Hiển thị các bài đăng có nhãn VẦN THƠ BUỔI CHIỀU. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VẦN THƠ BUỔI CHIỀU. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

CHỢ XUÂN CHIỀU

 CHỢ XUÂN CHIỀU

Thơ Duy Sắc

Chiều xuân đi chợ hoa

Không đủ tiền mua quà

Em đang ngồi bán cúc

Mình lảng vảng ghé qua


Lời rằng em duyên quá

Nụ cười xinh như hoa

Quê ở đâu em hả

Anh xin làm quen nha


Cô bé nhìn bẽn lẽn

Rằng em đang  bán hoa

Anh hỏi chi nhiều quá

Mắc cỡ chết người ta


Trời ơi dễ thương quá

Giọng nói ngọt quá hà

Quê miền Tây phải hông

Bến Tre hay Đồng Tháp


Em kêu cho anh đoán

Nếu được em khen hay

Em đúng người miền Tây

Nhưng ở đâu đố biết


Ô kê anh đoán nè

Trà Vinh, Hậu Giang hả

Cần Thơ hay Cà Mau

Bạc Liêu, Sóc Trăng đây


Hay em ở Kiên Giang

Làn da nhìn rất mặn

Xứ biển trời nhiều nắng

Mắt em xanh mây trời


Không , chắc Bạc Liêu rồi

Giọng em nghe mùi lắm

Chắc rất rành sáu câu

Cao Văn Lầu vọng cổ


Anh chỉ toàn đoán mò

Kể tào lao hết sức

Anh nói ra trớt quớt 

Hết lục tỉnh Nam Kỳ


Khoan nào để anh nghĩ

Chắc em ở Vĩnh Long

Tóc em thơm hương bưởi

Đôi má rất là hồng


Thôi anh trai em ơi

Trời sắp tối đến rồi

Đoán mò làm chi nữa

Anh bớt phiền đi thôi


À vậy anh xin lỗi

Chịu thua em gái rồi

Em trả lời anh thử

Quê em ở nơi đâu


Dạ em ở Tân Châu

Miệt An Giang anh ạ

Em có gì khác lạ

Mà sao anh hỏi hoài


Ba em quê miền ngoài

Đất Quảng Bình nắng gió

Ba về An Giang ở

Gặp má em cưới luôn


Nhà nghèo sống tha phương

Chỗ ở luôn thay đổi

Cuộc sống nay đỡ rồi

Long An là quê mới


Em thiệt quá dễ thương

Lời nói ngọt như đường

Tính tình hiền hậu quá

Ôi miền Tây thân thương


Chúc em buôn bán được

Nhiều người mến và thương

Nhân duyên nơi tử tế

Cuộc sống càng lên hương.

CHIỀU NGHĨA TRANG

 CHIỀU NGHĨA TRANG

Tôi đi trên cỏ úa

Gió thu chiều nghĩa trang

Lô nhô trăm ngôi mộ

Hương khói đã lụi tàn


Trong hoang vu lạnh lẽo

Cơn mưa vừa mới qua

Hoa mười giờ khép nụ

Tiếng dế buồn râm ran


Đâu bóng ai lảng vảng

Tiếng nói chuyện ồn ào

Mắt đảo nhìn quanh quất

Thấy tâm hồn nao nao


Lại có tiếng thì thào

Hu hu như ai khóc

Ánh nến ai vừa thắp

Nhấp nháy cứ như sao


Đêm chợt đến khi nào

Trời tối đen huyền ảo

Tôi quanh quẩn một mình

Nghĩa trang buồn biết bao


NguyenDuySac2004

HẸN EM CHIỀU THÁP MƯỜI

 HẸN EM CHIỀU THÁP MƯỜI

Duy sắc Nguyễn 2018

Xuân năm nay, anh sẽ ghé Tháp Mười

Ở nơi ấy có người đang ngóng đợi

Những đầm sen sắc hồng lan toả rộng

Tiếng hò em xao xuyến biết bao người


Hoa Sa Déc tràn đầy bao sức sống

Những Tràm Chim, hạc nhảy múa trên đồng

Chiều Cao Lãnh ta lên cầu hóng gió

Bến phà xưa, em còn có nhớ không


Anh tặng em chút tình yêu bé nhỏ

Không trăng hoa, không phải tình vu vơ

Là cái nghĩa, là tấm lòng quý mến

Bởi vì em trao anh cả nguồn thơ


Hẹn em nhé, mùa xuân này anh đến

Cành mai xuân anh sẽ đặt bên thềm

Những câu chúc một cuộc đời hạnh phúc

Chúc tình người sẽ mãi thắm tươi thêm.

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

CHIỀU UỐNG RƯỢU

Chiều uống rượu

Chiều thành phố bình yên em ạ!

Mấy ngọn cây phủi sạch nắng vàng

Vỉa hè, anh lại lang thang

Quán xưa hai xị với trang thơ tình


Lá mơ non quấn dồi ngọt lịm

Vị mắm tôm đậm cái hồn quê

Riềng cay đầu lưỡi tê tê

Rượu vào ấm hết lòng mề tim gan


Đời lang bạt nhẹ tênh như mộng

Bao cuộc tình bèo dạt mây trôi

Tuổi xanh anh đốt hết rồi

Tuổi già em có định ngồi cùng anh


Không cũng được, tùy vào duyên phận

Đời mỗi người mỗi số, biết sao

Còn em vị rượu ngọt ngào

Không em, anh vẫn rượu vào mỗi đêm.


Duy sac 2015

CHIỀU TRÊN YÊN TỬ

 Chiều Trên Yên Tử

Thơ Duy Sắc 2009

Mình ta lên Yên Tử

Chiều đông lạnh cắt da

Gập gềnh ngàn bậc đá

Hai bên lắm cây già


Người xưa cao sang bỏ

Tiếng chuông chùa làm vui

Cơn tang bồng quên lãng

Anh hùng rũ bụi trần


Chùa thâm nghiêm trên đó

Vết xưa hằn quanh đây

Hình như trong tiếng gió

Cổ nhân vẫn chốn này


Nào phải đâu cổ tích

Khung cảnh đẹp tựa tranh

Người tuy không còn nữa

Nhưng giấc mộng đã thành


Đâu Chương Dương, Hàm Tử

Đâu Vạn Kiếp, Bạch Đằng

Gươm đao tra vào vỏ

Hùng anh xếp chiến bào


Đâu chinh nam mở cõi

Đâu đêm hội Đồ Bàn

Cõi thiền phiêu diêu quá

Trúc Lâm nhớ Phật Hoàng.

MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

 MƯA CHIỀU ĐÀ LẠT

Thơ Duy Sắc

Sương chiều buông mảng mảng

Trắng toát một khoảng trời

Núi buồn loang tím ngắt

Mây nào có muốn trôi


Hàng thông xanh già cỗi

Thân xù xì vết nhăn

Than van tàn lá rụng

Đám gỗ mùn đầy giun


Chẳng tiếng chim nào hót

Phong lan rũ cánh buồn

Nắng tuôn màu vàng chua

Gió lạnh buốt tim người


Đà Lạt nhìn phát chán

Âm u nóc nhà thờ

Nhạc Trịnh rên rỉ mãi

Đời một cõi đi về


Mà mình về đâu nhỉ

Đi mệt hết cả người

Đường dốc quanh co thế

Biết lối nào để đi


Phố chợ câu đổi chác

Tiền mua bán tình người

Vườn nhà em hoa nở

Có lối nào cho tôi


Tự nhiên mưa đổ xuống

Phố núi buồn làm sao

Chiếc áo len em tặng

Nó không đủ ấm người


Em và tôi là ai

Chúng mình sao lại gặp

Hôm nay tôi nhìn mưa

Em giờ ở nơi nào


Nhớ lúc bên ánh lửa

Tình em ấm đôi tay

Đôi mắt em hy vọng

Một mối tình đắm say


Chiều nay Đà Lạt lạnh

Tôi lang thang bờ hồ

Mưa ướt hết đầu tóc

Ngẹn ngào những câu thơ


Mấy mùa lễ hội trước

Ta cùng ngắm hoa đào

Em thích lan hồ điệp

Tôi mê mẩn địa lan


Em chụp rất nhiều ảnh

Những khoảnh khắc yêu thương

Kỷ niệm mình lưu lại

Ảnh bây giờ còn không


Chắc ảnh đã cũ hết

Em cũng vất đi rồi

Nó đáng gì mà giữ

Phút bồng bột ngây thơ


Anh còn một mớ thơ

Anh viết về hai đứa

Mỗi khi anh đọc lại

Mình lại khóc vu vơ


Nhiều khi lòng tự nhủ

Thơ thẩn để được gì

Tình xưa đâu còn nữa

Chi bằng xóa hết đi


Nhưng mà anh không xóa

Anh viết thơ về em

Xóa là anh bội bạc

Anh từng hứa yêu em


Đà Lạt vẫn như thế

Sương núi với mưa rừng

Mấy dinh thự mốc meo

Chỉ con người là khác


Mưa chiều như màn bạc

Nó phủ trắng lối mòn

Đường xưa ta cùng bước

Anh bây giờ cô liêu


Thế đó sáng rồi chiều

Đời qua nhanh tàn nhẫn

Anh nhìn mưa rồi ngẫm

Ta như sương khói bay


Cô đơn quá chiều nay

Mà cô đơn cũng phải

Chắc bởi mình ích kỷ

Nên cuộc đời đắng cay


2006

CHIỀU

 CHIỀU (2002)

Duy Sac

Hoàng hôn xuống, em ơi!

Chiều tím biếc

Nắng vàng hoe gội đỏ những hàng me

Con đường khó

Con đường đầy sỏi đá

Bóng cụ già lầm lũi đi về

Ghánh hàng nặng trên vai

Ngày một lại ngày hai,…

Thân còm dầm mưa dãi nắng

Mấy ai hay, nào có ai hay!


Chiều nay tím

Ánh hoàng hôn tắt vội

Bà cụ nghèo không thấy đi về

Cái nắng nó nhớ nhung

Hàng me buồn rười rượi

Sương rơi nhanh như nước mắt long lanh


Ôi bà cụ!

Ghánh hàng rong trĩu nặng

Bóng liêu xiêu nay đã đi dâu

Có ai biết bà đã đi đâu

Có ai biết bà nặng nỗi sầu!

Đêm cô quạnh bên manh chiếu rách

Bạn màn trời, chuột bọ, côn trùng

Lòng trống trải nhưng đầy cay đắng


Con bà đâu, không một đứa nào

Có ai biết, có ai hay bà đến từ đâu


Đêm đã xuống

Buồn manh chiếu rách

Nó cô đơn cuộn chặt không ra

Trăng đến gọi, chiếu buồn nức nở

Người đi rồi, ta có ích chi


Trăng lẩn thẩn lò dò ngõ tối

Ánh sáng tìm dáng cụ liêu xiêu

Mà tìm mãi

Mà tìm mãi


Sương đêm tuôn ướt dầm khóm trúc

Nước lung linh lấp lánh hồn trăng

Tưởng nước mắt tiễn đưa bóng cụ

Bạn của trăng, mẹ của sương đêm


Trăng bất chợt kia rồi đã thấy

Bà nằm co trong ngõ tối tăm

Trăng nó khóc

Bạn tôi đây nhưng đâu ai biết, có ai hay

Bà cụ nghèo

Manh áo rách ướt đẫm sương đêm

Cụ về chốn vĩnh hằng

Để lại trăng cô đơn bên chiếu

Để lại sương tuôn mãi nỗi buồn.

CHIỀU MIỀN TRUNG

 Chiều Miền Trung (2002)

Duy Sac

Xe đổ miền trung lúc xế chiều

Tháp Chàm gạch vỡ dáng liêu xiêu

Hội An lơ láo thuyền đánh cá

Đại Nội Cố Đô đổ nát nhiều


Thuận An sóng dữ chôn làng xóm

Nước lũ mênh mông lấp sấp lều

Loi ngoi bè mảng dân tỵ nạn

Sấm nổ rền vang cảnh tiêu điều.

CHIỀU CỐ ĐÔ

 CHIỀU CỐ ĐÔ

Duy Sac 2002

Hoàng Thành ấy cũng đâu gì lộng lẫy

Dưới ánh chiều cũng tàn úa thế thôi

Có gì là vĩnh cửu với thời gian

Rồi năm tháng sẽ phai tàn tất cả


Dòng lịch sử cứ trôi qua lặng lẽ

Biết bao chiều biết bao ánh hoàng hôn

Có còn chăng vương vấn những linh hồn

Lưu luyến mãi về một thời dĩ vãng


Mà dĩ vãng thì có gì tiếc nuối

Chẳng qua là thèm khát mộng vương quyền

Vòng bánh xe lịch sử nó xoay tròn

Nghiền nát hết những gì mà nó muốn


Ai ngoài kia vẫn đang ôm dĩ vãng

Thở than hoài mấy khúc nhạc bi ai

Có gì đâu cứ ôm giấc mộng hoài

Đạo Trời vốn công bằng là như vậy


Chiều Cố Đô lảng vảng bóng chim bay

Con sông Hương nó bình thường vẫn chảy

Khúc Nam Ai để gợi nhớ về ai

Hay chỉ để mua vui cho du khách


Phu Vân Lâu sao đứng đó tần ngần

Có phải đợi người năm nào chưa đến

Những chiếc thuyền lang thang không ghé bến

Chúng đi đâu mà lơ đễnh dọc ngang


Chiều Hoàng Thành du khách mãi lang thang

Họ bình luận về thời nào xa vắng

Ai cũng bảo chắc từng huy hoàng lắm

Huy hoàng nào rồi cũng đón hoàng hôn.


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

TRƯNG TRẮC TIỄN THI SÁCH

 TRƯNG TRẮC TIỄN THI SÁCH

Chàng ơi ! Canh đã khuya rồi

Chúng ta sẽ phải nói lời biệt ly

Chẳng hay chàng có điều gì

Mau mau nói hết ra đi lúc này


Sách rằng ta nói nàng hay

Tô Định chắc quyết lần này giết ta

Nàng lo trả mối thù nhà

Và đền nợ nước để ta yên lòng


Quê hương chịu cảnh xiềng gông

Mối thù giặc Hán chất chống núi cao

Muôn dân uất hận ngẹn ngào

Núi xương, sông máu của bao kiếp người


Lòng ta căm lắm nàng ơi

Nhưng mà chưa gặp đúng thời vùng lên

Nhiều năm chịu cảnh ươn hèn

Nay phải nhịn nhục hy sinh thân mình


Chị em nàng huấn luyện binh

Cố mà giải phóng quê mình nghe không

Đời ta nguyện hiến máu hồng

Để mong rửa nhục non sông phen này


Lời chàng nói thật đắng cay

Thiếp nguyện ghi nhớ suốt đời không quên

Dân Nam ta chẳng ai hèn

Rồi đây thiếp sẽ dựng lên cơ đồ


Hán quân xảo quyệt mưu mô

Thiếp lo chàng sẽ khó mà yên thân

Rượu đây thiếp kính mời chàng

Ta thề giành lại Giang Sơn Lạc Hồng


Chàng đi có tiếc gì không

Hay là vương vấn trong lòng điều chi

Việc binh có dặn dò gì

Xin chàng cứ nói hết đi rồi bàn


Sách rằng phải gấp tuyển quân

Xây dựng căn cứ hậu cần khẩn trương

Ta đi nàng chớ đau buồn

Hãy chờ đúng dịp để giương cờ hồng


Phải giành lại được non sông

Để lưu truyền giống Lạc Hồng muôn năm

Thương nàng phận gái yếu mềm

Thù nhà nợ nước thân em gánh gồng


Trăng khuya sáng tỏa mênh mông

Núi rừng vang tiếng trống đồng điểm canh

Thiếp đưa tiễn bậc hùng anh

Rồi đây người sẽ lưu danh đời đời


Thơ Duy Sắc 2002

ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

 ĐƯỜNG NGUYỄN DU CHIỀU MƯA

Duy Sắc 1997

Bữa nay mưa dữ quá ta

Hàng me rụng lá thiệt là tội ghê

Mưa này lát nữa sao về

Nhỏ ơi mình ghé ăn chè đằng kia


À mà quên ngại quá à

Bữa nay ăn hết tiền quà má đưa

Nhỏ nè nếu có tiền dư

Cho tui mượn nhé, bữa sau trả liền


Mưa này chắc sẽ đến đêm

Gió to như vậy không nên đi về

Ta chui vô quán chè đi

Vừa ăn vừa nói chuyện về tương lai


Sao nhỏ không chịu trả lời

Bộ khinh tui hả, nghỉ chơi luôn nè

Tui cầu cho mấy trái me

Rớt xuống trúng nhỏ u đầu cho coi

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN
Thơ Duy Sắc 2009
Chiều xuân không chút nắng
Nhưng má em ửng hồng
Bởi anh nhìn say đắm
Lòng em thấy thẹn thùng

Đôi mắt trong như ngọc
Sợi tóc mai mơ màng
Anh nhìn em lâu quá
Tim em nhảy không ngừng

Anh đang đi đâu thế
Có phải đang về quê
Hành lý nhiều quà bánh
Gia đình đang ngóng chờ

Anh đừng có nhìn em
Anh cần gì cứ nói
Vì em là con gái
Em mắc cỡ thật rồi

Em ơi anh muốn nói
À nhưng chắc là thôi
Để hẹn em khi khác
Nếu gặp lại nói luôn

Ngại gì mà không nói
Em sẵn sàng lắng nghe
Mai sau sao biết được
Chúng mình còn gặp nhau

Vậy thì anh sẽ nói
Rằng em rất là xinh
Anh muốn làm quen lắm
Mà sợ em chối từ

À thì ra là vậy
Cảm ơn anh quá khen
Hôm nay mình gặp mặt
Cũng có khi là duyên

Thôi đến giờ tàu chạy
Anh phải đi ra ga
Tạm biệt cô em nhé
Anh đã thấy mùa xuân

Anh đi đường cẩn thận
Chúc thượng lộ bình an
Xuân này em nhớ mãi
Ánh mắt anh nồng nàn.

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA 
Tác giả Duy Sắc 2007
Chiều mưa dai dẳng lê thê
Sông Hương u ám , não nề Vân Lâu
Đò ngang , đò dọc đi đâu
Thuyền rồng neo đậu đang chờ ngóng ai

Nghe trong hát khúc Nam Ai
Lời ca lắm nỗi u hoài tái tê
Nam Bình u uất tràn trề
Đường vào Đại Nội dầm dề mưa tuôn

Hàng cây ủ rủ nỗi buồn
Mịt mờ gió cuốn lá vàng lên không
Rêu phong hàng cột lầu hồng
Lầu xanh dột nát ngói bong bao lần

Ngọ Môn nín lặng tần ngần
Thời gian như vẫn đang còn vấn vương
Rêu xanh bám những mảng tường
Chiến luỹ lở lói thảm thương điêu tàn

Lữ khách tìm chi lang thang
Hay cũng ôm giấc mộng vàng xa xưa
Thái Hoà điện vắng như chùa
Trong hồ Thái Dịch sen vừa tàn hoa

Cầu Trung Đạo bóng ai qua
Nhìn sao lạ quá hay là người xưa
Điện Càn Thành người về chưa
Chắc còn đang bận say sưa ngự triều

Càn Chánh điện nhìn tiêu điều
Lảng vảng những nét đăm chiêu chính trường
Khôn Thái điện vắng người thương
Dư âm của những đêm trường nhớ nhung

Hay người viếng Trường Sanh cung
Cho tròn hiếu đạo với cùng bề trên
Cung Diên Thọ đang sáng đèn
Người dâng lên chén rượu mừng mẫu thân

Miếu thờ người ghé dừng chân
Cung nghinh đang khấn nhớ về tổ tiên
Trong cơn rét mướt triền miên
Thành xưa phảng phất gợi miền nào đây

Vườn thượng uyển lác đác cây
Những chiếc cửu đỉnh ứ đầy nước mưa
Tàn phai hết những dấu xưa
Huế đã khép cửa một thời vàng son

Bao lần trăng khuyết lại tròn
Hỏi nàng Tôn Nữ có còn đó chăng
Để người lữ khách mơ màng
Hồn thơ lai láng trong chiều mưa bay.

