Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN THƠ

YÊU ANH LÀ SAI

Hình ảnh
 YÊU ANH LÀ SAI Duy Sac Thảo nhìn Hoa khóc sụt sùi Cô ta tiến lại cầm tay nói rằng Chị hai em quá khổ tâm Bao năm lo lắng hết cho gia đình Tàn phai hết cả nét xinh Già rồi lại cảnh một mình lẻ loi Đúng là chị quá thiệt thòi Cuộc đời đúng thiệt không ai mà ngờ Hoa rằng em khỏi phải lo Chị làm, chị chịu trước giờ không than Chắc là do ở phước phần Em nên chăm sóc bản thân của mình Bây giờ còn trẻ còn xinh Kiếm ai mà lập gia đình cùng em Chị tuy đã có nhiều tiền Nhưng giờ lớn tuổi cho nên khó tìm Bởi vì chị hết niềm tin Nhiều người đến chỉ vì tiền mà thôi Thằng Long thì nó tu rồi Nhà ta chắc phước vậy thôi em à Chuyện này nếu nghĩ sâu xa Có khi nghiệp quả nhiều đời trả vay Không ai mà muốn thế này Số mình nó vậy biết sao bây giờ Long rằng hai chị đừng lo Em nghe tâm sự nãy giờ hết trơn Chẳng chi có thể vẹn toàn Gia đình ta được bình an đủ rồi Đều do sắp đặt mà thôi Đừng nên chấp niệm cho đời khổ đau Ngày xưa ba má mình giàu Nhưng rồi phá sản vì sao ai ngờ Hôm nay gia cảnh nhà ta Nó th...

DUYÊN NÀO CHO TÌNH TA

Hình ảnh
 DUYÊN NÀO CHO TA Duy Sac  Ngày xuân ta dạo phố đông Ngắm mai nở dưới nắng hồng lung linh Nhớ người một thuở bên mình Tự nhiên ta thấy trong tim bồi hồi Bây giờ mỗi đứa một nơi Mình ta lang bạt giữa trời mùa xuân Nhiều đôi trai gái quây quần Họ đang vui lễ tình nhân dạt dào Lang thang không biết đi đâu Ta bèn đi bộ lên cầu Thủ Thiêm Bà con ai nấy cũng nhìn Họ đến khuyên bảo rằng nên đi về Ta nghe mà phát bực ghê Rằng tôi đi dạo thế thì đã sao Phiền chi tới mấy người nào Tự nhiên cứ nói tào lao nãy giờ Nói xong ta bước bơ vơ Loanh quanh như kẻ ngẫn ngờ u mê Tới lui xong lại đi về Ta vào quán uống cà phê không đường Trong lòng nhớ đến người thương Nghe câu nhạc Trịnh lòng buồn nao nao Tự dưng nước mắt tuôn trào Tình xưa khơi lại khát khao một thời Người ta vui vẻ đi chơi Còn ta thơ thẩn nhìn trời ngẩn ngơ Bỗng dưng Hoa điện bất ngờ Rằng anh có rảnh thì qua em liền Chiều nay có buổi Tất Niên Nhớ anh nên điện mời qua nhà hàng Hay giờ em đánh xe sang Mình đi cho lẹ, cũng gần đây th...

BỨC TRANH BỊ MA ÁM -TRUYỆN THƠ

Hình ảnh
Nửa đêm mưa, gió ầm ầm Phố khuya lạnh lẽo, lâm râm ánh đèn Bầu trời xám xịt tối đen Trong lòng xúc cảm viết lên mấy vần Đắn đo lui tới vài lần Tự nhiên rối rắm tinh thần phiêu phiêu Nghĩ về một cõi tiêu diêu Mơ màng tâm thức ghi liều thơ ra Sài gòn một chín chín ba Quận tư, XómChiếu, có nhà ông Năm Nghề giày nổi tiếng nhiều năm, Cha truyền con nối tiếng tăm lẫy lừng Nổi danh khắp cả một vùng Nam Kỳ Lục Tỉnh nhất không đâu bằng Sau năm một chín bảy lăm, Thế cuộc thay đổi, chuyển làm xic lo Ông Năm ốm yếu, gầy gò Tuổi chừng bốn sáu tai to mặt dài Dáng đi thanh thoát điển trai Bản tính ngay thẳng ít ai phiền lòng Gia cảnh chịu lắm long đong Làm việc quá sức lại không ra tiền Thuốc lá cứ hút liền liền Mắc bệnh lao phổi thường xuyên ho nhiều Bà Năm hết mực thương yêu Một người phụ nữ chịu nhiều đắng cay Tiểu thư giàu có trước đây Học sinh Nguyễn Trãi văn hay nết hiền Hôn nhân bởi mới lương duyên Vợ chồng một tuổi bạc tiền khó khăn Bà không hề tiếng thở than Bún riêu một ghánh hành lang cổng...