LÃO ĂN MÀY
Trên cao mưa đổ ầm ầm
Áo tơi thấm nước ướt thân gầy còm
Tuổi già xơ xác héo hon
Xa trời gần đất vẫn còn lang thang
Một thời từng đã ngang tàng
Sài Gòn, lục tỉnh nổi danh giang hồ
Xông pha bao trận cam go
Vào sinh ra tử chẳng mà ngán ai
Ra tù, vô khám mỗi ngày
Đàn em kính trọng chẳng ai dám nhờn
Thị Nghè cho đến Cầu Bông
Cầu Kho, bến Súc, Bình Đông vẫy vùng
Bạc bài, đề đóm tứ tung
Chơi bời trác táng khắp vùng đều hay
Cao sang cũng đã một thời
Sa cơ lủi thủi áo tơi bần cùng
Cuối đời ai cũng quay lưng
Đệ, huynh lánh mặt, người thân chẳng nhìn
Miệng luôn lẩm bẩm cầu kinh
Ngẫm câu được, mất vô thường hết thôi
Buồn trông nhịp sống dòng đời
Tiếc cho tuổi trẻ ăn chơi đã từng
Tự mình hủy hoại bản thân
Gia đình không có, một mình bơ vơ
Nay đây mai đó bụi bờ
Công viên, ghế đá, bến xe, bến tàu
Vật vờ không biết về đâu
Trông người bố thí và cầu tình thương
Người nào không biết họ thương
Người mà từng biết xem thường bỏ đi
Thân tàn chẳng có nơi về
Cúi đầu lủi thủi lê la phố phường
Còn gì đâu để vấn vương
Còn chăng những nỗi u buồn trong tâm
Chưa từng sám hối một lần
Oán đời đen bạc oán thân tội đồ.
Sài Gòn lất phất trời mưa
Lão đi thất thểu vào chùa nghe kinh
Cầu mong trời phật thương tình
Kiếp sau hy vọng tái sinh giúp đời.
Duy Sac 2005
.jpg)





.jpeg)

.jpg)

.jpeg)
.jpg)