỜI VUI MÀ

Duy Sắc Nguyễn 2015

Đời vui mà nên em đừng buồn nhé

Cười lên đi hạnh phúc đến ngay thôi

Em nhìn lên ngước về phía mặt trời

Tia nắng mới sưởi tâm hồn rét mướt


Những vất vả chỉ là bài học nhỏ

Ai trong đời mà không đã trải qua

Em nhìn xem ta đều giống nhau mà

Anh cũng đã khóc rất nhiều em ạ


Khi còn bé chúng ta đều mơ ước

Mơ là mơ nào có dễ được đâu

Nhưng phải mơ để phấn đấu không ngừng

Ta luôn hướng về con đường phía trước


Đời rất sướng mà ta không biết hưởng

Thế cho nên ta lại tưởng đời đau

Vui cười lên là sẽ hết u sầu

Dòng nước mắt cuốn trôi bao nỗi khổ.

CHIỀU UỐNG RƯỢU

Chiều uống rượu

Chiều thành phố bình yên em ạ!

Mấy ngọn cây phủi sạch nắng vàng

Vỉa hè, anh lại lang thang

Quán xưa hai xị với trang thơ tình


Lá mơ non quấn dồi ngọt lịm

Vị mắm tôm đậm cái hồn quê

Riềng cay đầu lưỡi tê tê

Rượu vào ấm hết lòng mề tim gan


Đời lang bạt nhẹ tênh như mộng

Bao cuộc tình bèo dạt mây trôi

Tuổi xanh anh đốt hết rồi

Tuổi già em có định ngồi cùng anh


Không cũng được, tùy vào duyên phận

Đời mỗi người mỗi số, biết sao

Còn em vị rượu ngọt ngào

Không em, anh vẫn rượu vào mỗi đêm.


Duy sac 2015

CỘT MỐC SỐNG TRƯỜNG SA

 TẶNG NGƯỜI LÍNH ĐẢO TRƯỜNG SA

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2014

Từ đảo xa anh mơ bên dáng mẹ

Chiếc chõng tre thanh thản giấc trưa hè

Con diều sáo căng no vờn trên gió

Lúa chiêm mùa bụng sữa trắng trinh nguyên


Con nghé con say vú ngủ im lìm

Đình mở hội trống chèo vang đầu ngõ

Quê hương anh con sông nhỏ hiền hòa

Bao mùa lũ phù sa vun đồng ruộng


Anh xa quê xa bóng dáng người yêu

Ôm súng thép giương lê canh bước giặc

Biển mùa này gió bão cứ triền miên

Đời ngư phủ dập vùi trên sóng dữ


Nỗi nhớ quê trong sáng thật hồn nhiên

Vài mảnh giấy gửi tâm tình lính biển

Nơi anh ở bốn bề bàng bạc trắng

Cánh hải âu mất hút giữa trùng khơi


Kẻ thù đang chờ chực khắp mọi nơi

Tình anh đó gói trong tình non nước

Đứng giữa trời anh kiêu hãnh vô biên

Cột mốc sống chốn địa đầu Tổ Quốc


Anh đứng gác sao vàng bay lồng lộng

Canh biển khơi say cá những ngư thuyền

Mặc bão tố niềm tin không lay động

Biển âm thầm nuôi dưỡng lửa trong tim


Dù kẻ thù uy hiếp mỗi đêm đêm

Anh vẫn mãi là người trai nước Việt

Yêu non sông yêu dân tộc thân thương

Một trái tim nhỏ bé vẫn ngoan cường.

CHIẾC BÁNH CHƯNG THIU

 CHIẾC BÁNH CHƯNG THIU

Thơ Duy Sắc 2012

Ba ngày tết, căn nhà không mở cửa

Mai héo khô do bởi thiếu hơi người

Mảnh mứt vụn, bầy ruồi bâu cuống quýt

Miếng dưa thừa, lũ kiến đánh nhau tha


Ôi chán quá, xuân là gì vậy hả

Trời nắng to, không khí thật là oi

Vài lon bia bạn tặng đã hết rồi

Chai rượu đế Gò Đen giờ cũng cạn


Sim bị khoá không thể nào liên lạc

Làm sao đây để thăm hỏi bạn bè

Nồi thịt mỡ váng lên màu sắp hỏng

Lọ dưa hành cũng đã bốc mùi hôi


Bụng đang đói, bát mỳ tôm trương rủn

Cố ăn thôi cho qua lúc xót lòng

Ti vi mở thấy toàn là lễ hội

Mình chẳng nhìn thấy ảnh của mình đâu


Căn phòng trọ tối tăm không ánh sáng

Ít nắng trời soi qua kẽ mái tôn

Xuân của ai nào đâu phải của mình

Mở đồng bánh nhưng không ngờ thiu hết.

RỪNG SÁC CẦN GIỜ

 RỪNG SÁC CẦN GIỜ 

Duy Sắc Nguyễn 2012

Mưa to quá, trời mịt mù nước đổ

Xe ta băng xuyên rừng Sác Cần Giờ

Bùn đất bắn tung toé đường lầy lội

Trong không khí nồng nặc hơi đất thở


Những cây đước quấn nhau như một khối

Rễ đan vào thành những bối không rời

Mưa trốc gốc rất nhiều cây to lớn

Đước dẻo dai vẫn bám chặt đất bồi


Thảm rừng xanh có nơi nào đẹp hơn

Bao nhiêu năm tình người vun đước lớn

Rừng phòng hộ vững vàng ngăn gió bão

Người Cần Giờ nghĩa đượm hạt muối tròn


Tình mình vui như rặng đước lao xao

Những tiếng yêu theo sóng vỗ rì rào

Anh yêu em và cũng yêu cây đước

Yêu ông cha mở cõi khổ biết bao.

CÂY BÀNG MÙA HẠ

 CÂY BÀNG MÙA HẠ

Thơ Duy Sắc 2009

Những chiếc lá cháy vàng trong nắng gắt

Rễ trồi lên nằm vắt vẻo bên đường

Chút tàn con che bóng khách tha phương

Vài ông lão ngồi hơn thua cờ tướng


Trong mưa bụi, chồi non loi nhoi dậy

Bọn sâu con đang động đậy ngo ngoe

Nụ bàng tranh nhau sáng để cố xoè

Quả chín rụng,  niềm vui đầy mắt trẻ


Trời cuối hạ, học sinh ngồi nhớ bạn

Tiếng ve buồn,  ngao ngán giấc mơ hồng

Thân bàng con nhiều dấu khắc chất chồng

Tình đôi lứa in hằn theo năm tháng


Màu đỏ đã chuyển dần trên tán lá

Bàng như đang buồn bã trước mùa thu

Phố buồn hiu  bụi khói cứ mịt mù

Anh vẫn đợi em tìm về nơi cũ


Bàng vẫn vậy và dòng đời vẫn vậy

Những buổi chiều cũng chỉ có hoàng hôn

Nhưng trong anh trống vắng cả tâm hồn

Sao thế nhỉ? lòng bồn chồn nhung nhớ!

CHIẾN LŨY CHÍ HÒA

 CHIẾN LŨY CHÍ HÒA

Thành Gia định quân lương một vạn

Pháp tấn công quân chỉ một ngàn

Tổng binh bỏ chạy vội vàng

Khổ cho dân chúng hoang mang trong lòng


Từ thành Huế vua ban chiếu chỉ

Nguyễn Tri Phương cấp tốc lên đường

Chí Hòa dựng gấp khẩn trương

Quân Nam tái chiếm chiến trường thật nhanh


Nhưng quân Pháp vũ trang hiện đại

Súng thần công uy lực vô biên 

Kẻ thù nhả đạn liên miên

Quân ta hoảng loạn trận tiền lao nhao


Dân bất khuất quyết tâm giữ đất

Triều đình bàn tính chuyện cầu hòa

Khổ cho chiến sĩ Chí Hòa

Đối đầu lửa đạn can qua bỏ mình


Thành đã mất nhân dân ly tán

Máu anh hùng uất nghẹn chữ trung

Nam kỳ lục tỉnh đường cùng

Một thời thuộc địa hãi hùng mở ra


NguyenDuySac 2008

GIÓ VỌNG LÂU

 Gió Vọng Lâu

Duy Sac

Nào đâu nền móng cũ

Kinh thành xưa hoang tàn

Cỏ cây xóa dấu vết

Oan hồn dạo lang thang


Hoàng thành trơ trọi nắng

Ngọ Môn không người qua

Người xưa buồn lắm nhỉ

Hậu thế nào biết ta


Thăng Long nào ở đó

Đông đô nào ngoài kia

Thành Đại La đâu nhỉ

Sông Cái vẫn chảy hoài


Cũng gọi là dĩ vãng

Cũng gọi là vàng son

Cũng đã từng thành lũy

Cũng từng đã lâu đài


Cũng ngàn năm rồi nhỉ

Ừ thì cũng ngàn năm

Gọi ngàn năm cho chẵn

Sau ngàn năm là gì


Ồ cũng uy nghi lắm

Cũng năm cửa ra vào

Cũng sân chầu , bệ đá

Cũng rồng, phượng, lân, quy


Rồi ngàn năm sau nữa

Lịch sử viết ra sao

Hồn xưa non nước Việt

Ai mới thực anh hào


Hà Nội 2004

TIỄN BẠN

 TIỄN BẠN

( TIÊN SINH O-KA-WA)

Đêm nay tiễn em về

Nước Nhật Bản xa xôi

Trăng kia cao vòi vọi

Chắc nó hiểu lòng tôi

Em ơi xin đừng vội

Tôi xin nhắn đôi lời

Nơi tâm hồn sâu thẳm

Tình yêu tôi sáng ngời

Tình giành cho em hết

Em khoan đi em ơi

Tôi yêu em lắm đấy

Một mái tóc nhung đen

Yêu nụ cười bẽn lẽn

Câu chào buổi ban đầu

Em chắc không hiểu đâu

Tôi hay thức đêm thâu

Nhớ em trong giấc mộng

Vầng trăng cũng u sầu

Nó trách tôi ảo mộng

Mơ những chuyện xa xôi

Tôi yêu em rất nhiều

Yêu quê hương em nữa

Nước Nhật Bản đẹp giàu

Vì sao trời Châu Á

Tôi yêu O-Sa-Ka

Trời mùa đông lạnh giá

Bến cảng vắng bóng tàu

Hoàng hôn vừa xuống núi

Chiều loang lắm nỗi sầu

Tôi yêu đất Đông Kinh

Đêm ngập tràn ánh điện

Phố xá cơn chuyển mình

Dòng người tuôn sức sống

Tôi nói thật với em

Tôi cũng yêu nước Nhật

Tình hữu nghị mênh mông

Hai bến bờ Tổ Quốc

Tình hai quả tim hồng

Ta đang cùng nhịp đập

Ngày mai em đi rồi

Em có nhớ tôi không

Nhớ Việt nam yêu dấu

Nắng ấm suốt mùa đông

Nhớ cành mai ngày tết

Giao thừa vui xuân về

Đêm nay trời lạnh giá

Tôi buồn tái tê lòng

Phi trường đang vội vã

Máy bay về lại đi

Đường băng kêu rên xiết

Se sắt nỗi xót xa

Tạm biệt O-ka-wa


Nguyễn DUy Sắc 2003

NHỚ QUÊ NHÀ

 NHỚ QUÊ NHÀ

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2003

Nhớ Thái Bình những lúc trời đông

Nắng hanh hanh , gió tràn hơi rét

Xóm làng, vườn tược thân quen

Ngày tháng ấy như là giấc mộng


Nhớ biết bao những đông ngày ấy

Họ hàng, lối xóm đượm ân tình

Nay cô đơn ta lang thang đất khách

Lòng nhớ nhà, cảm giác lạnh con tim


Nhớ sân đình rất nhiều kỷ niệm

Nhớ trường làng mái lá đơn sơ

Con trâu già thèm búi rạ khô

Con chim chích nhặt từng hạt thóc


Nhớ bóng dáng của bà đầu ngõ

Tiếng bà ru giấc võng trưa thu

Cái ao trước sân nhà bèo bồng nở

Tiếng máy cày bình bịch trên đồng


Nhớ những lúc lúa vào vụ mới

Đám mạ non, tay mẹ cấy thẳng hàng

Lũ trẻ trâu với vi vu diều sáo

Chiếc thuyền nan nhàn nhã bơi bơi


Nhớ cây xoan rung rinh quả mọng

Khóm tre xanh xào xạc đêm hè

Dưới trăng thu vang tiếng trống chèo

Những câu hát ngợi ca yêu cuộc sống


Những ký ức bao ngày tôi vẫn nhớ

Thái Bình ơi! Quê hương ơi

Sẽ có ngày tôi quay trở lại

Trời vào xuân đỏ thắm cánh hoa đào.

TẬP THƠ TÙY TIỆN

 THƠ CŨ CHÀO NĂM MỚI

THẢNH THƠI


Thỉnh thoảng thầm thương thấy thẹn thùng

Thở than tha thiết thật thảm thương

Thơ thẩn thì thầm thường thao thức

Thui thủi thẫn thờ thất thểu thân

Thật thà thường thiệt thì thôi thế

Thỏ thẻ than thân thảm thiết thêm

Thôi thì thiếu thốn thu tham thích

Thanh thản thênh thênh thảnh thơi thần


Nguyễn Duy Sắc 2002


RỈA RÁY


Rã rời rối rắm rất rầu rầu

Ray rứt râm ran rớt rụng râu

Rần rần run rảy ra rót rượu

Rôm rả rêu rao réo rắt rầu

Rạch ròi ruồng rẫy rên rồi rỉ

Rối reng rười rượi rụt rè rao

Rỉ rả ròng ròng rồi rệu rạo

Rung rung rỉa ráy rớt rào rào


Nguyễn Duy Sắc 2002


NGAO NGÁN


Ngốc nghếch ngu người ngơ ngơ ngáo

Ngông nghênh ngả ngớn ngấm nghẹn ngào

Ngắc ngoải ngậm ngùi ngồi ngán ngẩm

Ngây ngô ngèn ngẹn nghĩ ngêu ngao

Nghi ngờ ngao ngán người ngắm nghía

Ngoan ngoãn người ngay nghĩa ngọt ngào

Nguôi ngoai ngẫm nghĩ ngày ngổ ngáo

Ngẩn người ngài ngại ngượng ngán ngao


Nguyễn Duy Sắc 2002


MƠ MỘNG


Mê mải miên man mệt mỏi mình

Mơ màng mụ mị mãi mông mênh

Mong manh mong muốn màu mơ mộng

Man mác mỏi mòn mối mơ men

Một màu mụ mị miên man mộng

May mắn mập mờ mỗi một mình

Mãi mãi một màu mang mê muội

Mất mát mình mang mắt mất minh


Nguyễn Duy Sắc 2002


ĐIÊN ĐẦU


Điếm đàng đú đởn để đòn đau

Đỏ đen điên đảo đến đau đầu

Đa đoan đen đúa đời điêu đứng

Đêm đen đau đáu đến được đâu

Đắm đuối đã đời đeo đau đớn

Đoạ đày đành đạch đẩu đầu đâu

Đã đến điểm đen đà đừng động

Để đời định đoạt đỡ điên đầu


Nguyễn Duy Sắc 2002


LÁO LIÊN LỜI


Lầm lỡ lu loa lý lắm lời

Léo lài lươn lẹo lãnh lẻ loi

Láu liên lấp ló lòng lưu luyến

Lố lăng lú lấp lố lại lòi

Lê la luồn lách lời lếu láo

Lấm lem lấn lát lấy lời lơi

Lả lơi lanh lẹ lo lấp liếm

Lỗi lầm lai láng láo liên lời


Nguyễn Duy Sắc 2002

GIẶC NƯỚC

 GIẶC NƯỚC (2000)

Miền tây nước lũ lại về

Ruộng đồng chết ngạt, bốn bề xác xơ

Đê bao thiếu đất vỡ bờ

Cầu phà thiếu sắt vật vờ đong đưa


Trên cao trời đổ tuôn mưa

Màn trời chiếu đất lưa thưa nóc nhà

Trẻ con lạc mất mẹ cha

Người già đói lạnh trơ da ngoài đồng


Trâu bò chết nước trương phồng

Người người lũ lượt gánh gồng bơi sông

Về đâu trời nước mênh mông

Thân trong đói rét ước mong điều gì


Nước ơi nước lụt làm chi

Dân nghèo khốn khổ bỏ đi khỏi nhà

Nghìn năm nếm trải phong ba

Giặc người giặc nước ai mà thua ai


Nhìn con nước lớn hôm nay

Nghĩ về con nước sau này ra sao.


NguyenDuySac2000

NHỚ VỀ EM

 NHỚ VỀ EM

Chiều nay anh lang thang, 

đi qua những lối mòn

Nơi chúng ta từng hẹn, 

con tim nhói từng cơn, 


tâm hồn đầy trống trải

Anh nghĩ về em mãi

Bây giờ em ra sao

Em có còn yêu đuối


Như ngày mình mới quen

Cuộc đời đầy bão tố

Ai có biết ngày mai

Mỗi ngày là mỗi khác


Chỉ tình yêu không phai

Em có đang bên ai

Hay em như anh vậy

Cứ đêm về lại nhớ


Một thời ta bên nhau

Tình xưa nghĩ càng đau

Chúng ta nào có lỗi

Nhưng người ta ngăn cản


Anh ngậm ngùi buông tay

Thôi thì nhân duyên vậy

Anh không biết tính sao

Đành rằng tình đứt đoạn

Anh vẫn thương em hoài


DUy Sắc 2020

VỀ CHƯA EM ?

 Về Chưa Em?

Duy Sac

Em đã về chưa, trời đang mưa nặng hạt

Phố đã lên đèn, nhòe nhạt ánh đèn vàng

Nước đang đọng những mối tình còn vương vấn

Dòng người tuôn đi mang bao nỗi trầm luân


Em đã về chưa, trời tối đen mù mịt

Mưa trút ầm ầm, dần vặt những nhớ mong

Lối cũ năm nào, có còn chăng hoài niệm

Nơi ấy chúng mình từng đã rất mặn nồng


Em đã về chưa, sao không nghe điện thoại

Mưa đã tạnh rồi, trời lại chuyển vào đêm

Anh vẫn trông tin dù chỉ một tiếng hờn

Ai có chờ ai như lời hẹn năm xưa


Em đã về chưa, bao mùa mưa anh đợi

Im ắng tiếng lòng, tim anh xót từng cơn

Em đã về chưa, người xưa hay là mộng

Có phải yêu là ta đau khổ nhớ mong


2020,

NỖI NHỚ

 NỖI NHỚ (Thơ tình cho em)

Khi nỗi nhớ hóa thành hơi thở

Mỗi nhịp tim là mỗi nhịp yêu

Anh không thể nào quên em được

Bởi tình thương thành máu trong người


Không ai biết cuộc đời phía trước

Ta cứ đi trong những mơ hồ

Dù lý trí cũng luôn nhắc nhở

Nhưng thật ra mọi thứ an bài


Nếu ta nghĩ nhiều về quá khứ

Luôn hỏi mịnh những tiếng tại sao

Nếu có thể thời gian quay lại

Cuộc đời ta có khác hay không


Ai cũng vậy đều từng hối tiếc

Nhưng tiếc thôi chứ biết làm sao

Tương lai vẫn còn mơ hồ lắm

Biết hôm nay ta sẽ an yên


Duy Sắc 2020

LỢI ÍCH KHI LÀM THƠ

 LỢI ÍCH KHI LÀM THƠ

Duy Sắc 2020

Làm thơ ít tốn kém

Tâm hồn lại rất vui

Chẳng tốn nhiều công sức

Tha hồ mình ta chơi


Yêu đương phải hẹn hò

Rồi gặp nhau thường xuyên

Tiền quà và tiền bánh

Qua lại hai bên nhà


Yêu còn hờn còn giận

Thêm cái mảng gen tuông

Cãi nhau xong hòa giải 

Đủ thứ chuyện om sòm


Yêu xa thì không được

Bởi xa mặt cách lòng

Nên thôi thì mặc kệ

Nhân duyên trời đẩy đưa


Yêu mà không cưới được

Mình mang tiếng với người

Tiếng xấu truyền khắp nơi

Cả đời mình ô nhục


Nên thôi làm thơ vậy

Yêu nàng thơ đủ rồi

Nghèo thì chỉ thế thôi

Miễn bình an là đủ

NHÌN CÁI TRẦN NHÀ

 NHÌN CÁI TRẦN NHÀ

Nằm nhìn cái trần nhà

Nhưng nhà của người ta

Mình tủi thân suy nghĩ

Ước gì nhà của ta


Nằm nhìn cái trần nhà

Nhớ về cuộc tình xa

Cũng do mình nghèo quá

Nên mình trốn người ta


Nằm nhìn cái trần nhà

Nước mắt nó chảy ra

Thương người ta nhiều quá

Cũng tại mình không nhà


Nằm nhìn cái trần nhà

Ước mơ thấy cứ xa

Bây giờ còn nghèo quá

Biết khi nào có nhà


Duy Sac 2020

TẠI MÌNH

 TẠI MÌNH

Thơ Duy Sắc 2019

Tại mình nên khổ cho mình

Thôi thì mình phải sửa mình trước đi

Đổ lỗi người khác làm chi

Mình làm mình chịu thế thì mới nên

Thế gian chắc có bề trên

Đức tốt chắc chắn vận hên đến nhiều

Chẳng cầu giàu có tiền nhiều

Miễn sao không phải những chiều đói cơm

Gối rơm cam phận gối rơm

Đua đòi chỉ để chuốc cơn ưu phiền

Gia đình hạnh phúc bình yên

Lúc khó bạn đến giúp liền miếng ăn

Cắn răng chịu đựng khó khăn

Biết đâu đến lúc trời ban phúc dầy

Nghĩ ngợi lắm chuyện đông tây

Đa đoan nên khổ nó dây dưa vào

Hỏi trời trời biết giúp sao

Vì trời còn độ biết bao con người

Trời đâu thiên vị một người

Trời công bằng hết với người nhân gian

Tại mình nên khỏi thở than

Tại mình nên mới gian nan thế này

Tại mình cứ tưởng mình hay

Tại mình cứ tưởng lấy tay che trời

Tại mình không hiểu lẽ đời

Tại mình thèm khát vui chơi tiệc tùng

Tại mình thích sống anh hùng

Tại mình ham muốn vẫy vùng ra oai

Tại mình dở mà tưởng tài

Tại mình ngu dại mà mình tưởng khôn

Tại mình đen tối tâm hồn

Tại mình chưa tỉnh vẫn còn u mê

Tại mình ôm nỗi khổ về

Tại mình hết cả chẳng hề tại ai

Thức khuya suốt những đêm dài