ĐỒNG CHIỀU LONG AN

ĐỒNG CHIỀU LONG AN
Thơ Duy Sắc 2007
Đồng chiều bình thản cánh cò bay
Mạ trổ xanh um những luống cày
Đường làng, chân sáo em thơ nhảy
Điệu hò em hát để hồn say

Hoa tràm rúng rính kệ gió lay
Kênh trong trẻ tắm thoả thích vày
Cá tôm bị động thi nhau nhảy
Cụ ông hể hả chén rượu cay

Đám cưới nhà ai nhộn cả ngày
Cô dâu, chú rể hạnh phúc thay
Vọng cổ ngân dài câu luyến láy
Bàn tiệc người vui rạng mặt mày

Nhớ em, anh thơ thẩn chiều nay
Em có hiểu cho nỗi lòng này
Tình mình lắt léo dòng nước chảy
Người ta đám cưới, em có hay.

GA CHIỀU

Ga chiều
Duy sac 2005
Mình chia tay nhau
Hôm nay, trời mưa lất phất
Sân ga này, em định nói điều chi
Buồn quá
Em nhìn xem, ánh đèn đã bật
Những hạt mưa như băm nát lối đi

Những tiếng còi
Kinh khiếp quá
Chúng thét gào hối thúc những gì
Ga chiều nay
Anh chỉ thấy cô đơn quá
Một chút đây
Mình sẽ mãi rời xa

Em về bắc
Anh trong hoài niệm
Chốn cố hương
Những buổi hoàng hôn
Lúc ta còn bắt cá trên dòng kênh 
Khi anh từng đánh dậm mỗi trưa hè
Em bỏ anh đi
Cũng chỉ vì duỷen phận
Chứ mình đâu có giận , hờn nhau

Tiếng còi tàu thôi thúc đi mau
Anh gét nó 
Anh căm thù tiếng đó
Em ơi!

Em đi đi, chiều đã tàn rồi
Tàu sẽ chở em đến nơi em muốn
Còn anh
Đêm hôm nay chỉ có bóng trăng vàng
Anh với nó luôn luôn là bạn

Em đừng khóc
Anh không buồn chia cách
Anh chỉ buồn vì mình đã yêu em
Ga chiều nay, khách vắng hẳn đi nhiều
Ừ, chắc chỉ có em là về miền bắc

Em nhanh lên, họ sắp đóng cửa rồi
Túi hành lý, em trông cho cẩn thận 
Anh chúc em thượng lộ bình an
Thái Bình ấy cũng là quê anh đó

Mưa đã tạnh như tình mình đã hết
Bánh xe lăn, rồi em sẽ khuất xa
Anh chỉ biết mong thời gian quay lại
Để anh tìm hạnh phúc của đôi ta.

Hoaphuongdo

CHIỀU LONG HẢI

CHIỀU LONG HẢI
Thơ Duy Sắc 2004
Chiều lang thang trên biển
Hồn ta trôi lênh đênh
Bầu trời chim bay mỏi
Tiếng gọi đàn thê lương

Bóng tàu khuất ngon sóng
Nắng vàng đang vỡ tan
Mặt trời loang nước mắt
Vàng vọt ánh hôn hoàng

Tình ơi trôi đi đâu
Nỗi sầu khơi tiếng nấc
Con tim quặn cơn đau
Biển sâu nào có hiểu

Mặt biển dài vô tận
Tâm hồn ta hoang vu
Sóng kia hờn ai vậy
Sao sóng mãi thét gào

CHIỀU XUÂN XỨ HUẾ

Duy Sac
Chiều xuân xứ Huế mưa dầm
Ta đi giữa những dư âm một thời
Hoàng Thành tường vỡ, ngói rơi
Mấy câu Nhã Nhạc chỉ khơi nỗi sầu

Còn đâu vang bóng một thời
Còn nay phế tích giữa trời năng mưa
Ngọ Môn lữ khách lưa thưa
Ta đang đi giữa nơi từng Cố Đô

Buồn sao réo rắt câu hò
Hương Giang nước chỉ lững lờ buông xuôi
Suốt ngày rả rích mưa rơi
Mưa như nước mắt người xưa chảy hoài

