Hiển thị các bài đăng có nhãn NỖI BUỒN TRONG MƯA. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NỖI BUỒN TRONG MƯA. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

CƠN MƯA SẦU

 CƠN MƯA SẦU

Thơ Duy Sắc 2016

Đêm nay gió mát trời trong

Đêm nay uống chén rượu nồng cô đơn

Đêm nay không tiếng dỗi hờn

Đêm nay chỉ có tiếng đờn tri âm


Đêm nay mình thú ca ngâm

Đêm nay ta lại âm thầm nhìn sao

Đêm nay lại nhớ đêm nào

Đêm nay nỗi nhớ tuôn trào từng cơn


Đêm nay đèn điện chập chờn

Đêm nay ta uống hết cơn mưa sầu.

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

MƯA VỀ

 Mưa về

Trời đang cực nắng bỗng dưng mưa

Cỏ cây ngơ ngác lá đòng đưa

Ếch nhái vui đùa ao vũng đọng

Cá tôm hớn hở lội say sưa


Hoa phượng chớm mùa rơi lả tả

Trẻ con té nước chạy búa xua

Gà qué chó mèo buồn rũ rượi

Tôi về tính chuyện bán áo mưa


Duysac 2016

MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

 MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

Thơ Duy Sắc

Sương chiều buông mảng mảng

Trắng toát một khoảng trời

Núi buồn loang tím ngắt

Mây nào có muốn trôi


Hàng thông xanh già cỗi

Thân xù xì vết nhăn

Than van tàn lá rụng

Đám gỗ mùn đầy giun


Chẳng tiếng chim nào hót

Phong lan rũ cánh buồn

Nắng tuôn màu vàng chua

Gió lạnh buốt tim người


Đà Lạt nhìn phát chán

Âm u nóc nhà thờ

Nhạc Trịnh rên rỉ mãi

Đời một cõi đi về


Mà mình về đâu nhỉ

Đi mệt hết cả người

Đường dốc quanh co thế

Biết lối nào để đi


Phố chợ câu đổi chác

Tiền mua bán tình người

Vườn nhà em hoa nở

Có lối nào cho tôi


Tự nhiên mưa đổ xuống

Phố núi buồn làm sao

Chiếc áo len em tặng

Nó không đủ ấm người


Em và tôi là ai

Chúng mình sao lại gặp

Hôm nay tôi nhìn mưa

Em giờ ở nơi nào


Nhớ lúc bên ánh lửa

Tình em ấm đôi tay

Đôi mắt em hy vọng

Một mối tình đắm say


Chiều nay Đà Lạt lạnh

Tôi lang thang bờ hồ

Mưa ướt hết đầu tóc

Ngẹn ngào những câu thơ


Mấy mùa lễ hội trước

Ta cùng ngắm hoa đào

Em thích lan hồ điệp

Tôi mê mẩn địa lan


Em chụp rất nhiều ảnh

Những khoảnh khắc yêu thương

Kỷ niệm mình lưu lại

Ảnh bây giờ còn không


Chắc ảnh đã cũ hết

Em cũng vất đi rồi

Nó đáng gì mà giữ

Phút bồng bột ngây thơ


Anh còn một mớ thơ

Anh viết về hai đứa

Mỗi khi anh đọc lại

Mình lại khóc vu vơ


Nhiều khi lòng tự nhủ

Thơ thẩn để được gì

Tình xưa đâu còn nữa

Chi bằng xóa hết đi


Nhưng mà anh không xóa

Anh viết thơ về em

Xóa là anh bội bạc

Anh từng hứa yêu em


Đà Lạt vẫn như thế

Sương núi với mưa rừng

Mấy dinh thự mốc meo

Chỉ con người là khác


Mưa chiều như màn bạc

Nó phủ trắng lối mòn

Đường xưa ta cùng bước

Anh bây giờ cô liêu


Thế đó sáng rồi chiều

Đời qua nhanh tàn nhẫn

