Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

KIẾP BÈO MÂY

 Duy Sac

Lang thang một kiếp bèo mây

Nhưng không  hiểu hết đời này ra sao

Không phân biệt được thấp cao

Chưa biết rõ được thế nào là yêu


Tự hỏi sao lại có chiều

Không biết vũ trụ bao nhiêu thiên hà

Không hiểu được bản thân ta

Làm sao biết được người ta thế nào


Nhìn trời không biết trời cao

Hèn gì cứ hỏi vì sao thế trời

Cỏn con một kiếp con người

Thắng thua, được mất đều rồi sẽ tan


Tìm đâu giây phút an nhàn

Xung quanh chỉ thấy tiếng than thở hoài

Có những khi lòng khắc khoải

Tinh thần uể oải không muốn làm gì


Mỏi mệt bởi lắm suy nghĩ

Nhưng chưa nhìn kỹ chính bản thân mình

Đêm về ngồi cố trấn tĩnh

Phải chăng bản lĩnh mình chẳng bằng ai


Chợt cảm thấy là mình dại

Bây giờ nghĩ lại có muộn hay không

Thả trôi tâm trạng bềnh bồng

Ta tìm về cõi hư không trải lòng


Cố để cho tâm bất động

Bớt những mơ mộng giữa chốn bon chen

Bớt đi tính toán nhỏ nhen

Hồn thơ trong sáng mỗi đêm nó về.

MÙA ĐÔNG TÌNH YÊU

 Duy Sac

Có một lần, em hát khúc Thánh Ca

Buổi chiều đông, mưa bay tầm tã

No- el  ấy, đôi mình quấn quýt

Tình yêu như được trải lụa là


Anh nhìn trời, lòng nguyện sâu xa

Hứa rằng sẽ vì em tất cả

Em chỉ thích đi xem hang đá

Nụ cười em không chút mặn mà


Em trách anh là người ngoại đạo

Anh chỉ nhìn trước mắt mà thôi

Biết sao được, anh ngây ngô quá

Tính anh khờ nên chịu em à


Giáng Sinh cứ năm nào cũng đến

Anh nhớ em bỗng chợt khóc oà

Khúc Thánh ca bây giờ anh thuộc

Nhưng em giờ là vợ người ta


Hoaphuongdo

TÀI NĂNG NỞ SỚM

 TÀI NĂNG NỞ SỚM

Duy Sac

Có một số cá nhân

Họ nghĩ mình rất tài

Và họ luôn tự nhủ

Người khác là ngu hơn


Nhưng họ nào có biết

Nếu như họ có tài

Họ đã thành đại nghiệp

Họ nào phải luồn cúi

Chạy chọt đủ mọi đường


Để cố gắng ngoi lên

Khi vừa ngoi một tí

Họ đã nghĩ mình tài

Họ rơi ngay xuống lại


Họ ấm ức cuộc đời

Sao lại quá bất công

Vì người tài như họ

Cố gắng vẫn hoài công


Họ tin vào tâm linh

Nhưng không tin số phận

Tin mà chẳng cam tâm

Muốn vươn qua số phận


Trời cho vòng lận đận

Cái số cứ lòng vòng

Đi lui và đi tới

Vẫn chỉ là số không


Trời cho thì khỏi trông

Trời không thì đừng cố

Luật trời là vậy đó

Chứ chẳng phải ai tài


Nếu phận số nghèo hèn

Đi đâu thì cũng thế

Cái mệnh số đế vương

Rồi ắt ngày thành sự


Vui say bên chén rượu

Là hạnh phúc ở đời

Mọi cái hãy tin trời

Trời cho là trò chơi.

THẤT TÌNH LÀ GÌ

 THẤT TÌNH LÀ GÌ

Duy Sac

Thất tình là bị mất tình

Do mình đánh mất hay tình đi đâu

Chuyện gì cũng có khởi đầu

Nguyên nhân của nó tại sao hình thành


Tình là sợi chỉ mong manh

Ông trời sắp đặt kết thành tơ duyên

Nó không có sự di truyền

Nhưng mà tình rất linh thiêng lạ kỳ


Hai người chẳng huyết thống gì

Tự dưng gặp gỡ tức thì thương nhau

Chuyện này có vẻ nhức đầu

Không ai hiểu nổi vì sao có tình


Có người theo hệ tâm linh

Cho rằng tiền kiếp có tình với nhau

Đã từng ý hợp tâm đầu

Nên nay tìm đến bên nhau kết tình


Vì sao lại bị thất tình

Có phải là bởi vì tình bỏ đi

Nhưng mà vì lý do gì

Tại người hay tại đến khi hết tình


Bây giờ xã hội văn minh

Họ yêu bằng cảm xúc mình mà thôi

Qua lời chót lưỡi đầu môi

Qua món vật chất chào mời lẫn nhau


Chữ tình nó đã chạy đâu

Người đời than vãn u sầu vì yêu

Vậy tình có phải là yêu

Xin thưa không phải do yêu có tình


Yêu là cảm xúc linh tinh

Gọi là thấy hợp tính tình với nhau

Hoặc là mê sự sang giàu

Mê cái hào nhoáng của nhau vẻ ngoài


Mê nên sẽ chọn yêu ai

Tranh tìm gái đẹp, trai tài để yêu

Mong mình được họ nuông chiều

Thỏa mãn cảm xúc là yêu hết lòng


Yêu nhưng chắc có tình không

Chắc là hiếm có tình trong chuyện này

Bởi yêu rất dễ đổi thay

Vì người ích kỷ và hay đua đòi


Yêu như là một trò chơi

Đã bỏ vốn phải có lời về ta

Yêu người, người phải yêu ta

Chứ không có chuyện chỉ ta yêu người


Nếu tình có ở hai người

Chắc chắn họ sẽ cả đời bên nhau

Dù cho nghịch cảnh, nghèo giàu

Dù cho bệnh tật ốm đau thế nào


Thất tình là sẽ rất đau

Xa nhau mới hiểu thế nào là thương

Tình xui khiến phải vấn vương

Nó kích hoạt mọi tình thương con người


Tình không như một trò chơi

Tình là duyên nợ đất trời ban cho

Tình cho người biết thương ta

Tình cho ta biết rằng ta thương người

ĐÊM PHỐ NÚI

 ĐÊM PHỐ NÚI

Duy Sac

Không có gió, chỉ trời sương mù mịt

Những con đường mù tịt chẳng ánh đèn

Anh đang đi bỗng chợt nhớ đến em

Ai mà biết sao tự nhiên lại nhớ


Em có hiểu vì sao anh lại nhớ

Bản thân anh cũng chẳng hiểu vì sao

Em là ai mà anh nhớ vậy nào

Hay anh đã bị làm sao thì phải


Anh leo dốc đi một hồi thấy oải

Nhìn người ta đi có cặp có đôi

Nên anh nhớ một người mình cần nhớ

Chẳng hiểu sao lại chỉ nhớ một người


Chị bán mơ nhìn anh cứ cười cười

Hình như là chị ta trêu thì phải

Anh tính ghé mua chừng vài ba trái

Nhưng nghĩ thôi vì trong túi hết tiền


Dạo một vòng thế là anh về ngủ

Trong giấc mơ cũng lại thấy một người

Đúng là lạ mà người là ai vậy

Để cho ta đến ngủ cũng còn mơ

CÚ CHÓT

 CÚ CHÓT

Duy Sac

Ngày xuân nó đến cho ai

Chứ mình chẳng thiết cái ngày xuân đâu

Bao năm mơ mộng làm giầu

Tiền cứ đội nón đi đâu thế này


Bao giờ mới trúng số đây

Để mình rời khỏi nơi này đi luôn

Xóm nghèo, ẩm thấp, tồi tàn

Nhà tôn, vách gỗ, bếp than khói mù


Hôm qua mình lại nằm mơ

Số về sáu tám, năm ba rất nhiều

Hôm nay phải chốt xem sao

Dù phải trả giá, đằng nào cũng chơi


Một là ta sẽ đổi đời

Hai là ta sẽ cả đời lang thang

Bây giờ già cả nghèo nàn

Còn gì để mất thế nên cứ liều


May thì còn kiếm người yêu

Nhà cao, cửa rộng, ăn nhiều món ngon

Bù cho cái thuở nghèo nàn

Cơm ăn không có, ăn toàn mì tôm


Lỡ như thất bại hoàn toàn

Cũng xem như nghiệp nó đang  đổ vào

Nghèo rồi nghèo nữa chẳng sao

Chỉ cần một phút tỏa hào quang thôi


Thua đau nhiều trận lắm rồi

Bây giờ trận cuối nên không sợ gì

Tới luôn, mặc kệ hết đi

Không đen sẽ đỏ chỉ là thế thôi.