Vàng son giờ đã tàn phai
Chỉ còn những nỗi u hoài xa xưa
Một thời ai đã từng mơ
Chắc là tiếc nuối giấc mơ ngày nào

Thuyền câu ngồi hát ngêu ngao
Nhớ thời Tiên Chúa tiến vào phương nam
Trải qua cũng mấy trăm năm
Đại Việt cương thổ mở mang từ từ

Oai hùng chín Chúa năm xưa
Chiến công lừng lẫy thật là vang danh
Hết rồi, còn lại sử xanh
Sách lưu tên tuổi hùng anh một thời

Còn đây là Huế mưa rơi
Người xưa giờ đã về nơi phương nào
Còn đây cờ đỏ bay cao
Giang sơn một mối tự hào Việt nam

2004

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

MÂY CHIỀU

 MÂY CHiỀU

( Duy Sắc Nguyễn)

Mây chiều cuộn một chùm đen đủi

Một mình ta bước đi lủi thủi

Lão ăn xin cũng đang lụi khụi

Thành phố đông sang nắng bùi nhùi


Nhiều người cũng như mình lầm lũi

Họ về đâu trên đường đầy bụi

Những cột đèn ngả nghiêng trơ trụi

Đôi chim câu cố hót lời vui


Rác bên đường bốc mùi rất thúi

Một bầy trẻ lang thang lúi húi

Chúng tìm gì mà đầu cứ cúi

Lũ chuột đen tranh cống mà chui


Anh nhớ em giờ còn lầm lũi

Càng ngẫm nghĩ thấy mình càng tủi

Tình yêu xưa càng ngày cháy rụi

Mùa đông này lắm nỗi ngậm ngùi

CHIỀU XUÂN BẾN TRE

 CHIỀU XUÂN BẾN TRE

Duy Sắc Nguyễn 2018

Xuân đến mùa cưới rộn ràng

Người ta vui bước sang ngang theo chồng

Nhà thờ mừng lễ tơ hồng

Tình nghĩa mặn nồng Thiên Chúa chứng minh


Vui trong tiếng nhạc xập xình

Bà con hai họ linh đình chúc nhau

Trầu giờ quấn quýt với cau

Cho dù nghèo giàu vẫn mãi thương yêu


Cô dâu xinh đẹp yêu kiều

Chủ rể tài nhiều thành đạt công danh

Thế là hôn lễ tác thành

Tình yêu chắp cánh cuộc đời ngày mai


Một đôi gái sắc trai tài

Họ xây tình ái trọn đời bên nhau

TIỄN ĐƯA

 TIỄN ĐƯA

Trích Trường Ca Sát Thát

Duy Sac 2004

Vua ban chiếu lệnh công đồn

Quân ta sẽ đánh vào Đông Bộ Đầu

Thủy binh hai hướng hợp nhau

Bộ binh ra bến bắt đầu hành quân


Chàng ơi giặc Thát hung tàn

Thăng Long đổ nát tang hoang hết rồi

Thê lương máu chảy đầu rơi

Tiếng than tiếng khóc dậy trời nước nam


Chàng đi mong hãy vững lòng

Nam nhi báo đáp núi sông quên mình

Thiếp nơi đây sẽ chờ tin

Ngày về chiến thắng quê mình hoan ca


Ta đi bảo vệ sơn hà

Cùng bao chiến sỹ xông pha trận tiền

Xá gì mũi đạn làn tên

Nàng yên tâm để vững bền lòng trai


Nếu như chinh chiến còn dài

Nước ta ắt chịu cảnh tai ương nhiều

Đôi mình xa cách sẽ lâu

Mong nàng gìn giữ lấy câu chung tình


Ngày mai vào cuộc trường chinh

Làm sao dám hẹn ngày mình gặp nhau

Dù cho chiến cuộc thế nào

Thiếp luôn chung thủy sắt son đợi chàng


Trống dồn thúc giục hành quân

Trên cao trăng sáng soi đường ta đi

Nàng nhanh quay gót ra về

Đừng nên quyến luyến, người đi nản lòng


Ngày mai giải phóng non sông

Hai ta nâng chén rượu hồng giao bôi

Hai vua đã xuống thuyền rồi

Chào nàng, ta phải đi thôi, trễ giờ.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...