Hiển thị các bài đăng có nhãn NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

ĐÊM NAY LÀ ĐÊM GIÁNG SINH

 ĐÊM NAY LÀ ĐÊM GIÁNG SINH

Thơ Duy Sắc

24/12/2018

Giáng Sinh người ta đi chơi

Tôi ngồi lặng lẽ nhìn trời nhớ trăng

Mơ về hình bóng chị Hằng

Không biết chị có hiểu chăng kẻ này

Đẹp sao mấy chùm bóng bay

Nhiều đôi bạn trẻ mê say vui cười

Họ tặng nhau lắm hoa tươi

Chen chúc dòng người vui biết là bao

Mùi kem, mùi kẹo ngọt ngào

Những tiếng mời chào háo hức tìm nhau

Lung linh phố thị muôn màu

Tôi nhìn chợt nhớ đến màu áo ai

Một mái tóc mượt và dài

Thon thon dáng ngọc, bờ vai gầy gầy

Hình như em ở quanh đây

Tôi vừa nhìn thấy có ai gọi mình

À mà không cô này xinh

Em không có được thân hình thế đâu

Em có đôi mắt u sầu

Tia nhìn rất có chiều sâu tâm hồn

Cô kia có vẻ là khôn

Tính nết vui nhộn và trông sành đời

Em không hề thích đi chơi

Vì nhiều công việc ở nơi sở làm

Tính em thấy việc là tham

Chắc em không rảnh mà ham chơi bời

Tự nhiên nhớ quá người ơi

Biết làm gì để cho vơi nỗi buồn

Thôi chắc mình về nhà luôn

Ngủ cho nó khoẻ quên buồn đi thôi.

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

THƠ TÌNH ĐÊM GIÁNG SINH

 THƠ TÌNH ĐÊM GIÁNG SINH

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 24/12/2010

Đêm No el phố đèn hoa thắp sáng

Câu Thánh Ca mừng Thiên Chúa Giáng Sinh

Người bên nhau nhiều thắm thiết nghĩa tình

Những câu chúc của gia đình sum họp


Anh bên em nép dưới chân Đức Mẹ

Lời nguyện cầu mãi mãi sẽ bên nhau

Tay nắm tay ngại một cái hôn đầu

Mắt e thẹn mình nhìn nhau bối rối


Phố thênh thang, dòng người đông như hội

Em bồi hồi nhặt chiếc lá thông rơi

Anh trông lên nhìn những ánh sao trời

Hai ta khẽ nhìn nhau cười đắm đuối


Thấm thoát đó nhiều năm rồi thì phải

Mình trải qua bao nghiệt ngã dòng đời

Hạnh phúc có và khổ đau cũng lắm

Hôm nay còn chỉ những ký ức thôi


Đêm hôm nay anh cũng ngắm sao trời

Gió đông lạnh rã rời hồn cô quạnh

Chúa trên cao một lát sẽ xuống thôi

Anh cầu chúc đời em luôn hạnh phúc.

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

CÂU HÁT ĐÊM GIÁNG SINH

 CÂU HÁT ĐÊM GIÁNG SINH

Tác giả: Duy Sắc

Thánh Ca vang khắp các nẻo đường

Giáng Sinh ấp áp trên quê hương

Em sẽ cùng anh đi lễ chứ

Đêm nay mình gắn kết yêu thương


Chuông ngân tan hết những ưu tư

Người vui quanh Đức Mẹ nhân từ

Tơ hồng đã quyện ta một mối

Câu hứa em bằng vạn lá thư


Pháo hoa sặc sỡ đã nổ rồi

Ta mừng Thiên Chúa giáng trần thôi

Phúc lành ban phát cõi nhân thế

Tình ta hoà cung ái lên ngôi


Em ơi sao sáng thật là mê

Xuân này anh sẽ đón em về

Giáo đường làm lễ ngày hôn phối

Trăm năm bền chặt nghĩa phu thê.

BỮA TIỆC GIÁNG SINH

 BỮA TIỆC GIÁNG SINH

Duy Sac

Giáng Sinh chỉ có thế này

Nhẹ nhàng tâm trạng hồn bay bềnh bồng

Tung tăng dưới ánh nắng hồng

Cảm nhận cái ấm của đông sắp tàn

Vui trong cuộc sống thanh nhàn

Gian khổ vất vả tiêu tan không còn

Hạnh phúc với mối tình con

Chút tình mến tặng người còn gian nan

Chúc người ý chí kiên gan

Vượt qua khốn khó và ngàn đắng cay

Chúc em hạnh phúc đông này

Ngân vang khúc hát hăng say yêu đời

Chúc anh có phút thảnh thơi

Kính doanh phát đạt gặp thời phất lên

Chúc chị sẽ gặp vận hên

Gia đình sung túc vững bền hôn nhân

Chúc người lính vững bước chân

Một lòng gìn giữ tinh thần kiên trung

Chúc thầy vì sự nghiệp chung

Không hề nao núng vì lời gièm pha

Chúc ông, bà, cháu gần xa

Giáng Sinh quấn quýt đậm đà yêu thương

Chúc yên bình khắp quê hương

Đồng bào thắt chặt tình thương giống nòi.


