BIỆT LY TÌNH CA
Duy Sac
Chiều xuân năm ấy bên nhau
Chúng mình e thẹn lần đầu cầm tay
Má em ửng đỏ hây hây
Tim anh hồi hộp sợ người chê ta
Ai ngờ em rất thật thà
Rằng em cũng đã thích anh lâu rồi
Nhưng em ngại nói ra thôi
Bởi vậy em mới nhận lời yêu anh
Tình yêu mình đến rất nhanh
Như là sét đánh thật kỳ lạ thay
Anh luôn nghĩ mối duyên này
Ai đã sắp đặt cho hai ta rồi
Nhiều khi anh thấy lạ đời
Sao anh lại dễ được người ta yêu
Chỉ trong có một buổi chiều
Hai người xa lạ thương yêu chân thành
Duyên ta là mối duyên lành
Nên ta hạnh phúc khi mình bên nhau
Chưa từng hai đứa cãi nhau
Em luôn tôn trọng và chiều ý anh
Tưởng như duyên phận sẽ thành
Nhưng rồi mình lại dần dần cách xa
Bỏi vì những tiếng dèm pha
Tình mình đã bị người ta xen vào
Thế nên em chịu nỗi đau
Anh mang tiếng xấu là người lưu manh
Em ngồi tiếc nuối xuân xanh
Anh buồn sự nghiệp tan tành trắng tay
Đúng là oan nghiệt đắng cay
Nào ai ngờ trước có ngày biệt ly
Đôi ta nào có lỗi gì
Chẳng qua yêu quá đôi khi lụy tình
Miệng đời soi mói chuyện mình
Họ luôn nghĩ xấu về tình chúng ta
Anh hiểu hết mọi chuyện mà
Bản thân anh cũng rất là đớn đau
Thương em mang nặng nỗi sầu
Thương anh phiêu bạt mưu cầu công danh
Đôi ta yêu rất chân thành
Mọi điều tốt đẹp ta giành cho nhau
Anh buồn em quặn lòng đau
Em buồn anh cũng nhói đau trong lòng
Những khi xa cách nhiều năm
Anh luôn nhung nhớ về em mỗi ngày
Thương người mảnh khảnh thân gầy
Thương người lầm lũi tháng ngày mưu sinh
Thương người cô quạnh một mình
Thương người luôn vẫn chung tình với ta
Mười lăm năm mới hôm qua
Bây giờ anh đã tuổi già kề bên
Còn em cũng đã trung niên
Tóc đều đã bạc mà duyên chưa thành
Biết em một dạ trung trinh
Đợi chờ mãi một bóng hình người thương
Chữ tình ta mãi vấn vương
Thương người như thể ta thương thân mình
Thương nhưng đành phải làm thinh
Thương trong im lặng đứng nhìn từ xa
Tại sao dang dở tình ta
Anh luôn tự hỏi đôi ta lỗi gì
Miệng đời cay nghiệt quá đi
Đôi ta cách biệt cũng vì thế thôi
Họ đành chia rẽ duyên trời
Quyết tâm dàn xếp cuộc đời chúng ta
Nhưng họ đâu hiểu tình ta
Bởi vậy đã khiến đôi ta chia lìa
Nỗi đau ta đã chịu kia
Có ai ra gánh được gì giúp không
Chẳng còn gì để mà mong
Chỉ còn ký ức trong lòng chưa quên
Biệt ly tình lỡ buồn tênh
Anh lang thang mãi một mình nhớ em
Cùng trăng thao thức hàng đêm
Giấc mơ luôn thấy có em bên mình
Em thường thủ thỉ với anh
Rằng em luôn mãi thủy chung một lòng
Mặc cho chịu cảnh phòng không
Trái tim em chẳng động lòng với ai
Tình ta sẽ chẳng hề phai
Nó nằm sâu thẳm trong tim em rồi
Em thương anh nhất trên đời
Bởi vì duyên nợ ông trời đã se
Tình yêu kỳ lạ của ta
Đó là Định Mệnh hai ta kiếp này
Dù tình oan trái đắng cay
Nhưng là cái nghiệp của hai chúng mình
Chỉ mong anh hãy giữ mình
Bảo trọng thân thể bình an mỗi ngày
Anh nghe em nói bên tai
Thương em con gái khổ đau vì tình
Thương em, anh lại trách mình
Trách mình đã phụ người mình thương yêu
Những khi tâm trạng cô lieu
Anh chỉ biết nhớ và yêu một người
Nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười
Nhớ bàn tay ấy, nhớ người mảnh mai
Nhớ sao mái tóc em dài
Tấm lòng tử tế khó ai sánh bằng
Đúng là phúc báu trời ban
Anh thật may mắn có em bên mình
Ta chưa qua hết cuộc tình
Nên còn ray rứt mối tình chưa nguôi
Ta luôn mong nhớ về người
Ta luôn hy vọng ngày người bên ta
Ta phải tìm đến người ta
Chúng ta nối lại tình ta ngày nào
Nếu không ta cả đời đau
Ta không chịu nổi người đau một mình
Hai ta là một mối tình
Đã đau hai đứa chúng mình cùng đau
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku