KHẨU NGHIỆP VÔ TÌNH
Duy Sắc
Mỗi lời ta nói hôm nay
Tưởng chừng gió thoảng mây bay nhẹ nhàng
Nó bay vào giữa không gian
Thế rồi vũ trụ lưu làm dư âm
Nếu lời tử tế chân thành
Nó sẽ dội lại âm thanh dịu dàng
Từ người nhân hậu cao sang
Ở nơi phúc khí ngập tràn tình thương
Nếu lời cay độc oán hờn
Nó sẽ dội lại lời oan tiếng thù
Từ người thâm hiểm điêu ngoa
Ở nơi tăm tối gian tà hơn thua
Nghiệp kia nó đến từ từ
Nhẹ nhàng thầm lặng như chưa có gì
Thời gian vội vã qua đi
Mưa dầm thấm đất rồi thì trổ ra
Nửa đêm tỉnh giấc khóc òa
Hỏi sao lại khổ thân ta thế này
Nghĩ về tâm tính xưa nay
Hỏi xem mình đã nặng lời với ai
Những câu ta nói hàng ngày
Có từng nhục mạ, khinh ai bao giờ
Buông câu thề thốt gì chưa
Hay là nói xấu người mà không ưa
Nghiệp luôn chính xác xưa giờ
Nó là nhân của chính ta gieo rồi
Đến ngày nó sẽ trổ thôi
Chẳng gì vô lý trong đời của ta
Nên người xưa mới dạy là
Ăn bậy thì được, tránh mà nói điêu
Tu tâm, hạn chế nói liều
Lời gian, tiếng dối chẳng gieo nghiệp lành
Cuộc đời nếu muốn bình an
Chỉ cần tử tế đàng hoàng với nhau
Khoan hòa luôn lấy làm đầu
Không gây hiềm khích với nhau làm gì
Việc gì rồi cũng qua đi
Thời gian cuốn hết chẳng gì còn đâu
Dù nghèo hay cảnh sang giàu
Mai đây đều chốn mồ sâu chôn mình
Giữ cho vẹn nghĩa vẹn tình
Lời ăn tiếng nói phân minh rõ ràng
Tránh gieo nghi kỵ hàm oan
Bởi vì khẩu nghiệp muôn phần đắng cay


