Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ TÌNH LÃN MẠNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ TÌNH LÃN MẠNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

TÌNH YÊU VÀ ÁNH TRĂNG

 TÌNH YÊU VÀ ÁNH TRĂNG

Duy Sac

Tình ta đẹp tựa ánh trăng

Uyên ương quyến luyến phải chăng duyên trời

Vạn người gặp gỡ trong đời

Mấy ai có thể mở lời yêu thương


Em không khoe lắm sắc hương

Một cô thôn nữ bình thường mà thôi

Chẳng hề chót lưỡi đầu môi

Giản dị chất phác khiến tôi xiêu lòng


Cũng do đôi mắt sáng trong

Chân thành câu nói tỏ lòng ngây thơ

Để tôi bay bổng hồn thơ

Nhớ người ta đến ngẩn ngơ tinh thần


Phải không cái nghĩa châu trần

Nhân duyên tiền định cõi trần là đây

Hay chỉ là chuyện gió mây

Mến nhau chút xíu lại bay phương trời


Trung Thu trăng sáng tuyệt vời

Biết người có muốn đi chơi với mình

Dạo qua mấy chỗ hội đình

Nhìn lũ con nít tùng dinh rắn rồng


Ghé sang những phố đèn lồng

Sau lại đến cạnh bờ sông nhìn trời

Trông con tàu sắp ra khơi

Tiếng còi giục giã cuộc đời ngày mai


Em không sắc, anh chẳng tài

Dưới trăng anh thấy cũng hài hoà ghê

Nếu như người chẳng có chê

Trung Thu em hãy cùng về ngắm trăng.


- Hoa Phượng Đỏ -

LÁ THƯ TÌNH THỨ 5

 LÁ THƯ TÌNH THỨ 5

(Tuyệt phẩm thơ tình)

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Mùa đông trên những áo len

Thành phố lẳc rắc ánh đèn trong mưa

Anh ngồi bên cạnh song thưa

Chiếc rèm vải cũ mới vừa được thay

Nhìn ra mấy vệt mưa bay

Kỷ niệm khơi lại những ngày mình quen

Những trang lưu bút tuy hoen

Nhưng mà màu mực thân quen vẫn còn

Màu phượng đỏ chưa phai son

Mặc dù hoa đã bị giòn vì khô

Một chồng ký ức khổng lồ

Chúng đang lần lượt xếp vô trong đầu

Định gọi điện nói vài câu

Tuy nhiên sợ nói chuyện lâu tốn tiền

Anh lôi giấy bút ra liền

Cặm cụi hý hoáy cố biên thư tình

Đầu thư anh có chút tình

Mong điều tốt đến gia đình của em

Trong tiếng gió rít qua rèm

Anh có cảm nhận như em thì thầm

Sau vài giây phút trầm ngâm

Anh bày tỏ hết nội tâm của mình

Rằng thuở mình còn học sinh

Cái bữa tốt nghiệp tụi mình chia tay

Anh tính nói em câu này

Mà sao lúc đó hồn bay chỗ nào

Tự nhiên thấy nó sao sao

Tim đập cứ loạn cào cào cả lên

Buột miệng anh mới hỏi tên

Em rằng: nhảm quá hỏi tên làm gì

Nói cho lè lẹ cái đi

Tui còn có buổi luyện thi nữa nè

Học chung trải mấy mùa hè

Giờ này còn đứng lè nhè hỏi tên

Thôi ông đứng đó mình ên

Tui về cho kịp để lên học thầy

Anh nghe em nói đến đây

Mắc cỡ muốn chết, mặt ngây đứng nhìn

Anh còn nhớ mãi như in

Em rằng : sao cứ đứng nhìn mặt tôi

Mệt quá về lẹ đi thôi

Thiệt là phiền phức cho tôi quá mà

Nhanh về nhà học đi cha

Không thì ba má sẽ la cho giờ

Cái mặt anh cứ cứng đơ

Lầm bầm ấp úng ờ ờ rồi đi

Cuối cùng cũng chẳng nói gì

Hai đứa ngoảnh mặt cùng đi hai đường

Bữa đó anh tính nói thương

Rằng tụi mình sẽ ra trường lấy nhau

Không hiểu sau anh làu bàu

Nói hoài không nổi một câu tỏ tình

Bữa nay em có gia đình

Anh lại ngồi viết thư tình làm chi

Nó đâu có lợi ích gì

Anh đành xé bỏ nó đi cho rồi

Nhớ em thì nhớ vậy thôi

Ván nay đã đóng thuyền rồi còn đâu

Chúng mình tóc cũng pha màu

Một câu hạnh phúc chúc nhau đủ rồi.