HOA ĐIÊN ĐIỂN

 HOA ĐIÊN ĐIỂN

Duy Sac

Em đi hái Ấu một mình

Mặt trời mới nhú bình minh trên cồn

Lênh đênh một chiếc xuồng con

Em cùng các chị cười giòn chào nhau


Em nhìn anh đứng trên cầu

Hỏi rằng anh tính đi đâu vậy nè

Mời anh lẹ lẹ lên ghe

Em đưa một đoạn xong về cho vui


Bờ sông nhộn nhịp tiếng cười 

Các bà, các thím đều vui rộn ràng

Lâu lâu có tiếng hò vang

Câu chào mời khách mua hàng xôn xao


Giọng hò nghe rất ngọt ngào

Tiếng lòng chất phác ôi chao thiệt thà

Đỏ xanh màu áo bà ba

Bức tranh sông nước đậm đà tình quê


Em rằng một lât trưa về

Anh đừng kể lại má nghe chuyện này

Em lo má nghĩ không hay

Cho rằng em thích con trai thị thành


Hôm nay em lỡ chở anh

Xem như là chuyện thường tình quá giang

Má em tính rất đàng hoàng

Không ưa mấy chuyện yêu đương mập mờ


Bờ kênh cảnh vật nên thơ

Hoa tràm vàng rực đôi bờ hương bay

Em chèo tấp đến bãi lầy

Em rằng Điên Điển ở đây ngon nè


Anh phụ em bức chúng đi

Hái chừng mấy ký đem về nấu canh

Mùa này cá chốt ngon lành

Thêm cái lẩu mắm là anh sẽ ghiền


Em cười mới thiệt tự nhiên

Mấy bông Điên Điển phủ vàng tóc em

Miền quê sông nước êm đềm

Tình quê hòa lẫn tình em dạt dào

CỐ NHÂN GIỜ NƠI ĐÂU

 Cố Nhân giờ nơi đâu

Duy Sac

Tiếng tơ đồng vấn vương

Cung đàn buông réo rắt

Chữ tình ngót mười năm

Ta vẫn còn ôm mộng


Sóng đời xô đẩy mãi

Biết người có chờ ta

Trái tim ta vẫn nhớ

Tấm chân tình của ai


Này hỡi ánh trăng vàng 

Đêm nay ta cô quạnh

Bao dư âm thuở ấy

Cay khóe mắt đơn côi


Này hỡi thế nhân ơi

Chén tình kia ta say

Nhưng sao chưa uống cạn

Say bao giờ mới thôi


Lời nguyện xưa còn đó

Một đời mãi có nhau

Hỏi người còn có nhớ

Lữ khách mộng mơ sầu


Hơn mười năm cách biệt

Ta vẫn chờ tin nhau

Những đêm dài cô quạnh

Ta mơ nụ cười em


Này hỡi cố nhân ơi

Người đang ở nơi nào

Ta độc hành vạn lý

Người có đang cùng ai


Ôi chữ tình cay đắng

Ôi dòng đời đua chen

Ta có đang lạc mất

Hay đang tìm về nhau


Này hỡi cố nhân ơi

Ta chưa từng biết khóc

Nhưng nay chợt nhớ người

Bao nhiêu nước mắt rơi

DỜI ĐẸP QUÁ TRỜI

 Đời đẹp quá trời

Duy Sac

Chiều nào phố cũng kẹt xe

Mình hay vào quán vỉa hè ngồi xem

Cố tìm để thấy dáng em

Mà xe đông quá, biết em chỗ nào ?


Hôm nay, mình uống trà đào

Tốn hai chục bạc, tiếc nao cả lòng

Tìm hoài chỉ thấy mất công

Thế là anh chạy mấy vòng bờ kênh


Lục bình theo nước bồng bềnh

Mấy bông hoa tím phơi mình xác xơ

Vài con đò nhỏ bơ vơ

Gầm cầu có mấy nàng chờ đợi ai


Gió đong đưa khóm hoa nhài

Góc đường có tụ lai rai chén đời

Mình buồn tính ghé vào chơi

Nhưng chợt nghĩ lại nên thôi không vào


Đèn màu ánh sáng như sao

Phố đông dần đã chìm vào bóng đêm

Mà mình vẫn chửa thấy em

Mùi thơm thịt nướng cơn thèm bốc lên


Ngang qua một cái quán quen

Tự nhiên bà chủ gọi tên của mình

Bà rằng lâu quá rồi anh

Tiền nợ lúc trước tính đành quên sao


Giật mình, tôi ghé ngay vào

Rằng ồ em nhớ chứ sao quên nào

Mấy rày có rảnh gì đâu

Bữa nay tính hết mấy chầu luôn heng


Thế là lại đế gò đen

Một đĩa thịt hấp có thêm ít dồi

Mình nhìn và ngắm cuộc đời

Ôi sao nó đẹp trời ơi là trời!

ĐẦU TƯ

 ĐẦU TƯ

Duy Sac

Em ơi hãy mặc kệ anh

Đời này cũng chẳng còn lành lặn chi

Nhục hèn giờ nghĩa lý gì

Phen này không thắng, anh đi khỏi nhà


Em ơi hãy bỏ tay ra

Nếu không anh sẽ khóc òa thật to

Trắng tay rồi biết sao giờ

Phải chơi cú chót để cho thỏa lòng


Em vô lấy cái sổ hồng

Ngày mai đem cắm cho ông cầm nhà

Phải chơi cho họ biết ta

Nếu không mãi mãi vẫn là nghèo thôi


Kỳ này mà trúng mánh rồi

Ta mua nhà mới khang trang hơn nhiều

Thua thì cũng đáng bao nhiêu

Lắm người họ đã thua nhiều hơn ta


Chơi cho tới bến em à

Đầu tư chứng tỏ là ta hơn người

Món này chỉ trí thức chơi

Đầu tư là món của người học cao


Chơi luôn chứ tính gì nào

Học cao, cao học tài cao sợ gì

Đưa anh cái sổ đỏ đi

Mai này thắng lợi giàu thì cho em.

TÔN TRỌNG NHAU

 Duy Sac

Ai có tài mình phục

Để họ phát huy tài

Tài họ giúp mọi người

Mình cũng có tí chút


Ai có tài mình gét

Rồi họ cũng gét mình

Chúng ta đều ngán ngẩm

Tài thui chột hết trơn


Người tài thường tự mãn

Đó chỉ là cái tôi

Tài mà không có tôi

Thì phát huy không được


Mình cũng có cái tôi

Nhưng tôi mình nó bé

Thôi thì chịu lép vế

Nhường tôi cho người ta


Tài đi với cái tai

Kiêu căng là cái hoạ

Cái tôi dù có lớn

Chớ có để lộ ra


Khiêm nhường và đức độ

Yêu mến trẻ, kính già

Khoe khoang cho người gét

Chỉ thiệt thòi cho ta


Thiên hạ nhiều người tài

Mỗi một người một vẻ

Ta cùng nhau chia sẻ

Đời trăm sắc muôn hoa

HUÊNH HOANG

 HUÊNH HOANG.

Duy Sac

Bây giờ họa sỹ rất nhiều

Họ hay nói xấu về nhau âm thầm

Cũng vì do bởi miếng ăn

Các hội các nhóm chia làm nhiều phe


Cùng nhau kéo cánh kết bè

Nói xấu đồng nghiệp để mà leo lên

Tưởng chừng họa sỹ không hèn

Hóa ra bản tính đê hèn gớm luôn


Nói ra thì có người buồn

Nhưng mà sống ác thiệt luôn vậy à

Mở mồm nói chuyện tài hoa

Lương tâm lại thật xấu xa quá chừng


Họa sỹ nghe có oai không

Chỉ là thợ vẽ chứ không hơn gì

Tài kia nào có là chi

Chẳng qua tài vặt có gì huênh hoang.