Anh nhìn mưa rồi ngẫm

Ta như sương khói bay


Cô đơn quá chiều nay

Mà cô đơn cũng phải

Chắc bởi mình ích kỷ

Nên cuộc đời đắng cay


2006

MƯA BUỒN

 MƯA BUỒN

Duy Sac 2000

Trời mưa to quá

Cây già trút lá

Phố xá bầy hầy

Nước đầy rác thải


Trời mưa to vậy

Bao giờ tạnh đây

Cứ mưa kiểu này

Sao làm ăn được


Nhà tôn vách gỗ

Mối mọt lung tung

Nước đọng dưới sàn

Muỗi mòng sinh sản


Trước nhà ao trũng

Rác đống như gò

Bao mầm bệnh tật

Từ đó mà ra


Mưa gì kinh quá

Cứ như hận thù

Ầm ầm nước đổ

Chẳng khác cuồng phong


Nhà dột long tong

Làm sao mà ngủ

Nước ngập chân tủ

Mấp mé cạnh giường


Đồ đạc nó trôi

Chắc mai mất hết

Quanh đây cúp điện

Tăm tối thế này


Cách nào thoát được

Cái cảnh này đây

Ngoài kia phố lớn

Đường sạch, hè sang


Người ta sung sướng

Sống cảnh an nhàn

Nhà mình lao động

Bữa đói bữa no


Bát cơm bụi bặm

Thực phẩm không lành

Cũng cố mà ăn

Để còn tồn tại


Tương lai mờ mịt

Như nước ao tù

Cuộc đời dốt nát

Ai cũng dễ hư


Ôi đời khốn khổ

Biết sao bây giờ

Mưa kia khốn nạn

Đày đọa đời ta


Còn bao cảnh nhà

Sống trong dột nát

Ngoại ô ổ chuột

Kiếp sống cơ hàn


Bọn trẻ lang thang

Vày trong đống rác

U mê khúc nhạc

Ru ngủ lòng người


Rằng đời vô thường

Bình an là đủ

Ai mà biết đủ

Nó như thế nào


Có chưa mà đủ

Nhạc quá tào lao

Nhà bên kinh tụng

Nhân quả ba đời


Nghèo là do nghiệp

Muốn giàu phải tu

Tăm tối u mê

Chỉ lo cầu khấn


Mình không chịu học

Bảo thủ kiêu căng

Tin vào số phận

Đời còn thảm thương.

ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

 ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

Duy Sắc 1997

Bữa nay mưa dữ quá ta

Hàng me rụng lá thiệt là tội ghê

Mưa này lát nữa sao về

Nhỏ ơi mình ghé ăn chè đằng kia


À mà quên ngại quá à

Bữa nay ăn hết tiền quà má đưa

Nhỏ nè nếu có tiền dư

Cho tui mượn nhé, bữa sau trả liền


Mưa này chắc sẽ đến đêm

Gió to như vậy không nên đi về

Ta chui vô quán chè đi

Vừa ăn vừa nói chuyện về tương lai


Sao nhỏ không chịu trả lời

Bộ khinh tui hả, nghỉ chơi luôn nè

Tui cầu cho mấy trái me

Rớt xuống trúng nhỏ u đầu cho coi

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

MƯA TO NHỈ

MƯA TO NHỈ
Mưa rồi thì kệ mưa thôi
Ta buồn ta chỉ có ngồi nhìn mưa
Mưa này nó có theo mùa
Ta buồn là bởi ta chưa có tiền

Ai cho ta phút bình yên
Tự ta tìm chứ sao phiền người ta
Ta buồn do bởi lòng ta
Đâu ai có rảnh khiến ta phải buồn

Người ta họ cũng có buồn
Chẳng ai mà giống nỗi buồn của ai
Buồn nhau buồn mãi kéo dài
Buồn ta thôi chớ khiến ai cùng buồn

Vì sao lại có nỗi buồn
Chỉ mình mới hiểu mình buồn vì sao
Mỗi người buồn kiểu khác nhau
Nên đời buồn lắm, đừng bao giờ buồn

Duy Sac 2014

QUÊN ÁO MƯA

QUÊN ÁO MƯA
Môi em đâu,  chiều nay anh lạnh quá
À mà do anh quên mặc áo mưa
Nãy gấp quá nên anh đi vội vã
Vừa ra đường thì trời đổ cơn mưa

Lạnh em à, đúng là anh lạnh thiệt
Áo cô tông cũ và mỏng quá chừng
Người ướt hết lấy gì mà không lạnh
Tự dưng anh chợt nhớ đến môi em

Bờ môi đó, không có màu son đỏ
Lần đầu tiên chúng mình chạm vào nhau
Ngày hôm ấy cũng trong chiều mưa gió
Anh và em đắm đuối nụ  hôn đầu

Nhanh em nhỉ mới đó mà xa cách
Chiều hôm nay mưa lạnh chỉ mình anh
Quên khoác áo nên giờ run cầm cập
Chắc quên  vì nhớ vị ngọt môi em

Duysac 2008

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA 
Tác giả Duy Sắc 2007
Chiều mưa dai dẳng lê thê
Sông Hương u ám , não nề Vân Lâu
Đò ngang , đò dọc đi đâu
Thuyền rồng neo đậu đang chờ ngóng ai

Nghe trong hát khúc Nam Ai
Lời ca lắm nỗi u hoài tái tê
Nam Bình u uất tràn trề
Đường vào Đại Nội dầm dề mưa tuôn

Hàng cây ủ rủ nỗi buồn
Mịt mờ gió cuốn lá vàng lên không
Rêu phong hàng cột lầu hồng
Lầu xanh dột nát ngói bong bao lần

Ngọ Môn nín lặng tần ngần
Thời gian như vẫn đang còn vấn vương
Rêu xanh bám những mảng tường
Chiến luỹ lở lói thảm thương điêu tàn

Lữ khách tìm chi lang thang
Hay cũng ôm giấc mộng vàng xa xưa
Thái Hoà điện vắng như chùa
Trong hồ Thái Dịch sen vừa tàn hoa

Cầu Trung Đạo bóng ai qua
Nhìn sao lạ quá hay là người xưa
Điện Càn Thành người về chưa
Chắc còn đang bận say sưa ngự triều

Càn Chánh điện nhìn tiêu điều
Lảng vảng những nét đăm chiêu chính trường
Khôn Thái điện vắng người thương
Dư âm của những đêm trường nhớ nhung

Hay người viếng Trường Sanh cung
Cho tròn hiếu đạo với cùng bề trên
Cung Diên Thọ đang sáng đèn
Người dâng lên chén rượu mừng mẫu thân

Miếu thờ người ghé dừng chân
Cung nghinh đang khấn nhớ về tổ tiên
Trong cơn rét mướt triền miên
Thành xưa phảng phất gợi miền nào đây

Vườn thượng uyển lác đác cây
Những chiếc cửu đỉnh ứ đầy nước mưa
Tàn phai hết những dấu xưa
Huế đã khép cửa một thời vàng son

Bao lần trăng khuyết lại tròn
Hỏi nàng Tôn Nữ có còn đó chăng
Để người lữ khách mơ màng
Hồn thơ lai láng trong chiều mưa bay.

SAU KHI MƯA

SAU KHI MƯA
Duy Sac
Khi cơn mưa vừa xuống
Anh thấy cỏ vươn mình
Tiếng dế đêm gọi bạn
Cây trổ chồi non xinh

Khi cơn mưa đã qua
Phố trôi bao bụi bặm
Trôi luôn dấu tình ta
Con đường xưa mất dấu

MƯA NGẬP

Duy Sac
Mấy hôm nay mưa to
Sài Gòn trong ẩm ướt
Nhiều nơi bị ngập nước
Nước nhiều thì ngập thôi

Chuyện này bình thường rồi
Mưa to thì phải ngập
Không ngập sao là mưa
Có mưa to mới ngập

Nào có ngập hết đâu
Ngày xưa nhà cửa ít
Đất rộng thoáng nhiều ao
Nhà người ta xây cao

Mưa to đường cũng ngập
Bây giờ phố tấp nập
Sông, rạch ít hơn nhiều
Mưa to thì phải ngập

Nếu mưa mà không ngậo
Sao gọi là mưa to
Có mưa là có ngập
Ở đâu cũng thế thôi

Nước nào cũng thế mà
Vì mưa như nhau cả
Còn mưa là còn ngập
Sa mạc còn bị lụt

Thành phố ngập là thường
Ngập cho sạch phố phường
Ngập cuốn đi rác rưởi
Ngập cho cá sinh sôi

Nước là nguồn sự sống
Nên mưa thì cứ ngập
Mưa ngậo có gì đâu
Đời người có bao lâu

Sợ gì vài chuyện ngập.

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

ĐÊM MƯA

 ĐÊM MƯA 

Duy Sắc Nguyễn

Đêm mưa to, đường còn xa

Biết khi nào mới về nhà được đây

Đường mù mịt, nước ngập đầy

Xe giờ nằm đấy không đi được rồi


Mình vào trong quán nghỉ thôi

Chờ hết mưa rồi tiếp tục lại đi

Quán nghèo quá không có gì

Tạm gọi bát mì lót dạ cầm hơi


Lắm người cũng ghé vào chơi

Quần áo họ cũng tả tơi giống mình

Nước cống hôi đến mà kinh

Lại cái mùi sình nó quá gớm đi


Nước này thuyền có thể đi

Xe cộ làm gì mà chạy được đây

Nhiều cái nhà vừa mới xây

Thế mà nước cũng ngập đầy ngang lưng


Mấy con mèo sợ quá chừng

Chúng nhảy lên đứng trên bàn hết trơn

Ôi chán quá, mưa dài cơn

Khuya rồi cũng đã gần hơn mười giờ


Ăn mì xong mình làm thơ

Thiu thiu buồn ngủ lại mơ về nhà

TRÚ MƯA

 TRÚ MƯA

Duy Sac

Mưa hết rồi, đi về thôi

Kiếm cái quán nào vào ngồi để ăn

Phở gà, hủ tíu, miến măng

Ăn cho ấm bụng xỉa răng xong về


Đường giờ nhìn thấy oải ghê

Lõng bõng toàn nước sao về được đây

Thôi chắc tiếp tục ngồi đây

Mở máy điện thoại lên phây đỡ buồn


Chờ đường khô hết về luôn

Giờ mà ra đường xe chắc chỉ bơi


Sac2018

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

TRÔNG MƯA

 TRÔNG MƯA

Thơ Duy Sắc

Tháng tư nóng thật

Cái nóng mùa khô

Ở đâu cũng nóng

Khô hết tình người


Em có nóng không

Anh quạt cho mát

Em thích máy lạnh

Anh vay tiền mua


Em đang chỗ nào

Em cho anh biết

Anh mang gió đến

Mát mẻ tình ta


Em nghĩ anh quên

Lời anh đã nói

Rằng rất thương em

Anh luôn ghi nhớ


Anh sẽ tìm em

Khi mưa hè xuống

Hoa sen nở rộ

Hồng tươi Tháp Mười.

MƯA ĐỒI CHÈ

 MƯA ĐỒI CHÈ

Mưa tí tách, ướt ngọn đồi

Dã quỳ đang nở , nước trôi phấn vàng

Con bướm lạc bay lang thang

Búp chè xanh biếc ngỡ ngàng bướm xinh

Trời Bảo Lộc đượm chất tình

Cao nguyên mơ mộng rung rinh ngọn chè

Mưa trong nắng, nước trong khe

Em đi lên rẫy hái chè giữa trưa

Chị em vui vẻ cười đùa

Bàn tay lao động say sưa yêu đời

Giữa ca ngồi tạm nghỉ ngơi

Tâm tư những chuyện cuộc đời đổi trao

Má em da trắng hồng hào

Nụ cười toe toét xua bao u phiền

Em không đẹp nhưng rất duyên

Dáng người đậm chắc, tính hiền dễ thương

Đôi mươi chưa biết tình trường

Ngại ngùng nói chuyện yêu đương xa vời

Mới học hết lớp chín thôi

Chị hai nên phải ra đời kiếm ăn

Mẹ cha vất vả nhọc nhằn

Em hai đứa nhỡ, đứa nằm trong nôi

Mình em chăm một mẫu đồi

Tỉa cây, tưới nước xong rồi bắt sâu

Mắt em đau đáu nỗi sầu

Cố cười che giấu chiều sâu tâm hồn

Tia nhìn lắm sự tinh khôn

Giọng nói nhỏ nhẹ ôn tồn thiết tha

Tính nết thẳng , rất thật thà

Nếu ai không hiểu thật là khó nghe

Mênh mông hun hút đồi chè

Màu xanh trải rộng lê thê kiếp người


NguyenDuySac2010

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

TRỜI SẮP MƯA

 TRỜI SẮP MƯA

Duy Sac

Trời lại sắp mưa rồi em

Anh nhìn thấy một màu đen ghê gớm

Em nhìn có thấy sợ không

Chứ anh rất sợ phố phường nước dâng


Chiều về đường phố rất đông

Bây giờ phương hướng mông lung lắm rồi

Em đừng về nữa em ơi

Bởi mưa gió lạnh là người em run


Em đang tâm trạng cô đơn

Tình yêu dang dở, nỗi buồn còn mang

Em ngồi mà ngắm phố phường

Nhìn đời và ngẫm chặng đường từng qua


Vì sao chia cách đôi ta

Phải chăng tất cả là do ý trời

Hay là do ở lòng người

Chắc là do bởi lòng người thôi em

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

MƯA THÁNG BẢY

 Duy Sac

Tháng bảy mưa lê thê

Ông, bà ngâu hội ngộ

Nhân duyên xưa trắc trở

Có phải bởi nhịp cầu


Tháng bảy trời âm u

Thu vẫn còn luyến hạ

Khói hương bay phảng phất

Âm dương ngóng trông nhau


Tháng bảy không phải thu

Trời sao buồn thế nhỉ

Mưa khóc đời thê thảm

Nước cuốn sạch tình đời


Đã qua nhiều tháng bảy

Đôi ta cách xa nhau

Anh trông cầu Ô Thước

Hy vọng mình chung đôi


Stt Hoa phượng đỏ

MƯA TO MẤY NGÀY

 Duy Sac

Mấy hôm nay mưa to

Sài Gòn trong ẩm ướt

Nhiều nơi bị ngập nước

Nước nhiều thì ngập thôi


Chuyện này bình thường rồi

Mưa to thì phải ngập

Không ngập sao là mưa

Có mưa to mới ngập


Nào có ngập hết đâu

Ngày xưa nhà cửa ít

Đất rộng thoáng nhiều ao

Nhà người ta xây cao


Mưa to đường cũng ngập

Bây giờ phố tấp nập

Sông, rạch ít hơn nhiều

Mưa to thì phải ngập


Nếu mưa mà không ngậo

Sao gọi là mưa to

Có mưa là có ngập

Ở đâu cũng thế thôi


Nước nào cũng thế mà

Vì mưa như nhau cả

Còn mưa là còn ngập

Sa mạc còn bị lụt


Thành phố ngập là thường

Ngập cho sạch phố phường

Ngập cuốn đi rác rưởi

Ngập cho cá sinh sôi


Nước là nguồn sự sống

Nên mưa thì cứ ngập

Mưa ngậo có gì đâu

Đời người có bao lâu


Sợ gì vài chuyện ngập.