TÌNH BẰNG HỮU

 TÌNH BẰNG HỮU

Duy Sac

Tình bạn đã ba chục năm

Sướng vui, khổ cực bao năm đã cùng

Mặc dù mình chẳng ở chung

Thế nhưng ta vẫn có cùng ước mơ

Lúc nhàn rỗi ngồi chơi cờ

Khi vui vẻ ta làm thơ cuộc đời

Lúc lắm tiền mình ăn chơi

Khi túng thiếu mệt rã rời tay chân

Mặc dù mình chẳng người thân

Thế nhưng tình nghĩa luôn gần gũi nhau

Chưa ai buông tiếng càu nhàu

Chưa bao giờ lại cãi nhau hận thù

Chúng ta đều nhận mình ngu

Sống trọng tình cảm chẳng thu lợi về

Một thời bạn cũng lê thê

Nay đây mai đó nhiều bề khó khăn

Có nhiều lúc thiếu cả ăn

Có nhiều lúc rất nhọc nhằn khổ đau

Mình nuôi giấc mộng làm giàu

Đã từng hy vọng cùng nhau đổi đời

Chưa hề một phút thảnh thơi

Chắc ta còn lắm nợ đời đeo mang

Mai đây nếu có cao sang

Biết mình có phút nhẹ nhàng bên nhau


-Hoa Phượng Đỏ-2018

TAN GIẤC MỘNG TÌNH

 TAN GIẤC MỘNG TÌNH

Duy Sac

Ta nhìn nhau chi để rồi mãi nhớ

Em quay lưng vì một phút đơn côi

Trong cuộc sống, tình chỉ là giấc mộng

Ai trao ai rồi sẽ lấy của ai


Xuân, mai nở chẳng qua vì đến lúc

Hạ, phượng buồn để trút nỗi tâm tư

Thu, hoa cúc chán con heo may lạ

Đông, cây tùng ngán cảnh tuyết rơi đầy


Em là ai, cơn mơ nào em đến

Em cho ta những cay đắng thương yêu

Ta từng biết em yêu mình nhiều lắm

Chỉ vì gen nên em hận em sầu


Tình trên đời là có nghĩa gì đâu

Ta cố mơ những giấc mộng trong đầu

Cố gào thét để chứng minh tình đẹp

Nhưng cuộc đời chỉ là những u sầu


-Hoa Phượng Đỏ- 2018

TÌNH KHÔNG TÊN

 TÌNH KHÔNG TÊN

Duy Sac

Trung thu rồi em biết không

Trăng vàng tỏa sáng cánh đồng quê ta

Em giờ đang ở nơi xa

Em có nhớ nhà nhớ mẹ và ba


Em có nhớ tình chúng ta

Mối tình kỳ lạ rất xa mà gần

Chúng mình chẳng phải người thân

Nhưng mà lại thấy rất thân lạ kỳ


Không hiểu xảy ra chuyện gì

Tự nhiên anh thấy nhiều khi rất buồn

Nửa đêm nước mắt cứ tuôn

Bóng người xa lạ cứ luôn hiện về


Càng nghĩ lòng càng tái tê

Muốn quên đi để cho mình thảnh thơi

Mệt mỏi tâm trí rã rời

Mệt toàn những chuyện dở hơi thế này


Anh biết chắc em cũng hay

Bởi hai ta đã kiếp này tìm nhau


-Hoa Phượng Đỏ-2018

TÌNH ẢO VÀ THẬT

 TÌNH ẢO VÀ THẬT

Duy Sac

Đêm là thế, tình đâu mà nhớ

Một niềm tin sắt đá thế thôi

Tưởng tượng ra tình đã chia phôi

Thơ tràn đến tuôn bầu tâm sự


Người cũng tưởng mình yêu nên sợ

Nhưng đó là chỉ mối tình thơ

Người đã tặng ta chút mộng mơ

Tình nảy nở trên trang giấy trắng


Thơ tìm về trong từng đêm vắng

Đời phong sương trầm mặc cô liêu

Càng mê thơ mình lại yêu nhiều

Từ tình ảo lại thành tình thật


Giờ có gặp cũng xin tránh mặt

Để người ta yên ổn làm ăn

Mình cũng phải lo công việc tốt

Cuối năm rồi phấn đấu thi đua


Kẻo sang năm cứ vậy là thua

Tình không thấy mà đời tàn tạ.