NGHỀ KHỔ

NGHỀ KHỔ

Duy Sac

Nghề của anh vất vả lắm em ơi

Có nhiều khi nước mắt lẫn mưa rơi

Tối lại về quanh quẩn bên xó bếp

Miệng buông câu ngán ngẩm cuộc đời


Đã trót đi vào trong một cuộc chơi

Anh không thể tìm ra công việc mới

Nhiều lúc cố gồng mình chịu đựng

Những dèm pha sỷ nhục của người đời


Anh không có cái gì cho em đợi

Chỉ có một tâm tính rất dở hơi

Sáng thì nắng, chiều lại mưa lầy lội

Nằm vật ra thân thể cứ rã rời


Làm đủ việc mà chẳng hề sinh lợi

Chỉ thấy mình hồn nó cứ chơi vơi

Tâm tư gửi nơi mơ hồ viễn vọng

Cô đơn trong nỗi cay đắng tơi bời


Sac2018

CHIẾN SỸ ANH HÙNG

 CHIẾN SỸ ANH HÙNG

Thơ Duy Sắc

Chiến trường trong lửa đạn

Chí anh hùng kiên gan

Quê hương tan khói súng

Vui thú cảnh nông nhàn


Những con người anh dũng

Dòng máu Việt anh hùng

Bất khuất là truyền thống

Tấm lòng rất bao dung


Hồn thơ cho mơ mộng

Yêu sông núi Lạc Hồng

Yêu giống nòi bất diệt

Hào khí loé hừng đông


Bao chia ly tiễn biệt

Cuộc trường chinh mải miết

Nay non nước thanh bình

Sử xanh còn mãi viết.

NHẶT LÁ MÙA THU

 Duy Sac

Tháng tám thu, tháng tám vàng nắng

Gió chiều bay những chiếc lá khô

Anh đi mãi để tìm ký ức

Chỉ hoàng hôn cháy rụi tâm hồn


Tiếng ai rao bánh giò trong xóm

Cuộc mưu sinh khốn khó thăng trầm

Trên một lối, lòng người trăm ngả

Em giờ đang ở ngã rẽ nào


Anh cúi xuống nhặt vài chiếc lá

Mới sáng nay lá vẫn còn xanh

Thật chóng vánh, đời trong phút chốc

Tình yêu mình có đáng là chi


Mưa âm ỷ chuyển mình từng đợt

Bụi đầy trời như sắp cuồng phong

Gì có thể chống trời xoay chuyển

Vũ trụ này ta chẳng là ai! 


Hoaphuongdo

VUI GIỮA HỒNG TRÀN

 Duy Sac

Bụi trần chưa rũ hết

Lòng sân, si vẫn còn

Khổ là không tránh khỏi

Trả hết lại tiếp vay


Khoa trương để loè người

Huênh hoang để ngạo đời

Niềm vui trong chốc lát

Nghiệp đeo nặng nhiều thêm


Ta hơn người nụ cười

Mai tăng thêm tiếng khóc

Chóng vánh đời mấy chốc

Ai còn nhớ mình không

SO SÁNH

 Duy Sac

Con chó chê thịt chó

Con người ăn thịt người

Người thông minh hơn chó

Nên đa dạng thức ăn.


Con chó ăn thịt chó

Con người quý con người

Chó là loài hoang dại

Chúng ăn thịt lẫn nhau


Người không bằng con chó

Chó không thể như người

So sánh là không thể

So sánh là luôn sai


Con người văn minh lắm

Nhà giàu nuôi thú cưng

Nhà nghèo ăn luôn thú

Giàu nghèo luôn gét nhau


Thú mơ được thành người

Nhưng không bao giờ được

Người muốn hoá thành thú

Chỉ cần cái búng tay


Duysac

ÔI ĐÀ LẠT !

 Duy Sac

Ôi Đà Lạt!

Những buổi chiều tẻ nhạt

Mình anh

Cô đơn lắm

Anh đã nghe thấy những lời thông bày tỏ

Tiếng phong lan thỏ thẻ ái ân

Tiếng thời gian trên hàng ghế đá

Và vó ngựa một thời hoang sơ

Một không gian mộng mơ

Anh cũng mộng mơ

Trong nỗi nhớ

Nhớ em

Mà cũng vì nó 

Để hôm nay

Anh cô đơn

Sự cô đơn trong mơ mộng

Thế giới này thật là kỳ quái

Rồi lại chiều nay

Nản lắm em

Trời mưa ướt và trơn

Anh vẫn cô đơn chui đầu vào mưa lạnh

Và làm thơ


Những vần thơ quái đản

Sao chúng cứ hiện về

Những âm thanh kỳ lạ

Để tâm hồn đam mê

Em xanh non như lá

Anh sức trẻ tràn trề

Tình đẹp không thể tả

Nghĩa vượt ngàn sơn khê


Và sau cùng chính là nó

Nó đã tàn phá cuộc sống của anh

Nó làm tình ta tan vỡ

Sự mộng mơ tẻ nhạt của một kẻ đần

Đần thối

Hết.

TỬU LƯỢNG CAO

 TỬU LƯỢNG CAO

Duy Sac

Tửu lượng quá cao nên biết sao

Mình ta hai lít lỗi gì nào

Mồi nhậu, hì hì, không phân biệt

Khoai lang nướng mọi có tội sao?


Nghe đồn thiên hạ lắm sơn hào

Mình chỉ vịt tiềm với bánh  bao

Lắm khi ăn mứa chừa lại quán

Nhân viên cười khỉnh bảo tiêu hoang


Ô kê, anh chấp nhận tiêu hoang

Xưa nghèo. Bây giờ thích làm hoàng

Em muốn bao nhiêu, anh lo hết

Tiền bạc phù du nên chớ hèn

BÊN BỜ HỒ

 BÊN BỜ HỒ

Duy Sac

Có một lão hồ đồ

Tay cầm một bó hoa

Đứng ở bên bờ hồ

Trong đầu nghĩ vu vơ


Sóng gợn trên mặt hồ

Gió buồn thổi vi vu

Là thông bay búa xua

Chiều tà hoàng hôn đỏ


Già như cái cây khô

Tâm hồn ngu cằn cỗi

Nên cả ngày lủi thủi

Thơ thẩn nghĩ chuyện đời


Nhớ cái thuở đôi mươi

Còn hám danh hám lợi

Nhưng bất tài vô dụng

Thành ra buồn chán đời


Già nhăn nhúm cả rồi

Lang thang và đơn côi

Mong có ai thương hại

Vớt vát chút tình đời

HOÀNG HÔN TRÊN CẦU PHÚ MỸ

 HOÀNG HÔN TRÊN CẦU PHÚ MỸ

Duy Sac

Buồn nhiều quá, mình lên cầu Phú Mỹ

Ngắm hoàng hôn để thả mấy hồn thơ

Chẳng hiểu sao bà con họ cứ dòm

Bảo vệ đến còn đuổi mình đi nữa


Thế là mình thất thểu vác mặt về

Đi ngang chỗ cái cửa hàng thịt chó

Thấy bạn cũ đang ngồi ăn ở đó

Nó ngó mình xong húp bát sáo măng


Mình lại bước lang thang trên hè phố

Ghé quán quen uống một cốc cà phê

Cái vị đắng sao mình mê đến thế

Càng uống vào càng cảm thấy não nề


Cả dãy phố họ bán hoa đủ thứ

Mình ngồi mơ sẽ mua được cái nhà

Để ngày Tết có ít hoa trang trí

Cũng gọi là có  Tết với người ta


Sao khó quá, giá vàng cao ngất ngưởng

Giá đất tăng cũng chẳng kém gì vàng

Đồng lương tháng xài chỉ trong vài bữa

Nợ gối đầu luẩn quẩn mãi cứ xoay


Trời ơi trời ! Ta phải tính sao đây

Già như vậy mà bất tài vô dụng

Bao nhiêu năm vẫn hai bàn tay trắng

Biết cầu gì trong dịp Tết này đây

BỠ NGỠ

 BỠ NGỠ

Duy Sac

Dù sao ta đã thương nhau

Đoạn nhân duyên ấy khởi đầu éo le

Đắng cay và lắm ê chề

Nhưng nó minh chứng hai ta thật lòng


Dù ai đàm tiếu lung tung

Nhưng ai cũng biết ta từng thương nhau

Chẳng qua cách nghĩ khác nhau

Mỗi nhà mỗi cảnh làm sao giải bày


Mình chưa từng nói chia tay

Cũng chưa từng hẹn lại ngày gặp nhau

Cả hai ôm một nỗi đau

Không ai mà biết về sau thế nào


Ra sao thì có làm sao

Thôi thì cứ tới lúc nào hẵng hay

Anh đây lý số bậc thầy

Nhưng tình anh lại tính sai hoàn toàn


Mới hay hai chữ Nhân Duyên

Không ai mà biết nó gieo kiểu gì

Để mình gặp gỡ làm chi

Gặp rồi ta chẳng còn gì với nhau


Thà đừng tiếp xúc buổi đầu

Nhưng mà chắc phải gặp nhau thế rồi

Hay là do bởi ý trời

Oan gia trái chủ nhiều đời gặp nhau


Thôi đành chấp nhận nỗi đau

Kẻ thương, người phụ chứ sao bây giờ

Anh xin mang tiếng xấu xa

Để em tiếng tốt cho nhà em vui.

THỬ MỘT LẦN YÊU

 THỬ MỘT LẦN YÊU

Duy Sac

Em có biết yêu chưa

Thế làm sao lại khóc

Yêu mà không cay đắng

Thì hạnh phúc ở đâu


Em đã yêu ai chưa

Từng đợi chờ mòn mỏi

Từng nhung nhớ bồn chồn

Từng suốt đêm ngồi khóc


Nếu em chưa yêu ai

Thôi thì mình yêu nhau

Ta tạo ra cảm xúc

Đau khổ và hy sinh


Mình yêu nhau em nhé

Ta chỉ giả vờ thôi

Anh phụ tình bội bạc

Em đoan chính thủy chung


Hay là em phụ anh

Bởi anh nghèo, nhụt chí

Em danh phận quyền quý

Anh mơ mộng hão huyền


Cách nào mình cũng sai

Yêu thế thì ra gì

Cả hai đều ích kỷ

Tình yêu sẽ rời đi


Thôi thì mình yêu lại

Ta chung thủy cùng nhau

Mặc cuộc đời giông bão

Bên nhau hết cuộc đời


Còn lại tùy ý trời

Mình cứ yêu em nhé

Đời là gì kệ nó

Bất chấp hết để yêu

BIỆT LY TÌNH CA

 BIỆT LY TÌNH CA

Duy Sac

Chiều xuân năm ấy bên nhau

Chúng mình e thẹn lần đầu cầm tay

Má em ửng đỏ hây hây

Tim anh hồi hộp sợ người chê ta

Ai ngờ em rất thật thà

Rằng em cũng đã thích anh lâu rồi

Nhưng em ngại nói ra thôi

Bởi vậy em mới nhận lời yêu anh

Tình yêu mình đến rất nhanh

Như là sét đánh thật kỳ lạ thay

Anh luôn nghĩ mối duyên này

Ai đã sắp đặt cho hai ta rồi

Nhiều khi anh thấy lạ đời

Sao anh lại dễ được người ta yêu

Chỉ trong có một buổi chiều

Hai người xa lạ thương yêu chân thành

Duyên ta là mối duyên lành

Nên ta hạnh phúc khi mình bên nhau

Chưa từng hai đứa cãi nhau

Em luôn tôn trọng và chiều ý anh

Tưởng như duyên phận sẽ thành

Nhưng rồi mình lại dần dần cách xa

Bỏi vì những tiếng dèm pha

Tình mình đã bị người ta xen vào

Thế nên em chịu nỗi đau

Anh mang tiếng xấu là người lưu manh

Em ngồi tiếc nuối xuân xanh

Anh buồn sự nghiệp tan tành trắng tay

Đúng là oan nghiệt đắng cay

Nào ai ngờ trước có ngày biệt ly

Đôi ta nào có lỗi gì

Chẳng qua yêu quá đôi khi lụy tình

Miệng đời soi mói chuyện mình

Họ luôn nghĩ xấu về tình chúng ta

Anh hiểu hết mọi chuyện mà

Bản thân anh cũng rất là đớn đau

Thương em mang nặng nỗi sầu

Thương anh phiêu bạt mưu cầu công danh

Đôi ta yêu rất chân thành

Mọi điều tốt đẹp ta giành cho nhau

Anh buồn em quặn lòng đau

Em buồn anh cũng nhói đau trong lòng

Những khi xa cách nhiều năm

Anh luôn nhung nhớ về em mỗi ngày

Thương người mảnh khảnh thân gầy

Thương người lầm lũi tháng ngày mưu sinh

Thương người cô quạnh một mình

Thương người luôn vẫn chung tình với ta

Mười lăm năm mới hôm qua

Bây giờ anh đã tuổi già kề bên

Còn em cũng đã trung niên

Tóc đều đã bạc mà duyên chưa thành

Biết em một dạ trung trinh

Đợi chờ mãi một bóng hình người thương

Chữ tình ta mãi vấn vương

Thương người như thể ta thương thân mình

Thương nhưng đành phải làm thinh

Thương trong im lặng đứng nhìn từ xa

Tại sao dang dở tình ta

Anh luôn tự hỏi đôi ta lỗi gì

Miệng đời cay nghiệt quá đi

Đôi ta cách biệt cũng vì thế thôi

Họ đành chia rẽ duyên trời

Quyết tâm dàn xếp cuộc đời chúng ta

Nhưng họ đâu hiểu tình ta

Bởi vậy đã khiến đôi ta chia lìa

Nỗi đau ta đã chịu kia

Có ai ra gánh được gì giúp không

Chẳng còn gì để mà mong

Chỉ còn ký ức trong lòng chưa quên

Biệt ly tình lỡ buồn tênh

Anh lang thang mãi một mình nhớ em

Cùng trăng thao thức hàng đêm

Giấc mơ luôn thấy có em bên mình

Em thường thủ thỉ với anh

Rằng em luôn mãi thủy chung một lòng

Mặc cho chịu cảnh phòng không

Trái tim em chẳng động lòng với ai

Tình ta sẽ chẳng hề phai

Nó nằm sâu thẳm trong tim em rồi

Em thương anh nhất trên đời

Bởi vì duyên nợ ông trời đã se

Tình yêu kỳ lạ của ta

Đó là Định Mệnh hai ta kiếp này

Dù tình oan trái đắng cay

Nhưng là cái nghiệp của hai chúng mình

Chỉ mong anh hãy giữ mình

Bảo trọng thân thể bình an mỗi ngày

Anh nghe em nói bên tai

Thương em con gái khổ đau vì tình

Thương em, anh lại trách mình

Trách mình đã phụ người mình thương yêu

Những khi tâm trạng cô lieu

Anh chỉ biết nhớ và yêu một người

Nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười

Nhớ bàn tay ấy, nhớ người mảnh mai

Nhớ sao mái tóc em dài

Tấm lòng tử tế khó ai sánh bằng

Đúng là phúc báu trời ban

Anh thật may mắn có em bên mình

Ta chưa qua hết cuộc tình

Nên còn ray rứt mối tình chưa nguôi

Ta luôn mong nhớ về người

Ta luôn hy vọng ngày người bên ta

Ta phải tìm đến người ta

Chúng ta nối lại tình ta ngày nào

Nếu không ta cả đời đau

Ta không chịu nổi người đau một mình

Hai ta là một mối tình

Đã đau hai đứa chúng mình cùng đau


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TIẾNG TRỐNG ĐỒNG

 TIẾNG TRỐNG ĐỒNG

Mỗi người ai cũng có quê hương

Nó nằm trong máu, thịt và xương

Tâm hồn hoà quyện tình đất nước

Nụ cười nhân ái trải yêu thương


Quê hương nơi góc phố con đường

Hàng me, gốc phượng, góc sân trường

Bờ đê xanh thắm, dòng kênh mát

Luỹ tre, làng xóm đượm tình thương


Quẻ hương bát ngát những ruộng nương

Bác nông dân bội thu sung sướng

Con trâu no giấc ngủ thanh bình

Người nghệ sỹ say tìm lý tưởng


Quê hương trong hồi ký chiến trường

Máu đào liệt sỹ giữ biên cương

Mẹ già đợi con trong mòn mỏi

Vợ người lính chiến chí ngoan cường


Quê hương của đôi lứa yêu đương

Mẹ nghèo tần tảo với gió sương

Lời thầy trìu mến trên bục giảng

Tiếng trẻ hân hoan khắp phố phường


Quê hương trong những việc bình thường

Bác xíc lô vất vả trên đường

Chị lao công âm thầm cần mẫn

Anh phu hồ vui vẻ hiền lương


Quê hương nhộn nhịp những công trường

Khói nhà máy toả lúc tinh sương

Còi tầm hối thúc vào ca mới

Công nhân hối hả việc khẩn trương


Quê hương trên đôi tay nhạc trưởng

Cung đàn trầm bổng điệu du dương

Hoa đăng lễ hội chào xuân mới

Vọng cổ ngân nga khúc miệt vườn


Quê hương trong nỗi nhớ tha hương

Đồng bào xa cách một đại dương

Tết thơm mùi nắng, đào, mai nở

Bánh chưng, dưa hấu với mứt đường


Quê hương cũng chính là đất nước

Hơn bốn ngàn năm lắm đau thương

Trong tiếng trống đồng nuôi ý chí

Người Nam anh dũng rất kiên cường


Duy Sac 2002

TRUNG THU NHỚ EM

  TRUNG THU NHỚ EM

Duy Sac

Trung thu này, em có nhớ anh!