Thức khuya để ngẫm tương lai sau này

Thức khuya để nuốt đắng cay

Thức khuya để cố mơ ngày sáng tươi

Thức khuya tìm kiếm nụ cười

Thức khuya để ngẫm lòng người nông sâu

Thức khuya van vái khẩn cầu

Vái xin hạnh phúc hàng đầu trước tiên

Vái xin đủ bạc đủ tiền

Vái xin cuộc sống bình yên an lành

Vái xin công việc dễ thành

Vái xin bè bạn chân thành giúp nhau

Vái xin không nặng ốm đau

Vái xin thân thuộc thương nhau hết lòng

Vái xin đời bớt long đong

Vái xin bằng cả tấm lòng không ngoa

Không ngoa cho sáng hồn ta

Không ngoa để sống thật thà hơn xưa

Không ngoa để khỏi lọc lừa

Không ngoa để khỏi đẩy đưa tội tình

Không ngoa nhìn việc sẽ tinh

Không ngoa sẽ được ân tình nhiều hơn

Không ngoa để khỏi cô đơn

Không ngoa bạn đến nhiều hơn thăm nhà

Không ngoa trong sạch đời ta 

Không ngoa chắc sẽ sáng ra cái đầu

Cái đầu bớt nghĩ mưu sâu

Cái đầu nghiên cứu chuyên sâu tay nghề

Cái đầu bớt những u mê

Cái đầu giỏi tính, việc về nhiều thêm

Cái đầu luôn nghĩ về em

Cái đầu trông ngóng bóng em sẽ về.

TẠI AI ?

 TẠI AI ?

Thơ Duy Sắc 2019

Tại ai mang đến u sầu

Tại ai ban tặng những câu ân tình

Tại ai vương vấn lòng mình

Tại ai ta vẫn một mình hoang liêu

Tại ai ta mất tình yêu

Tại ai ta chuốc khổ nhiều hơn xưa

Tại ai ta phải dầm mưa

Tại ai ta phải sớm trưa ngóng chờ

Tại ai ta cứ làm thơ

Tại ai ta cứ mãi mơ hão huyền

Hão huyền suy nghĩ luyên thuyên

Hão huyền vẽ chuyện tình duyên một mình

Hão huyền cho bạn bè khinh

Hão huyền nên chẳng yên bình thảnh thơi

Hão huyền những thú vui chơi

Hão huyền trước những sự đời éo le

Hão huyền cờ bạc rượu chè

Hão huyên không biết lắng nghe ý người

Hão huyền tự đứng mà cười

Hão huyền nhìn ánh trăng rơi bên thềm

Bên thềm trông mãi bao đêm

Bên thềm Nguyệt Quế rơi thêm nỗi buồn

Bên thềm nước mắt cứ tuôn

Bên thềm nhìn trận mưa tuôn não nề

Bên thềm ngóng bóng em về

Bên thềm nỗi nhớ tràn trề đắng cay

Bên thềm ta uống rượu say

Bên thềm nhìn nắng cuối ngày bỏ đi

Bên thềm còn có những gì

Bên thềm ta cố quên đi chuyện tình

Chuyện tình cũng lại là tình

Chuyện tình thơ mộng của mình với em

Chuyện tình chua chát bao phen

Chuyện tình ngày trước lúc em bên mình

Chuyện tình tươi sáng đẹp xinh

Chuyện tình chỉ có chúng mình với nhau

Chuyện tình không vướng sầu đau

Chuyện tình tươi thắm sắc màu yêu đương

Chuyện tình tràn ngập tình thương

Chuyện tình nay chỉ còn vương vấn nhiều

Vấn vương hương của tình yêu

Vấn vương lại những buổi chiều có nhau

Vấn vương anh khóc em đau

Vấn vương những lúc em đau anh buồn

Vấn vương cứ vấn vương luôn

Tại ai hay tại mình luôn chứ gì

Tại mình thôi phải chịu đi

Tại mình còn hỏi làm gì tại ai!

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...