PHỐ VÀO MƯA

 Duy Sac

Thành phố đã vào mùa mưa nhỉ

Thấy dạo này trời cũng hay mưa

Chắc cũng phải mùa mưa đang đến

Nắng lắm rồi sẽ phải mưa thôi


Sài Gòn có hai mùa mưa nắng

Cái mùa nào cũng chẳng thấy vui

Mưa to quá thì đường lụt lội

Nắng to gây hỏa hoạn cháy nhà


Quanh quẩn mãi chỉ mưa và nắng

Đời con người hết nắng lại mưa

Mới hôm qua còn bé nhất nhà

Nay ta sắp thành ông bà hết


Thì thôi vậy dòng đời nó vậy

Hết kiếp này lại đến kiếp kia

Ai rồi cũng thành người thiên cổ

Chỉ thời gian là nó trường tồn

MƯA SÀI GÒN

 Duy Sac

Mưa Sài Gòn buồn thảm đến thê lương

Hoa phượng đỏ cũng chẳng buồn tươi thắm

Có những người đang yêu đương thầm lặng

Họ mơ về những dĩ vãng ngày xưa


Ánh đèn đường phủ bóng vàng lòe loẹt

Con đường xưa nước đã ngập lối quen

Những xóm nghèo đời cơ cực tối đen

Bao kiếp sống nhọc nhằn đang lăn lộn


Đường đen kịt cả dòng người bận rộn

Ai đang mơ phút thư giãn hoàng hôn

Ngày qua ngày người tranh đấu trí khôn

Cũng chỉ để giành miếng cơm manh áo


Đời buồn tẻ quanh đồng tiền bát gạo

Hiếm hoi thay những tình cảm ngọt ngào

Nụ cười gượng đổi trao trên bàn tiệc

Những tính toan trong ánh mắt nhìn nhau


Sài Gòn lắm những con đường hoa lệ

Nóc nhà cao giả tạo chốn xa hoa

Bãi đất hoang đói mắt trẻ không nhà

Đêm xuống lạnh lang thang đời hiu quạnh


Ai dầm mưa sẽ hiểu được Sài Gòn

Tấp nập lắm nhưng còn hoang sơ lắm

Tuổi học trò khát khao cành phượng thắm

Giấc mơ hồng rối rắm bước tương lai.

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

MƯA ĐẦU MÙA HẠ

 MƯA ĐẦU MÙA

Duy Sac 2000

Em nhìn xem, Trời Sài Gòn rất lạ

Nắng chang chang, nhưng bất chợt mưa rào

Gió lùa qua cả một mớ hoa dầu

Chúng xoay tít trên đầu như bướm lượn


Em vào đây, mình tạm trú mưa nè

Tàu hũ nóng mùi gừng thơm nức mũi

Trời mưa lạnh ăn chừng vài ba bát

Tụi mình ngồi cùng ngắm lá me bay


Mưa đầu mùa chắc vừa đến chiều nay

Mùi hơi đất nó xông lên nồng nặc

Mưa to thật có khi đường lại ngập

Có lý do ta về trễ khỏi lo


À quên mất, mấy bữa anh trốn học

Em cho anh mượn vở để chép bài

Sợ đến lúc kiểm tra thì hơi mệt

Mà dạo này anh cứ thấy sao sao


Một lát mình đi lụm mớ hoa dầu

Rồi ta sẽ lên trên cầu Khánh Hội

Ta thả xuống nhìn nó xoay rất đẹp

Như giấc mơ ta cùng gió bay cao


À mà thôi, mưa không biết khi nào

Trời tối quá như là đêm xuống phố

Nhìn xa xa mấy ông đạp xích lô

Họ cắm mặt dầm trong mưa tầm tã


Thiệt là lạ, mấy lần anh tính hẹn

Em chưa từng đồng ý đến gặp anh

Tự nhiên mưa nó ập xuống thình lình

Không biết nói kiểu gì cho đúng nhỉ


Nhớ hôm bữa, em chửi anh "thằng quỷ"

Mới nghe qua, anh nóng hết mặt mày

Tự nhiên mình ngồi đối diện chiều nay

Nghĩ chuyện ấy mà bỗng lòng thổn thức.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...