Anh rất nhớ một cành nguyệt quế

Nép dưới trăng nụ tròn be bé

Dịu dàng hương như thỏ thẻ lời yêu


Trung thu này, anh rất cô liêu

Chôn hoang vắng vùi vào vùng kỷ niệm

Mùi hương xưa, em giờ còn quyến luyến

Khách giang hồ tìm mãi bến neo thuyền


Mùa thu này, thành phố rất lặng yên

Cơn đại dịch đang cuồng điên tàn phá

Người xa người, lòng bất an mệt lả

Em có còn lưu luyến cuộc tình ta


Mấy năm rồi ta đôi ngả cách xa

Tóc anh đã bạc dần vì nhung nhớ

Nước mắt cạn theo nỗi buồn tình lỡ

Mùa thu này, anh lại tiếp bơ vơ.

CHẶN TIN NHẮN

 CHẶN TIN NHẮN

Duy Sac

Em đã chặn hết mọi nguồn liên lạc

Anh chỉ thương vì em quá ngây thơ

Bởi có chặn thì tình mình vẫn vậy

Em và anh từng đã rất yêu nhau


Nếu em nói rằng em yêu người khác

Anh không buồn còn chúc phúc cho em

Nhưng rất tiếc bởi vì em đoạn tuyệt

Anh chỉ buồn vì mình đã tin em


Rồi ký ức một thời mình quyến luyến

Những tháng năm ta thắm thiết bên nhau

Làm sao có thể xóa đi một lúc

Em nghĩ rằng anh chắc sẽ quên em


Anh vất vả cũng vì lo sự nghiệp

Một tương lai tốt đẹp của đôi ta

Có những lúc đúng anh vô tâm thật

Nhưng yêu em anh một dạ thủy chung


Em có thể nghĩ rằng anh bội bạc

Bởi tình anh trời xanh hiểu mà thôi

Không phân bua hay giải thích nhiều lời

Anh là vậy, vẫn yêu em không đổi


Anh buồn lắm vì anh tin em nhất

Đến một ngày người cũng bỏ ra đi

Sự nghiệp kia chẳng còn nghĩa lý gì

Anh buông bỏ không cần gì nữa cả


Anh chỉ tiếc đoạn đường mình từng trải

Ta đã đi gần đến đích cuối rồi

Nhưng tại sao em lại quyết buông tay

Để dang dở một mối tình rất đẹp


Anh cũng hiểu em có nhiều nỗi khổ

Từ gia đình và từ những dèm pha

Bản thân em yếu đuối khó vượt qua

Anh lại cứ mải mê theo sự nghiệp


Thôi em ạ, tình mình chưa có dứt

Bởi vì đây là một mối duyên trời

Em cũng hiểu đây chính là định mệnh

Trọn kiếp này mình sẽ phải bên nhau


Rồi mai này anh sẽ lại tìm em

Dù hai đứa tuổi cao và sức yếu

Nhưng tình ta sẽ không hề già cỗi

Anh yêu em trọn một kiếp này thôi


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

MÌNH DỐI

 MÌNH DỐI

Duy Sac

Đời là dối trá phải không

Thực ra mình dối chứ không phải đời


Tranh nhau từng ý từng lời

Tranh nhau bạc cắt, tranh đời vinh hoa


Cạnh tranh dối trá đẻ ra

Chẳng ai thành thật để mà cạnh tranh


Gọi là có nghĩa có tình

Khi mà cùng hội cùng thuyền mà thôi


Tan đàn xẻ nghé nhau rồi

Nghĩa tình cũng chỉ mấy hồi dư âm


Quyền lợi ràng buộc lấy nhau

Hết quyền hết lợi ai cầu cạnh ai


Bảo đời dối trá là sai

Vì ta dối trá nên sai với đời

CẦU TRỜI !

 CẦU TRỜI !

Duy Sac

Mình đã không có đức

Bàn đạo đức làm gì

Người ta mà biết được

Họ xem thường khinh khi


Có thực mới có đạo

Chuyện vốn trước đến giờ

Đường tăng đi lấy kinh

Phải dùng vàng để đổi


Người thường sao hiểu nổi

Sự huyền bí tâm linh

Khi trong cơn bức bí

Họ lại than ông trời


Vậy ông trời là ai

Trời phải chăng thánh thần

Mà ai cũng đều cần

Ngày đêm ngồi cầu khẩn


Trong đời sống tinh thần

Niềm tin là vô giá

Tin thì gì cũng có

Tiền bạc có đáng chi


Những thánh điện nguy nga

Những nhà thờ vĩ đại

Những chùa tháp huy hoàng

Đều xây bằng tiền của


Vì sao người góp tiền

Vì người tin tín ngưỡng

Tín ngưỡng là cuộc sống

Có sống mới có tiền


Vì ai cũng sợ chết

Khi bác sỹ bó tay

Chỉ biết cầu thần thánh

Trời kêu ai nấy dạ


Nên chẳng có ai hay

Hôm nay mình gặp may

Mặt mày cười hớn hở

Khinh người khác thua mình


Cười người cơn khốn khó

Đến khi mình đau khổ

Mình biết cầu đến ai

Hay lại ngửa xin trời


Than đời con xấu số

ĐỜI TA BẠC DO TA

 ĐỜI TA BẠC DO TA

Duy Sac

Hàn sĩ lang thang mãi một mình

Cơ hàn quá đỗi khiến người khinh

Một manh áo vải mười năm mặc

Quần rách, dép lê bước phiêu linh


Rảo bước giang hồ trong cô quạnh

Lang thang khắp nẻo mộng công danh

Tài hèn chí mọn ôm ảo tưởng

Lười biếng ươn hèn khó mà thành


Thơ văn lổm nhổm như cóc nhảy

Câu cú ồm oàm giống ếch kêu

Đêm đêm mơ mãi cơn mộng mị

Tưởng tượng người yêu vẫn đợi chờ


Quá nửa đời người trơ mắt ếch

Nằm ườn há miệng đợi sung rơi

Vỗ ngực tài mình thời chưa đến

Phải chấp nhận thôi kệ miệng đời


Nợ chồng nợ chất nợ khắp nơi

Mặt vẫn ra oai ngẫm tại trời

Bất tài vô dụng hay khoác loác

Tưởng tượng lộc trời có sẵn rơi


Soi gương chợt thấy đầu đã bạc

Nhưng bản thân mình mới bạc hơn

Tình người ta bạc nên đời bạc

Ta bạc người ta bạc với ta

CHUNG TÌNH

 CHUNG TÌNH

Thơ Duy Sắc 2020

Là tình nên phải chung tình

Để không mang tiếng phụ tình với ai

Tình kia dù có kéo dài

Ta luôn một dạ thương ai suốt đời


Bởi tình là mối duyên trời

Nếu ta phụ bạc thì trời hại ta

Biết bao nhiêu cảnh xót xa

Cũng vì do bởi người ta phụ tình


Thương người như thể thương mình

Người ta cũng sẽ thương mình vậy thôi

Chớ vì cảm xúc nhất thời

Ta đành quên mất đi người từng thương


Tình người nặng ở chữ thương

Có thương ta mới vấn vương nhau hoài

Đời người chắc có lúc sai

Không ai hoàn hảo với ai bao giờ


Thương nhau nên biết bỏ qua

Biết tha thứ để người ta sửa mình

Chớ oán hận, đừng rẻ khinh

Bởi ai cũng có lúc mình làm sai


Tình là tháng rộng năm dài

Tình là đôi lứa trọn đời thương nhau

Khi người khóc lòng ta đau

Khi người xa vắng ta sầu nhớ mong


Thủy chung một dạ sắt son

Tình yêu muôn thuở mãi còn truyền lưu

Đời người thoáng chốc là bao

Ta nên gìn giữ trao nhau chữ tình


Tình ta còn lại chữ tình

Bởi hai ta vẫn chung tình với nhau

Đã từng thương rất đậm sâu

Nên tình mình vẫn còn lâu và dài


Dẫu tình kia lắm đắng cay

Thương nhau ta sẽ có ngày bên nhau

THƠ TÌNH ĐẦU XUÂN

 THƠ TÌNH ĐẦU XUÂN

Duy Sac

Hạnh phúc nhất trên đời.

