CÂU CHUYỆN TÌNH ĐẦU NĂM
Thơ Duy Sắc 2019
Xuân sang trên khóm hoa đào
Mùi hương hoa trái ngọt ngào bay xa
Phố phường vang những khúc ca
Có cô em gái xa nhà cô đơn
Nàng càng cảm thấy buồn hơn
Khi người yêu đã giận hờn chia tay
Tâm tư ủ dột cả ngày
Thất tha thất thểu mặt mày buồn tênh
Chiều xuân bóng nắng chênh vênh
Nàng mơ về cõi bồng bềnh xa xôi
Một vùng xanh thẳm núi đồi
Cỏ hoa tươi tốt có đôi nhân tình
Trai tài yêu một gái xinh
Vui trong khung cảnh yên bình mênh mông
Trời se cho mối tơ hồng
Duyên nợ vợ chồng bền chặt trăm năm
Thình lình có một khách thăm
Nàng đang chống cằm, giật bắn người lên
Nàng rằng xin hỏi họ tên
Hỏi anh có phải nhà bên kia à
Nhìn anh thật lạ quá ta
Biết em không đó sao mà qua đây
Khách rằng anh ở gần đây
Anh về đón Tết sum vầy mẹ cha
Mấy bữa thấy em vào ra
Anh hỏi mới biết em là sinh viên
Chẳng hay em có thấy phiền
Anh muốn trò chuyện với em đôi lời
Cô gái nghe vậy trả lời
Rằng cảm ơn đã có lời hỏi han
Em tưởng anh là công an
Nên định lấy giấy tuỳ thân ra rồi
Anh đã đến xin mời ngồi
Bây giờ em có mình thôi anh à
Bạn bè chúng đã về nhà
Em kẹt nhiều việc thành ra không về
Em đang ngồi nghĩ đến quê
Nhớ ba và má não nề tim gan
Nhưng mà không dám thở than
Người ta mà biết họ bàn vào ra
Chàng trai nghe vậy xót xa
Rằng em thu xếp rồi về nhà đi
Công chuyện có đáng là gì
Cả đời mình chứ đáng chi lúc này
Cô gái buồn nhìn hoa bay
Chàng trai nói tiếp em này nghe anh
Xa cha cách mẹ sao đành
Mùa xuân là lúc ta giành cho nhau
Chia vui để xoa buồn đau
Cho tình nghĩa được trước sau vẹn toàn
Cuộc sống ai cũng lo toan
Đều phải tính toán miếng ăn mỗi ngày
Nhưng Tết thì phải nghỉ tay
Ta có vài ngày thăm viếng người thân
Cô gái cảm thấy phân vân
Vì cô không có người thân để về
Trong lòng đau xót tràn trề
Cô rằng thiệt lắm chuyện gê anh à
Đó là việc của người ta
Anh nhiều chuyện để hỏi mà làm chi
Về quê nào có được gì
Họ hàng ai có mấy khi đến nhìn
Số em bị mọi người khinh
Từ nhỏ chỉ có một mình mà thôi
Ba mẹ em mất cả rồi
Em là một đứa mồ côi anh à
Anh còn có mẹ có cha
Anh chắc hẳn đã rất là được thương
Năm sau em sắp ra trường
Em cố ở lại kiếm đường mưu sinh
Cảm ơn anh đã thương tình
Nhưng em rất biết phận mình anh ơi
Chàng trai nghe vậy than trời
Rằng em nói thiệt những lời ấy sao
Vậy mà anh có biết đâu
Anh nói không phải chỗ nào bỏ qua
Cô gái nức nở khóc oà
Đời em khổ quá ai nào biết cho
Từ nhỏ em phải tự lo
Em lớn lên ở trong chùa đã lâu
Kinh kệ ngấm hết trong đầu
Nhân nghĩa đạo lý ngàn câu đã tường
Nhưng mà thiếu thốn tình thương
Vòng tay cha mẹ đêm trường vuốt ve
Người yêu em cũng đã chê
Vì em không có một quê để về
Nhiều khi buồn não buồn nề
Bạn bè chúng nó có quê có nhà
Thôi anh để mặc em mà
Anh về đi nhé mẹ cha đang chờ
Chàng trai nói anh không ngờ
Từ nãy đến giờ đã khiến em đau
Dù sao mình đã gặp nhau
Anh mời em nhé một câu chân thành
Em đi chợ Tết với anh
Chúng ta hy vọng sẽ thành bạn nhau
Anh nào có dấu em đâu
Anh cũng như thế chứ đâu hơn gì
Anh từ nhỏ sống với dì
Mẹ cha anh cũng đã đi cả rồi
Nhà dì anh gần đây thôi
Chúng ta sang đó xong rồi đi chơi
Đây là duyên đó em ơi
Ta hãy quên hết cuộc đời buồn đi
Thế là đôi bạn thầm thì
Mùa xuân nó đã xua đi đau buồn
Hai người nước mắt cứ tuôn
Đêm xuân không ánh trăng suông mơ màng
Cả hai dạo bước lang thang
Đôi tim nhỏ bé rộn ràng tiếng yêu.