Nguyễn Duy Sắc 2018

TÌNH ĐÊM NAY

 TÌNH ĐÊM NAY

15/12/2018

Thơ Duy Sắc

Anh xin nhận tấm lòng người phương ấy

Trân trọng lưu trong tận đáy tim này

Hèn sang chỉ thường tình trên nhân thế

Những ân tình phủi hết mọi đắng cay


Muốn gặp em nhưng mà nào đâu dễ

Chỉ tình thơ vượt ngàn dặm sơn khê

Hạnh phúc quá trái tim anh ấm lại

Áo phong phanh ấm áp trước đông về


Xin trao đến cho em lời thân ái

Tình cảm này sẽ chẳng thể mờ phai

Xuân sắp đến nắng xua tan giá rét

Chúc người vui trên gian khó đường dài


Người xưa nói tình yêu như tiếng sét

Mối tơ duyên hôm nay trời đã dệt

Mong sao nó sẽ luôn luôn bền chặt

Để anh khỏi mỏi mòn mong da diết.

TÌNH LÀ LÁ LA

 TÌNH LÀ LÁ LA

Thơ Duy Sắc 2018

Tôi yêu cô tên Nga

Nhà nàng ở quận ba

Nàng thích đi núi Bà

Tôi lại ngại đi xa

Thế nên tình thành lạ

Tôi u sầu buồn bã

Nhiều đêm ngồi nhìn xa

Tôi ngắm trời bao la

Ngắm xong tôi vào nhà

Tôi uống tách nước trà

Khói thuốc bay phà phà

Đi vào xong đi ra

Tôi nghĩ về người ta

Tôi sắm xe tay ga

Tôi đến nhà em Nga

Rủ nàng đi Thanh Đa

Tụi tôi ăn cháo gà

Ăn xong đi tà tà

Đi xong rồi về nhà

Tôi cầm tay em Nga

Nàng bảo phải buông ra

Nàng rằng đồ suồng sã

Từ nay xin từ giã

Anh là đồ láu cá

Tôi về tôi méc má

Anh nhớ mặt tôi nhá

Tôi lên xe rồ ga

Nước mắt rơi lã chã

Tôi nhìn theo chiếc lá

Lá bay cứ là là

Tôi ngẫm mãi không ra

Vì sao nàng bỏ ta


Tôi nhớ cô tên Hoa

Nhà em ở Đức Hòa

Cô ấy thích áo hoa

Chúng tôi từng chơi hoa

Tự nhiên tôi khóc òa

Nghĩ tháng ngày bên Hoa

Trong lòng cứ xuýt xoa

Tôi nói thiệt chẳng ngoa

Tuy mối tình qua loa

Nhưng nó đẹp như hoa

Em thích nghe nhạc Hoa

Em mê Lê Đức Hòa

Tôi thích Nhậm Đạt Hoa

Em chê tôi xuề xòa

Cuộc sống không xa hoa

Việc thì làm qua loa

Nhiều lúc em nổi đóa

Tôi buồn chia tay Hoa


Bỏ Hoa, tôi yêu Lan

Nhà em ở Tân An

 Em thích cuộc sống nhàn

Em thường đi cầu an

Tình yêu bị vỡ tan

Nàng chê tôi hay than

Thế nên nàng phát chán

Nàng rằng tôi rất ngán

Đàn ông gì mau nản

Không chịu nổi gian nan

Đúng là đồ nhát gan

Nhớ lúc em thở than

Tôi rằng năm tháng hạn

Cuộc sống khó vô vàn

Em rằng nhìn anh tàn

Yêu rồi đời tôi tan

Gia đình em cấm cản

Từ giờ chỉ là bạn

Không yêu đương lan man

Tôi phải chia tay Lan


Rời Lan tôi yêu Mơ

Nhà em ở Cần Thơ

Má nàng bán tiệm phở

Ba nàng là nhà thơ

Ban đầu tình như mơ

Hai đứa cười hớn hở

Ba má nàng cởi mở

Tôi nghĩ mình vớ bở

Ai ngờ tình dang dở

Vì nàng đi ra chợ

Nàng gặp người tình cờ

Anh ta là chủ nợ

Nhà giàu to nhất chợ

Họ hay đi ăn phở

Hắn chiều nàng hết cỡ

Nàng càng đẹp rạng rỡ

Tôi nhìn mà mắc cỡ

Thế nên tôi làm lơ

Như mình chưa gặp gỡ

Ba nàng ngâm bài thơ

Rằng tình yêu dang dở

Vì đời không như mơ


Tôi buồn rầu nhiều lắm

Tình cờ gặp em Thắm

Nàng làm nghề bói xăm

Em có làn da ngăm

Nàng đến bên hỏi thăm

Tôi rằng buồn nhiều lắm

Thất tình đã mấy năm

Nàng kêu tôi rút xăm

Bói duyên tình trăm năm

Tôi nghe lời em Thắm

Tôi rút ba que xăm

Nàng rằng duyên rối rắm

........

.........

TÌNH LẮNG

 TÌNH LẮNG

( Duy Sắc)

Chiều nay mưa

Em về chưa vậy

Trời lạnh lắm, anh đang lạnh co ro

Nước ngập phố, nhà anh chèn bao cát

Mấy con đường nhếch nhác lũ bê tông


Ha ha ha

Em đang cười anh hả

Em cười gì, em có thật vui không

Hay là em cũng đang nhớ chất chồng

Gian nhà trọ cô đơn đời viễn xứ


Em nhìn đi

Đời không là mộng mị

Những giấc mơ rồi cũng chóng qua đi

Em và anh rồi cũng chẳng còn gì

Những kỷ niệm chỉ là men rượu đắng


Em tay trắng

Anh cũng nhiều cay đắng

Ta yêu nhau thầm lặng những u buồn

Em câm nín vì em yêu cháy bỏng

Anh nồng nàn bởi tim đã cuồng si


Thế em nhé

Chúng ta đều lắm khổ

Tình yêu làm tan vỡ giọt máu hồng

Ta yêu nhau bao nhiêu giấc mơ hồng

Em ngoảnh mặt vì cô đơn quá rộng


Thôi em đợi

Anh cũng chờ em nhé

Anh biết rằng ta luôn mãi có nhau

Dù cách trở nhưng trái tim là một

Tình yêu mình vẫn thầm lặng trao nhau.


Duy Sac 2018

NGHĨA NẶNG TÌNH THÂM

 NGHĨA NẶNG TÌNH THÂM 

Thơ Duy Sắc 2017

"Trăng lên khỏi núi mặc trăng

Tình ta với bạn khăng khăng một lòng"

Sông kia dù nước hai dòng

Nước lớn hay ròng nó vẫn là sông


Quê mình lúa tốt xanh đồng

Cánh cò, cánh én chiều hồng lượn bay

Khói lam quấn quýt ngọn cây

Con nít từng bầy chạy nhảy trên đê


Bao năm em đã xa quê

Em có muốn về lại mái tranh xưa

Cùng anh vun đắp hàng dừa

Đôi ta nối lại những mùa yêu đương


Cuộc đời gian khó bao đường

Không đâu sánh được quê hương chúng mình

Biết đời ai nhục ai vinh

Còn cái nghĩa tình ta mãi có nhau

ĐOẠN TÌNH

 ĐOẠN TÌNH

Thơ Duy Sắc 2017

Còn thương còn quấn quýt nhau

Hết thương ta bới móc nhau đủ điều

Thích rồi mọi cái đều yêu

Gét nhau dù tốt mọi điều cũng chê


Cuộc sống sao cứ nặng nề

Đong đo cân đếm lợi về phần ta

"Khôn ngoan chẳng lọ thật thà

Đức năng thắng số vốn là xưa nay"


Ai chưa từng trải đắng cay

Ai chưa từng có những ngày khổ đau

Ai chưa từng trải sang giàu

Ai chưa từng có cúi đầu mấy phen


Ai chưa từng nhục từng hèn

Ai chưa từng được ngợi khen hết lòng

Ai chưa từng lạnh đêm đông

Ai chưa từng sưởi nắng hồng ngày xuân


Cuộc đời ai chẳng gian truân

Cuộc đời ai chẳng bao lần trắng tay

Cuộc đời như chén rượu cay

Còn đời ta mãi còn say mơ hồ


Hẳn là đời có hư vô

Hẳn là đời có ai cho không gì

Còn người còn của lo chi

Còn đức thì chẳng sợ gì đói no


Đức mỏng thì phải cần lo

Tu thân tốt đẹp đời cho lại mình

Hôm nay nhục, ngày mai vinh

Hiểu đời như thế là mình thảnh thơi

TÌNH MÌNH SẼ VỀ ĐÂU

 TÌNH MÌNH SẼ VỀ ĐÂU

Thơ Duy Sắc 2016

Anh yêu em

Vì em yêu đất nước

Anh gét em

Vì em chống lại quê hương

Quê hương là gì em hả

Đối với anh chỉ có tiếng ru bà

Tiếng trăn trở

Nghìn năm tôi mọi

Tiếng oán hởn

Trăm năm lũ thực dân

Em yêu nước

.

Em thử nói cho anh biết!

Em yêu ai

Yêu tiền

Hay

Giống loài!

Thế thôi

Tiền đúng không?

Tiền thì dễ mà

Em bán đất

Em bán nhà

Em sẽ có

Còn em đừng bán rẻ quê hương

Quê hương có anh

Chín mươi triệu người

Em ạ

Em theo ai là việc của em

Anh chỉ biết tổ tiên mình trên hết

Tổ tiên anh mang dòng máu Việt

Em thích lai tây, Tàu, Mỹ tuỳ em

Ahihi

Anh chờ em

Nhớ! Em nhé !

Mình chỉ mang dòng máu Việt

Lũ người lai chúng chỉ diệt giống nòi.

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

BUỒN VÌ TÌNH

 BUỒN VÌ TÌNH

Duy Sắc 2020

Tôi buồn viết thơ tình

Mà nghĩ không ra tình

Thế nên mình tự diễn

Là một kẻ thất tình


Nên khi xem thơ tình

Ai mà không tinh ý

Rất dễ bị lừa tình

Bởi ngôn tình giả dối


Thơ tình bây giờ lắm

Thơ tám chữ mượt mà

Thơ thất ngôn kịch tính

Thơ lục bát thê lương


Tình yêu ở trong thơ

Chỉ là tình trăng gió

Tình hiếm khi nào có

Phần nhiều tưởng tượng ra


Cũng có nhiều nhà thơ

Vì nghèo và khổ sở

Nên người yêu họ bỏ

Thành ra lụy phải tình

U MÊ TÌNH

 U MÊ TÌNH

Rồi mai ai sẽ cùng ta bước

Một phần còn lại quãng đời su

Hay chỉ mình ta đi lủi thủi

Chỉ có vầng trăng bạn với ta


Người ta có chắc là hạnh phúc

Hay người cô quạnh giống như ta

Chúng ta sao lại thành như vậy

Phải chăng đây là số mệnh ta


Những năm tháng ấy thành quá khứ

Nhưng mối tình kia nó vẫn còn

Biết bao kỷ niệm chư phai nhạt

Suốt cả một đời khó mà quên


Em ôm đau khổ rồi bỏ trốn

Anh cứ đi tìm kiếm đắng cay

Chuyện tình thơ mộng đầy nước mắt

Hai kẻ u mê bị trời đày


Duy Sac 2020

TÌNH MÌNH NHƯ MỘT BÀI CA

 TÌNH MÌNH NHƯ MỘT BÀI CA

Thơ Duy Sắc 2019

Mặc dù hai đứa cách xa

Thế nhưng tình vẫn đậm đà không phai

Tuy không gái sắc trai tài

Chúng ta là cặp trúc mai một đời


Tình mình có lúc đầy vơi

Nó vẫn là cả bầu trời mộng mơ

Đắm say đến mọi bến bờ

Nồng nàn bay bổng hồn thơ trữ tình


Ta từng chung đón bình minh

Đầu ấp tay gối tâm tình bên nhau

Buồn khi có một người đau

Hạnh phúc khi gặp mặt sau mong chờ


Em chưa hề chịu bơ vơ

Vì biết luôn có anh chờ và mong

Anh không phải phút buồn lòng

Vì em luôn mãi một lòng thuỷ chung


Trải nhiều sóng gió bão bùng

Hai ta nên nghĩa về chung mái nhà

Tình mình như một khúc ca

Yêu thương nồng thắm chưa xa một ngày


Trẻ thơ múa hát mê say

Gia đình ấm áp cả ngày niềm vui

Phải chăng định mệnh khiến xui

Ta phải ngậm ngùi xa cách anh ơi


Trước bao khốn khó cuộc đời

Nhiều khi em bị chơi vơi nản lòng

Nhớ anh chỉ biết ước mong

Thương anh chỉ biết nén lòng cô đơn


Ai xui nên cảnh giận hờn

Cho oanh xa yến vì cơn mưa về

Đêm đêm nỗi nhớ tràn trề

Nhìn trăng em thấy tái tê lòng mình


Xuân về phố thị lung linh

Con thơ cứ hỏi bố mình về chưa

Anh nào có hiểu ra chưa

Hay anh còn mãi say sưa chốn nào


Anh còn nhiều ước mơ cao

Nhưng giấc mơ nào sánh được tình em.

THƠ TÌNH ĐẦU ĐÔNG

 THƠ TÌNH ĐẦU ĐÔNG

( Duy Sắc)

Em giờ không biết ra sao

Cuộc sống thế nào, sức khoẻ tốt không

Trời đang sắp sửa vào đông

Gió bắc lạnh lắm, phòng không một mình


Em cứ im lặng làm thinh

Anh gửi tin nhắn, em khinh không nhìn

Chắc là em mất niềm tin

Niềm đau giấu kín và thù gét anh


Lá thu chiếc cuối xa cành

Áo len anh đã để dành tặng em

Em chắc cũng chẳng có thèm

Tình mình em chắc cũng đem vứt rồi


Anh phải lo việc anh thôi

Em như thế rồi, giờ phải làm sao

Nghĩ chi để khổ thân vào

Nghĩ chi cũng nào có được gì đâu


Anh chỉ hỏi thăm vài câu

Ai mà có ý gì đâu em à

Hết duyên thì mình sẽ xa

Níu kéo để mà đau khổ càng thêm


Anh vốn bản tính yếu mềm

Thất tình là sẽ đêm đêm khóc ròng

Suốt ngày thơ thẩn nhớ mong

Tan nát cõi lòng, rên rỉ ỷ ôi


Tâm sự để em hiểu thôi

Em đã đi rồi, anh dám nào theo

Vì anh cuộc sống rất nghèo

Anh không mơ trèo với tới em đâu


Đông này lạnh, em ở đâu

Mình đã không gặp cũng lâu lắm rồi

Hỏi thăm em chút vậy thôi

Anh biết hết rồi, em chẳng yêu anh


Chúc em vạn sự tốt lành

Giữ mình bảo trọng là anh vui rồi

Còn anh thì vẫn vậy thôi

Đêm đêm, anh chỉ thích ngồi nhìn sao


- Hoa Phượng Đỏ-2018

TÌNH TÔI

 TÌNH TÔI

Tôi có cái tính yêu nhiều

Yêu trăng, yêu gió, yêu chiều hoàng hôn

Ai làm tôi dạ bồn chồn

Tôi sẽ tưởng tượng thả hồn để yêu

Yêu chẳng có được bao nhiêu

Vài hôm mưa nắng là thôi yêu liền

Yêu trong mộng rất hão huyền

Yêu đủ thứ chuyện chẳng ra cái gì

Thuỷ chung nào có mấy khi

Nhưng tôi rất thích người thì thuỷ chung

Nhìn tôi có vẻ rất khùng

Tuy nhiên xin chớ có mong đụng vào

Thông minh khôn khéo biết bao

Ngớ nga ngớ ngẩn mò sao trên trời

Bày đặt bàn tán chuyện đời

Thế nhưng nào có giúp đời gì đâu

Tủi thân nên rất hay sầu

Tuổi xuân phơi phới mà sao lắm phiền

Ráng nhẫn nhục để được yên

Tranh thủ để kiếm ít tiền nuôi thân.


Nguyễn Duy Sắc 2002

GẶP LẠI TÌNH XƯA

 GẶP LẠI TÌNH XƯA

Duy Sac 2000

Đã qua bao mùa hè

Anh vẫn nhìn Phượng Vỹ

Để nhớ về tình cũ

Nhớ người từng đã yêu


Hè năm nay buồn hiu

Phượng Hồng rơi lả tả

Nhớ em anh buồn quá

Nơi bến tàu lang thang


Thời gian nó phũ phàng

Cuốn trôi thời áo trắng

Xóa tan bao mơ mộng

Những viễn cảnh tươi hồng


Em nay đã sang sông

Con tay bồng tay bế

Em làm dâu gia thế

Chồng là người cao sang


Anh phiêu bạt phố phường

Đi bán hàng đa cấp

Mang tiếng người lừa lọc

Thật nhục nhã vô cùng


Nhìn thấy em hạnh phúc

Việc làm có chức danh

Anh cũng vui lên hẳn

Vì đã từng yêu em

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

THƠ TÌNH SỐ 9

THƠ TÌNH số 9
Duy Sac 2007
Thôi thân phận ta đây kém cỏi
Xin nhận làm một kẻ tiểu nhân
Chứ mà quân tử sống hèn
Nhục còn hơn kẻ tiểu nhân ở đời

Nàng quý phái danh gia vọng tộc
Ta là phường gẹo nguyệt trêu hoa
Khổ nàng là bởi do ta
Chứ nàng đoan chính thật thà ngây thơ

Đời phiêu bạt nên ta quen khổ
Nàng tiểu thư quen với gấm nhung
Ta đây không dám sánh cùng
Chịu mang tiếng xấu cho nàng tiếng thơm

Nhưng ta nghĩ nồi nào vung đó
Chẳng vô tình mà dễ gặp nhau
Mây cao sẽ gặp gió cao
Mình ở tầng nào, tầng ấy gặp thôi

Tiểu nhân lắm , hiếm người Quân Tử
Mà làm gì Quân Tử có đâu
Túi cơm giá áo một màu
Hám danh, hám lợi với nhau cả bề

Đời vốn dĩ vô thường nó thế
Hợp hay tan cũng rất bình thường
Xá gì mấy chuyện yêu đương
Giai nhân, ái nữ đầy đường ngoài kia

Ta là kẻ tiểu nhân nên xấu
Nhưng mà nàng yêu kẻ tiểu nhân
Thế là chung một cung đàn
Bây giờ biết nói thế nào cho xuôi

Nên ta nghĩ mình đừng bỏ cuộc
Mối tình ta là một lương duyên
Bây giờ cùng một con thuyền
Hai ta phải lái chớ nên nản lòng

Lời đàm tiếu chẳng qua cảm xúc
Người ta vì sỹ diện mà thôi
Khi ta thành vợ chồng rồi
Có gì phải sợ lời ai nữa nào

Hay nàng vẫn lo mình danh giá
Lại theo ta một khách giang hồ
Mẹ cha nàng chịu nỗi lo
Thanh danh gia tộc bị ô vì nàng

Nếu nàng biết nghĩ nhiều như vậy
Ta cũng vui vì chẳng yêu lầm
Bởi vì chữ hiếu chưa tròn
Thì ta lỗi đạo cả trong lẫn ngoài

Tình mình chẳng có gì là xấu
Chẳng qua người ta nghĩ thế thôi
Nếu nay ta phụ nàng rồi
Sau này ta cũng cả đời cô đơn

Tiểu nhân cũng có tình em ạ
Không phải ai đều xấu cả đâu
Lấy câu nhân nghĩa làm đầu
Bao năm phiêu dạt, ta đâu sợ gì

Hai chúng ta tuy hai nếp nghĩ
Nhưng tương đồng ở một chữ tình
Thương nhau là bởi có tình
Đã thương là phải chung tình với nhau

Tình dang dở là tình đau khổ
Chẳng ai vui khi phải biệt ly
Còn thương ta cứ thương đi
Cứ thương đến chẳng còn gì thì thôi.

TÌNH VÀ THƠ

TÌNH VÀ THƠ
Em không phải người danh gia vọng tộc
Anh cũng không có quyền quý cao sang
Chần chờ gì để hao tốn thời gian
Yêu đi chớ em đừng suy nghĩ nữa

Hay em chê anh tay trắng nửa đời
Em đang đợi một người nào thành đạt
Em nhận thấy yêu anh là tình nhạt
Không hoa hồng và chẳng có bánh kem

Anh đâu giận em chê hay em trách
Anh chỉ buồn anh cứ cố yêu em
Một tình yêu như ảo ảnh cuộc đời
Không kết quả như những gì mong đợi

Em cố lên, anh chúc em hạnh phúc
Sẽ có người xứng đáng đến cùng em
Anh quen rồi những mối tình dang dở
Chỉ có thơ là luôn mãi không rời.

Duy Sac 2006

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...