Là có người khác họ

Thương yêu ta thật lòng

Vì ta mà hy sinh


Nếu ai đang được vậy

Nên phải biết giữ gìn

Đừng nên vì cảm xúc

Ta phụ bạc người ta


Đời không là bể khổ

Ta khổ là do ta

Tham, sân, si, ích kỷ

Ta tự vùi chôn mình


Đời sẽ là bể khổ

Ta làm khổ người ta

Cả một đời tiếc nuối

Đau đớn suốt một đời


Lời đầu xuân năm mới

Kính chúc đến muôn người

Đời bình an, hạnh phúc

Phát lộc với phát tài


Tình yêu ta còn đó

Nó vẫn còn nơi đó

Ở trong từng ký ức

Nơi sâu thẳm trái tim


Những vần thơ vụng dại

Nó chẳng ý nghĩa gì

Chữ nghĩa là vô cảm

Ngôn từ là vô tri


Nhưng anh hoài cứ viết 

Về chuyện tình chúng ta

Cứ như là căn bệnh

Đã di căn trong người


Thơ tình là như vậy

Độc lạ và đắng cay

Tình ở tận trên mây

Của kẻ điên tưởng tượng.

ẢO ẢNH

 ẢO ẢNH

Duy Sac

Bao năm anh vẫn nghèo

Cũng bởi vì mơ cao

Việc tầm thường không làm

Việc lớn thì chẳng kham


Tài hèn mà mộng lớn

Suốt nửa đời lang thang

Yêu em mơ nhiều lắm

Một giấc mộng son vàng


Một lâu đài tình ái

Ôi thật quá bẽ bàng

Còn gì mơ với mộng

Còn gì để bon chen


Còn gì mà nuối tiếc

Bây giờ anh ngẫm lại

Chân lý sống ở đời

Cần cù và liêm chính


Lao động mới vinh quang

Hư danh như ác mộng

Nó tàn phá tâm hồn

Gieo vào ta ảo ảnh


Ta thành kẻ gian tham

Lừa thầy rồi phản bạn

Cờ bạc rủ rê về

Chúng phá đời ta chóng


Bè bạn lưu manh theo

Không ai là chân thật

Chỉ tình em chân thành

Giờ em ở nơi đâu


Có hay chăng anh nhớ

Thôi thì kệ anh nhớ

Anh nhớ em được rồi

Chúc em trên đường đời


Câu bình an một kiếp

Anh sẽ còn mơ tiếp

Dù biết chỉ là mơ

Kệ dòng đời đưa đẩy


Ảo ảnh kia chưa tàn.

PHẢI CỐ QUÊN

 Bạn đang thất tình không nên đọc bài thơ này

PHẢI CỐ QUÊN

Duy Sac

Mười mấy năm rồi em có nhớ

Anh nghĩ là em chẳng thể quên

Bởi ngày đó mình thương nhau lắm

Những giấc mơ cũng đã hình thành


Những dòng tin em nhắn thương anh

Chúng còn mãi anh lưu trong máy

Những bức ảnh mà em từng gửi

Đến hôm nay anh ngắm mỗi ngày


Những tiếng khóc, những lời trách móc

Tình của em chan chứa yêu thương

Anh buồn quá, không sao nói nổi

Tự hỏi mình anh đã làm gì


Tại sao vậy mình lại thế này

Những đêm dài bên chén rượu cay

Anh dằn vặt chìm trong đau đớn

Thương thân em yếu đuối cô đơn


Sao lại vậy chắc anh bất lực

Cố gắng yêu nhưng lại phải buông

Trong những phút gần như tuyệt vọng

Nghĩ về em anh lại cố vươn


Mười năm ấy, mười năm tủi nhục

Chỉ mình anh cùng với ánh trăng

Đêm lang bạt qua từng phố văng

Anh ngẩn ngơ không biết về đâu


Anh cứ thế lạc vào ảo tưởng

Tự nghĩ rằng mình có người yêu

Mà anh biết anh yêu em thật

Anh hiểu mình cũng đã được yêu


Buồn quá nhỉ, sao mình buồn vậy

Chẳng hiểu sao mình lại cứ buồn

Hay do mình đã quá cô đơn

Nên buồn lại buồn thêm hơn nữa


Anh không phải là đang tự sự

Anh biết em rất thích thơ anh

Nhưng bây giờ anh chẳng viết thơ

Anh đang hỏi lòng em thật đó


Em nói đi, em đã nghĩ gì

Sao im lặng làm gì lâu vậy

Để anh phải tự tìm câu hỏi

Rằng vì sao, bởi tại vì sao


Anh bây giờ không biết em đâu

Em sao vậy sao em không nói

Cứ nói đi nói hết ra đi

Cho tất cả phơi bày ra hết


Ôi tình yêu khiến ta mỏi mệt

Nhưng tại sao không thể nào buông

Anh mệt lắm, anh buồn nhiều lắm

Bởi vì anh hiểu được em buồn


Anh còn nghe em khóc mỗi đêm

Em cứ nói nhớ anh nhiều lắm

Em biết không anh nhớ rất nhiều

Nhớ đến nỗi không sao quên được


Nếu ngày ấy hai ta đừng gặp

Chắc bây giờ không có khổ đau

Nhưng anh biết đời không thế nếu

Tất cả do Định Mệnh an bày


Hai chúng ta nào biết nhau đâu

Sao lại đến tìm nhau chi vậy

Anh không hiểu hay là nghiệp lực

Đời chúng ta bắt buộc gặp nhau


Không ai muốn tình mình dang dở

Ta đều cùng vun vén yêu thương

Tuy khốn khó nhưng mình không sợ

Nguyện cả đời đi đến cuối đường


Rồi tất cả chỉ là giấc mộng

Chúng ta mơ giữa những đắng cay

Em không nói với anh gì cả

Em cũng không thèm nói chia tay


Tại sao vậy, em ơi hãy nói

Tại làm sao, em nói đi em

Anh không thể nhìn em im lặng

Em bỏ anh thật sự rồi sao


Em có còn gặm nhấm nỗi đau

Hay em đã trở nên lãnh cảm

Em đừng khóc vì anh nữa nhé

Hãy quên đi một kẻ bạc tình


Hãy kệ anh đối diện chính mình

Đối diện với lỗi lầm ngày trước

Anh phải gánh khổ đau em chịu

Anh phải đau đến hết cuộc đời


Cứ vậy nhé, thôi em khỏi nói

Anh biết rồi, anh hiểu cả rồi

Em im lặng bởi vì em tức

Nhưng trong lòng còn rất thương anh


Anh nghĩ vậy nếu như không phải

Cứ xem như anh bất bình thường

Sao cũng được anh cần gì nữa

Khi hai ta đã lạc mất nhau

CÂU LIKE

 CÂU LIKE

Duy Sac

Bây giờ vì muốn câu like

Người ta bất chấp đăng bài lung tung

Nhiều tin bịa đặt giật gân

Ai mà không biết dễ lầm mà tin


Bây giờ người sống bạc tình

Vì tiền mất tính con người rất nhanh

Cũng do buôn bán cạnh tranh

Lợi nhuận nó biến người thành vô tri


Phải chăng đạo đức mất đi

Hay bởi đạo đức chỉ là giấc mơ

Người vô đạo đức xưa giờ

Nên mới dùng nó khuyên răn chính mình


Khi xưa chưa có văn minh

Chắc người cũng thế vì mình cả thôi

Bây giờ mạng xuất hiện rồi

Nên những cái xấu nó lòi hết ra


Khi xưa vì giữ đạo nhà

Người ta giấu hết xấu xa của mình

Để cho dòng tộc hiển vinh

Để cho uy tín gia đình lên cao


Vậy ai mới thật tốt nào

Chắc ai cũng vậy thanh cao nỗi gì

Chẳng qua họ giấu nhẹm đi

Tốt khoe ra để ta là danh gia


Thôi thì nhân loại vậy mà

Ở đâu cũng thế nên ta giữ mình

Khinh người rồi bị người khinh

Thôi ta cứ trọng nghĩa tình là hơn


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

VỀ ĐÂU

 VỀ ĐÂU

Duy Sac

Đường đời muôn nẻo về đâu

Ai đau ai phải u sầu vì ai

Ai trao nhân nghĩa cho ai

Ai đau đớn bởi vì ai chưa nào

Ai từng hứa hẹn ngọt ngào

Ai từng chịu đựng nỗi đau âm thầm

Ai yêu ai quý bản thân

Ai thương ai giống người thân của mình

Ai từng bạc nghĩa bạc tình

Ai cho ai phút yên bình bên ai

Ai nào ai có biết ai

Ai kia ai biết có ai không nào

Ai làm ai phải làm sao

Ai còn có nhớ ai nào trong tim

Ai trao ai những niềm tin

Ai quay lưng dứt bỏ tình của ai

Ai nào ai chẳng có ai

Ai thì cũng có một ngày giống ai

Hoang hôn đỏ, lá vàng bay

Chiều quê tẻ nhạt, một ngày qua nhanh

Ai luwu luyến, ai nhớ tình

Ta đi lặng lẽ, người nhìn nơi xa

Tình ngày đó, nghĩa trong ta

Người còn có nhớ, ta thời không quên

Đêm đưa tiến, phố tắt đèn

Bàn tay em ấm, nồng nàn tình yêu

Trăng buồn tẻ, hồn cô liêu

Em rơi nước mắt, ta nhiều đắng cay

Cách xa mười mấy năm nay

Biết bao giờ mới có ngày gặp nhau

Biết em đang ở nơi đâu

Sao em không nhắn một câu, anh chờ

Cuộc đời như một giấc mơ

Ta u minh nên cứ mơ với đời

Nguyện yêu thương chỉ một người

Đời ta phó mặc cho trời đẩy đưa

Ai mà chẳng có giấc mơ

Người mơ một kiểu nên mơ rất nhiều

Mơ nhưng sẽ được bao nhiêu

Mỗi người một cách, bao nhiêu là tùy

Còn mơ hãy cứ mơ đi

Mơ cho ta thấy đời là giấc mơ

Ta mơ để gặp nàng thơ

Ta mơ nối lại tình xưa với nàng

BẠC TÌNH

 BẠC TÌNH

Duy Sac

Người con gái năm xưa thùy mỵ

Cả thanh xuân giành tặng người yêu

Nhưng em lại bị người phụ bạc

Nuốt đắng cay, em khổ một đời


Duyên hay nợ phải chăng có thật

Mà ở đời nhiều chuyện trái ngang

Ai cũng muốn đời mình hạnh phúc

Nhưng có ai trọn vẹn giấc mơ


Em từng đã yêu thương người ấy

Còn người ta nào có yêu em

Hay là họ cũng nhiều nỗi khổ

Nên họ đành nín lặng quay lưng


Câu chuyện ấy không ai hiểu được

Chỉ có người trong cuộc rõ thôi

Nhưng khi yêu là chắc khổ rồi

Không ai được buông lời bàn luận


Chữ tình ấy thật là khó hiểu

Nên người đời luôn khổ vì tình

Không ai rõ ngọn nguồn của nó

Vì sao hai người lạ lại thương

TA BẠC QUÁ

 TA BẠC QUÁ

Duy Sac

Tình yêu như mới hôm qua

Dư âm còn lại mặn mà năm xưa

Thế gian ai hiểu chữ ngờ

Ngờ ta phụ nghĩa phụ ân tình người


Sao ta bạc thế ta ơi

Chính ta đã phụ chính người ta yêu

Người ta khổ bởi ta nhiều

Ta nào có được những điều mình mơ


Chút tình xưa gửi vào thơ

Mong người hạnh phúc để ta yên lòng.

ẢO GIÁC TÌNH YÊU

 ẢO GIÁC TÌNH YÊU

Duy Sac

Lòng người như gió thoảng

Ta nắm giữ cách nào

Những câu nói ngọt ngào

Cũng chỉ là cảm xúc


Ta tưởng là sự thật

Gìn giữ cả một đời

Đến khi mình tỉnh lại

Ta mới biết mình mơ


Tụ tán là do duyên

Ly hợp bởi ở tình

Những kẻ khờ mơ mộng

Chỉ chuốc lấy đắng cay


Rồi ta ôm ảo tưởng

Vãn một mình lang thang

Người còn cười chế giễu

Ta như kẻ bạc tình

EM ĐI ĐI

 EM ĐI ĐI

Duy Sac

Bây giờ anh cảnh nợ nần

Làm sao lo nổi bản thân của mình

Nói ra anh sợ em khinh

Cho nên anh phải dứt tình với em


Bây giờ anh chẳng còn tiền

Mà lãi mỗi tháng liên miên tới hoài

Người ta gọi điếc cả tai

Tiền ăn còn thiếu, tiền xài đâu ra


Em đừng có ghé đến nhà

Kẻo người ta tưởng hai ta chung nhà

Họ đòi là khổ em ra

Em đi đi nhé, thật là buồn ghê


Tình mình chưa đậm sâu gì

Chẳng qua cũng chỉ mới quen ít ngày

Bây giờ mình có chia tay

Cũng đâu ảnh hưởng những ngày về sau


Về đi, anh quá nhức đầu

Em đừng suy nghĩ lo âu làm gì

Anh xin em hãy đi đi

Cho anh suy nghĩ vài ngày xem sao


Bây giờ chưa có cách nào

Tạm thời như vậy biết sao bây giờ

Mong em hãy bỏ qua cho

Tháng ngày lui tới thiệt là phiền em


Nếu mai đây có nhiều tiền

Anh sẽ quay lại tìm em trả lời

Còn duyên thì đến, không thôi

Cứ như vậy nhé, trọn đời thương em !

DUYÊN SỐ

 DUYÊN SỐ

Duy Sac

Cũng bởi vì Gia Phong Lễ Giáo

Chữ Hiếu kia đè nặng đôi vai

Vì sĩ diện gia đình giòng tộc

Tình đôi ta buộc phải chia xa


Anh không thể cãi lời cha mẹ

Em cũng vì sợ mẹ cha buồn

Ta níu kéo yêu nhau thầm lặng

Nhưng cuối cùng hai đứa đắng cay


Chắc duyên số đôi ta phải vậy

Phận làm con phải biết vâng lời

Tình dang dở thì mình đau khổ

Nhưng người thân nào có hiểu cho

ĐỪNG VỘI

 ĐỪNG VỘI 

Tác giả Duy Sắc

Khoan em nhé chớ nói lời yêu vội

Vì cuộc đời không như những gì mơ

Ta quen nhau trong một phút tình cờ

Tìm hiểu kỹ để sau này khỏi khổ


Hoa và bánh có tiền mua rất dễ

Nhưng lòng người không thể sẽ hiểu ngay

Khi mới quen ai cũng nói điều hay

Những thay đổi sau này chưa lường hết


Nếu yêu thương cần vững một niềm tin

Chuyện tình cảm không thể nhìn bằng mắt

Lúc khó khăn liệu có còn bền chặt

Khi xa nhau có thật vẫn chờ nhau


Yêu là phải có chung niềm mơ ước

Tấm chân tình xuất phát ở trái tim

Những cảm xúc chỉ cho ta ảo giác

Chúng tan nhanh khi ta tỉnh mơ màng


Đời ai cũng từng yêu và đã khóc

Nước mắt rơi khi tình đó thật lòng

Kẻ lừa tình hay ba hoa loè loẹt

Vì người ta thích hào nhoáng bên ngoài


Đừng vội vã yêu là không có khổ

Nhân duyên kia nó không có thật đâu

Mọi việc đều do mưu cầu toan tính

Nên yêu mình trước hết mới là hay.

ĐI SIÊU THỊ

 ĐI SIÊU THỊ

Duy Sac

Hôm qua trời nóng quá

Nhà tôn như cái lò

Ngồi nghĩ quanh nghĩ quẩn

Đi siêu thị mua đồ


Gọi là đi mua sắm

Chứ tiền đâu mà mua

Vào đứng bên máy lạnh

Cho nó mát mấy giờ


Nhìn họ mua đủ thứ

Mình nhìn cứ thèm thuồng

Sao người ta giỏi thế

Kiếm biết bao nhiêu tiền


Có cô em nhân viên

Cứ nhìn mình cười khẩy

Em rằng anh đứng mãi

Bảo vệ đuổi bây giờ


Thế là mình giả lơ

Đi lui rồi đi tới

Em nhân viên khác hỏi

Có mua gì không anh


Ừ thì anh đi ngắm

Chưa dự tính mua gì

Ở đây đồ đẹp lắm

Em cũng rất là duyên


Em rằng đồ luyên thuyên

Duyên cái gì cha nội

Không mua đi chỗ khác

Đừng làm phiền đến tôi


Lang thang trong siêu thị

Mới thấy đời văn minh

Nhìn lại bản thân mình

Quê mùa và dốt nát


Sau nhiều giờ hưởng mát

Mình lại trở về nhà

Lấy rượu cồn ra uống

Say rồi ngủ lăn quay.

NHÂN DUYÊN LÀ ĐỊNH MỆNH

 NHÂN DUYÊN LÀ ĐỊNH MỆNH

Duy Sac

Em rơi giọt nước mắt

Bởi vì tình vỡ tan

Anh im lìm cam chịu

Máu nhỏ ở tim mình


Em khóc vì em buồn

Em khóc xong rồi hết

Anh lạnh lùng nuốt lệ

Mặt lạnh như mùa đông


Tình trong em đã hết

Bởi em khóc xong rồi

Tình trong anh chưa nguội

Vì lửa lòng còn dâng


Em chưa thể quên anh

Bởi vì anh nghĩa nặng

Anh thì luôn yêu dấu

Vì em là tình anh


Tình đâu như trò chơi

Nói yêu xong rồi bỏ

Tình còn trong cái nghĩ

Duyên trời đã se rồi


Mình muốn xa nhau lắm

Nhưng trời nào có cho

Câu kim đồng, ngọc nữ

Muôn đời mãi có nhau


Tình chẳng phải thỉnh cầu

Tự dưng trời mang đến

Ai nào biết đến ai

Nhân duyên là định mệnh.

NGƯỜI THÂN XA LẠ

 NGƯỜI THÂN XA LẠ

Duy Sac

Có những người xa lạ nhưng thân

Ta cảm giác rất là gần gũi

Nhưng vẫn không thể nào chạm tới

Cứ như là ta ở trong mơ


Có những người từng rất giận ta

Nhưng với họ mình là xa lạ

Mình và họ hình như thân lắm

Thân cho nên họ giận trách ta


Có những người chưa gặp mặt ta

Nhưng ta biết người ta thân lắm

Thân như thể chung nhà từ trước

Ta biết rằng họ cũng biết ta


Ta và họ đúng là xa lạ

Lạ mà thương mới thật lạ kỳ

Những người ấy giận ta nhiều lắm

Giận ta nhưng ta lại cứ thương


Kỳ lạ lắm thương người xa lạ

Phải chăng duyên ta với người ta

Những người lạ nhưng thân kỳ lạ

Phải chăng ta khác lạ với người


Bao nhiêu năm ta mơ chạm tới

Dù người ta chẳng ở đâu xa

Nhưng không hiểu tại sao chưa được

Phải chăng ta ảo tưởng đời ta

DUYÊN TRỜI

 DUYÊN TRỜI

Thơ Duy Sắc 2020

Một tình yêu sét đánh

Trời giáng xuống hai người

Yêu thương và cay đắng

Đớn đau suốt một đời


Nhân duyên này ai tạo

Cớ sao mình gặp nhau

Ai khiến xui trắc trở

Hay là số mệnh rồi


Chúng ta chưa muốn quên

Vì không thể nào quên

Làm sao mà lại quên

Có gì mà phải quên


Có thể quên em không

Nếu như anh muốn quên

Nhưng anh không quên được

Thế nên anh không quên


Cuộc đời vô thương lắm

Ta còn bao thời gian

Để khổ đau cay đắng

Để thắm thiết yêu thương

TÁI DUYÊN

 TÁI DUYÊN

Thơ Duy Sắc 2020

Nhân duyên ấy vẫn còn chưa hết

Rồi có ngày ta lại gặp nhau

Giờ chưa đúng tháng ngày sắp đặt

Ta gặp nhau cũng lại xa nhau


Em đừng nghĩ tình mình đã hết

Hai chúng ta là định mệnh rồi

Đúng thời điểm chúng mình lại gặp

Chắc không lâu, cũng chỉ nay mai


Là duyên nợ nhiều đời nhiều kiếp

Dù cố xa cũng khó mà xa

Loanh quanh mãi bởi do số mệnh

Mỗi chúng ta đều phải tuân theo


Buồn cũng vậy, số mình nó vậy

Em khổ đau anh cũng đắng cay

Duyên ta chính là duyên tiền định

Không tự nhiên mà lại thương nhau


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

LẠ THÀNH THƯƠNG

 LẠ THÀNH THƯƠNG

Duy Sac 2022

Đôi mình từng lạ thành thương

Bây giờ thành lạ vì thương nhau nhiều

Ngày xưa mình đã từng yêu

Mối tình trong sáng thật nhiều ước mơ


Tưởng tình đẹp giống như thơ

Nhưng mình lại chẳng thể ngờ tình đau

Tình ta có lỗi gì đâu

Tại sao người khác xen vào làm chi


Anh buồn chẳng biết nói gì

Em đau nước mắt sầu bi một mình

Nói ra cũng chẳng ai tin

Thôi thì khỏi nói tự mình biết thôi


Bởi vì họ nghĩ vậy rồi

Giải thích cũng chẳng khiến người ta nghe

Em mang áp lực nặng nề

Người khác họ phán nhiều về tình ta


Bây giờ mình đã cách xa

Đúng theo ý của người ta muốn rồi

Họ lo em khổ cuộc đời

Họ sợ em lấy phải người như anh


Họ chưa từng tiếp xúc anh

Chưa từng gặp mặt nhưng thành kiến gê

Chung quy cũng chỉ đoán mò

Nên thôi anh kệ người ta nghĩ gì


Hơn thua lý lẽ làm chi

Ai tốt ai xấu trời kia rõ mà

Tiếc cho duyên nợ hai ta

Thương rồi thành lạ, lạ mà vẫn thương.


Bây giờ chắc chỉ anh thương

Còn em chắc đã xem thường anh lâu

Tội em dang dở tình đầu

Tội anh đã khiến em đau cả đời


Tội này anh nhận hết thôi

Em không có lỗi, đều là do anh

Em thân con gái nhà lành

Yêu lầm phải kẻ Sở Khanh bạc tình.

PHỤ TÌNH

 PHỤ TÌNH

Duy Sac

Nhân duyên ấy trời se mới có

Đừng phụ nhau để khổ cho nhau

Phụ tình ta sẽ khổ đau

Bởi ta làm trái luật trời ban ra


Chữ tình ấy không ai dễ có

Phải có duyên ta mới có tình

Đừng vì cảm xúc của mình

Để rồi đánh mất mối tình trăm năm


Ai cũng vậy mỗi người một số

Mỗi một người có một mối tình

Đó là định mệnh đời mình

Ta cần cố gắng giữ gìn bền lâu


Mọi cuộc gặp đều do sắp đặt

Tất cả đều hoàn hảo không sai

Ai rồi sẽ phải gặp ai

Chỉ cần đúng lúc, đúng ngày gặp thôi


Tình yêu đó chính là duyên phận

Bởi đôi ta từng hẹn trước rồi

Thế nên mình mới kết đôi

Không ai là đúng, không người nào sai


Tình có thể gặp nhiều trắc trở

Bởi thói đời, bởi sự mưu sinh

Nhưng ta đừng có bạc tình

Nếu không ta chẳng còn tình với ai


Tình yêu nó chẳng hề có tội

Nó chính là phước của đời ta

Giữ tình đừng để nó xa

Tình mà đã hết là ta khổ đời


Đừng ảo tưởng trai tài, gái sắc

Ở ngoài kia nhiều mối đang chờ

Đừng nên cố chấp mà mơ

Phụ tình rồi sẽ bơ vơ một đời


Tin nhân quả thì rồi sẽ hiểu

Không dễ gì mà được người yêu

Phải là duyên nợ rất nhiều

Kiếp này ta mới được yêu bởi người


Nên đừng có phụ tình rồi khổ

Hãy thương nhau, trân trọng lẫn nhau

Đời ta mặc kệ nghèo, giàu

Thương nhau ta sẽ bên nhau trọn đời

DUYÊN NỢ

 DUYÊN NỢ

Duy Sac

Tỉ người trong cõi nhân gian

Ai gặp ai được chắc là nhân duyên


Đều do sắp đặt bề trên

Phận ta phải vậy, buồn phiền làm chi


Nợ nần tiền kiếp truyền kỳ

Trả vay, vay trả thật là oái oăm


Chẳng gì vừa ý toại lòng

Thế nên lắm cảnh người trông kẻ chờ


Ái tình nào phải giấc mơ

Có lẽ duyên nợ nó vồ lấy nhau


Ai yêu mà chẳng khổ đau

Người vô tình cũng phải sầu vì yêu

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...