TÌNH TRÀ ĐÁ
Thơ Duy Sắc 2000
Lần đầu mình hẹn nhau
Ở tại nơi cầu tàu
Vì đứng bên gốc phượng
Ta bị kiến cắn đau
Cạnh bên là quán nước
Anh tính mời em uống
Nước ngọt hay cà phê
Mà sao lời mở khó
Em nhìn anh nhăn nhó
Tay cứ bức lá dừa
Mắt lâu lâu lại liếc
Xong rồi giậm cái chân
Trời đổ mưa bất thần
Em bảo anh đồ ngốc
Mưa sao còn cứ đứng
Lẹ mà chạy vào trong
Ta đứng bên hiên quán
Bà chủ ra mở lời
Rằng tụi con uống nước
Hãy vào ghế mà ngồi
Anh cũng hơi bối rối
Em liền chạy vào ngồi
Anh gọi ly trà đá
Em nhìn anh phì cười
Rằng uống gì anh ơi
Suốt ngày ly trà đá
Bộ anh nghèo lắm hả
Em có tiền đây mà
Em gọi hai me đá
Xong em cười khoái trá
Nói rằng anh ngố thật
Đời anh sẽ lận đận
Tối về anh buồn lắm
Nghĩ em đã chê mình
Thôi từ nay đoạn tình
Ta đi tìm mối khác
Nhiều năm anh lởn vởn
Ở nơi chỗ cầu tàu
Mấy người dân ở đó
Họ nghĩ anh bụi đời
Bây giờ em ngon rồi
Chồng em giàu và giỏi
Nhà cửa lại cao sang
Con cái đều xinh xắn
Anh cứ lang thang mãi
Uống trà đá mỗi ngày
Mỗi lần hoàng hôn xuống
Anh cứ thấy mắt cay
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét