Thứ Hai, 25 tháng 5, 2026

CHÂN LÝ HOANG ĐƯỜNG

 



Người xưa dõi mắt vào vũ trụ

Tự hỏi rằng ta đến từ đâu

Thế rồi nghĩ ra ngàn triết lý

Nó thành tôn giáo của muôn đời


Người nay dõi mắt vào vũ trụ

Lại hỏi rằng ta đến từ đâu

Rồi cho tôn giáo là mê tín

Khoa học văn minh mới đứng đầu


Vậy thì khoa học hay tôn giáo

Người ta tin tưởng ở cái nào

Thực tế cũng chỉ là tưởng tượng

Bởi vì con người chẳng sống lâu


Vũ trụ ngoài kia bao la rộng

Nghe đồn có hàng tỷ thiên hà

Thiên hà mà ta đang có mặt

Địa cầu như hạt bụi nhỏ nhoi


Người xưa lo sợ mình sẽ chết

Nên nghĩ ra nhiều thuật trường sinh

Bày vẽ pháp tu nhiều thể loại

Nhưng rồi cũng tắt thở lìa đời


Người nay cũng vậy đều sợ chết

Nghiên cứu thuốc thang kéo dài hơi

Thực phẩm chức năng rồi thuốc bổ

Nhưng ai cũng phải tắt lịm hơi


Chẳng có cái gì là chân lý

Chỉ là cái chết mãi chực chờ

Con người hay các loài sinh vật

Bụi về với bụi tất cả thôi


Duy Sắc

NƯỚC MẮT TÌNH XƯA

 


Trời chiều đỏ ánh hoàng hôn

Lòng buồn lơ đễnh thả hồn theo mây

Gió đang rung nhẹ ngọn cây

Ta nhìn chiếc lá đang bay giữa trời


Bỗng dưng trời nhẹ mưa rơi

Nước mưa ướt mặt ta cười với mưa

Tay ta với giọt nước đùa

Mắt trông vào chốn hư vô mơ màng


Bây giờ ta nợ tứ giăng

Bạn bè lánh mặt, người thân chẳng nhìn

Khi cần họ mới réo tên

Việc xong người lại bảo rằng đồ điên


Đời này hai chữ bạn hiền

Nó còn khi ở cạnh bên lúc giàu

Nghèo là chẳng thấy bạn đâu

Chỉ nghe tiếng xấu sau lưng họ bàn


Người thương ta lúc cơ hàn

Đó là phúc báu trời ban khó tìm

Người trao ta cả trái tim

Cả đời ta phải nhớ tình biết ơn


Đời này chẳng có gì buồn

Chẳng gì phải tủi phải hờn với ai

Soi gương nhìn mặt mỗi ngày

Tự mình sẽ hiểu vì ai khổ mình


Hôm nay bên trọng bên khinh

Ngày sau bên trọng lại khinh mặt mình

Ta tìm về với bên khinh

Bên khinh khinh lại mặt mình nhiều hơn


Tại vì vẩn đục tâm hồn

Nên ta tự đánh mất khôn của mình

Khơi trong gạn đục phân minh

Tâm hồn sáng lại là mình lại khôn


Mỗi người có một thần hồn

Giữ sao cho sáng và luôn yên bình

Còn đời dẫu nhục hay vinh

Chẳng qua số phận của mình mà thôi


Chiều mưa mát mẻ khí trời

Ta đi dầm dưới mưa rơi một mình

Trong đầu nghĩ ngợi linh tinh

Nước mưa như nước mắt tình năm xưa


Duy Sắc

ĐẾN CÕI THIỀN

 


Nửa đêm tĩnh tọa ngồi thiền

Xuất hồn đi đến cõi thiên thai nào

Nó đâu ở tít trên cao

Thần linh xuất hiện dẫn vào cõi mơ


Thần rằng con đã trở về

Từ nay con hết u mê nữa rồi

Luân hồi con sẽ thoát thôi

Khi mà vãn kiếp là đời trường sinh


Nhân gian đau khổ vì tình

Vì danh vì lợi nên tranh nhau hoài

Chẳng ai buông bỏ vì ai

Cho nên nhân quả luân hồi vòng xoay


Con tu về cõi trên này

Tương lai sáng lạng rồi đây an nhàn

Thần thông phép thuật ta ban

Muốn gì con chỉ dùng tâm biến thành


Con nên vững trí bền tâm

Vượt qua khổ ải về gần bên ta

Tìm về cõi Phật làm nhà

Muôn đời con sẽ như ta trường tồn


Thần đi ta mới hoàn hồn

Một vầng ánh sáng chiếu quanh thân mình

Xuyên qua hầm tối u minh

Ta về nhập lại xác mình tỉnh mơ


Hóa ra từ trước đến giờ 

Ai thiền cũng sẽ đều mơ giống mình

Mơ xong kể chuyện tâm linh

Bây giờ mình sẽ kể mình từng mơ


Duy Sắc

NGHIỆP LỰC NHÂN DUYÊN

 NGHIỆP LỰC NHÂN DUYÊN

Duy Sắc



Trẻ người non dạ nên yêu vội

Cảm xúc đầu đời nó trào dâng

Không lường được trước đời thay đổi

Tình lỡ mang theo vạn nỗi sầu


Nhân duyên tiền định bày nghịch cảnh

Mới gặp như thân tự kiếp nào

Hai người xa lạ sao lại mến

Định mệnh khiến xui một cuộc tình


Chẳng ai hiểu nổi sao lại thế

Đâu dễ dàng gì gặp được nhau

Tình kia như thể là sét đánh

Tưởng đâu bền chặt hết một đời


Phải chăng nghiệp lực từ muôn kiếp

Nên mới gặp nhau đã hút vào

Mặc dù gia đạo ta gìn giữ

Nhưng vẫn mang hoài một nỗi đau


Tình như ảo mộng hay ta ảo

Ta tự làm đau bản thân mình

Có thật hay chăng câu duyên nợ

Cái mối tình này đến từ đâu


Nửa đêm nằm nghĩ đời dâu bể

Chập chờn giấc ngủ nhớ về người

Nhớ từng câu nói, từng ánh mắt

Giật mình nước mắt lại tuôn rơi


Câu thơ gửi gắm lời tâm sự

Một nỗi nhớ ai đến lạ kỳ

Người dưng sao mãi làm ta nhớ

Có phải là người hóa hồn ta


Đời sao kỳ lạ hay là mộng

Nó khiến ta mơ mãi một người

Người ta có chắc còn có nhớ

Hay chỉ mình ta nhớ mãi thôi

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...