- HOA PHƯỢNG ĐỎ-

ĐÊM GIÁNG SINH

 ĐÊM GIÁNG SINH

Thơ Duy Sắc Nguyễn 2016

Chiều đông đứng trước nhà thờ

Bình yên thành phố, ý thơ tràn về

Những cây thông đẹp đến mê

Trái châu sặc sỡ không chê chỗ nào

Nóc Giáo Đường thiệt là cao

Thánh Ca xua hết đi bao ưu phiền

Nhạc xuân sôi động công viên

Đông lắm các nhóm thanh niên hát hò

Những quả bóng bay rất to

Ông No el phát quà cho mọi người

Lũ con nít hý hửng cười

Tấp nập dòng người đi hội rất đông

Ngân vang những tiếng chuông đồng

Hoàng hôn trải vệt nắng hồng lung linh

Niềm vui trên mọi gia đình

Ngân lên câu chúc Giáng Sinh an lành

Màn đêm phủ xuống thật nhanh

Ánh điện tô vẽ Sài thành xa hoa

Đường Nguyễn Huệ rực rỡ hoa

Bến sông lấp lánh những toà nhà cao

Dòng sông như dải trời sao

Gió mát thổi vào thành phố êm êm

Dạo chơi qua những phố đêm

Khách khứa chen chúc như nêm mua hàng

Nhiều khách sạn rất là sang

Họ trang trí dọc hành lang đèn màu

Ánh sáng hoà quyện vào nhau

Không gian của khách sang giàu vào chơi

Hàng rong tíu tít chào mời

Trái cây, bánh kẹo tận nơi nì nài

Công viên nhiều tụ lai rai

Nhậu nhẹt tranh cãi nhân tình thế gian

Xe ôm giành khách tràn lan

Ta xi cũng thế cứ giàn hàng ra

Siêu thị nô nức người ta

Nhân viên giao nhận cứ ra lại vào

Đông vui nhộn nhịp biết bao

Sài Gòn tràn ngập ánh sao hoà bình

Từng đôi trai đẹp gái xinh

Họ ngồi ghế đá tâm tình cùng nhau

Sinh viên bàn chuyện làm giàu

Dự định những chuyện về sau cuộc đời

Học sinh chạy nhảy vui chơi

Chúng khoe đồ mới và quà Giáng Sinh

Những câu chào thắm thiết tình

Không thấy toan tính từ trong tiếng cười

Phố vui tràn ngập tình người

Già trẻ trên dưới chan hoà yêu thương

Giáng Sinh đầm ấm quê hương

Người trao người những tình thương giống nòi

Trên cao Thiên Chúa sáng soi

Phúc lành đến mọi gia đình Việt Nam.

YÊU EM XÓM ĐẠO

 YÊU EM XÓM ĐẠO

Duy Sac

Chiều thành phố nắng vàng oi bức

Những con đường ngột ngạt khói xe

Gió tuôn lá rụng hàng me

Hoa dầu nhè nhẹ cánh xòe bay bay


Chuông nhà thờ kính kong giờ lễ

Người cúi đầu nín lặng nghe kinh

Anh trông em đứng một mình

Tự nhiên định đến tỏ tình vài câu


Em níu áo mẹ nhìn anh thẹn

Tóc mai bay che nụ cười duyên

Mắt đen trong vắt hồn nhiên

Anh không chớp mắt cứ nhìn trân trân


Từ chiều ấy anh hay đi lễ

Mặc dù anh không Đạo giống em

Có hôm không thấy bóng em

Anh về cứ hỏi là em đâu rồi


Chiều hôm đó anh liều đến gặp

Mẹ em nhìn và hỏi muốn gì

Anh đành cúi mặt lảng đi

Tự nhiên đêm ấy anh suy nghĩ nhiều


Nghĩ thân phận mình còn kém cỏi

Em cao sang vọng tộc danh gia

Mình sao xứng với người ta

Anh đành uống rượu thế là làm thơ

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

TÂM SỰ ĐÊM NOEL !

TÂM SỰ ĐÊM NO EL

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Đêm nay, sao trải đầy sông

Tiếng chuông theo gió bềnh bồng ngân xa

Bình yên trên khắp quê nhà

Thiệp hồng báo hỷ đôi ta tác thành

Đèn giăng những ngọn thông xanh

Hội vui trên khắp Sài thành kiêu sa

Người, xe chầm chậm tà tà

Hoà trong lời hát thánh ca an lành

Em ngồi tâm sự cùng anh

Ước mơ cuộc sống đạt thành mai sau

Dọc những phố sáng đèn màu

Đôi mình sánh bước cùng nhau chuyện trò

Quên đi nhiều thứ âu lo

Chung đi trên một chuyến đò ái ân

Trẻ con nô nức rần rần

Thanh niên trai gái chen chân bộ hành

Cao ốc điện thắp long lanh

Quà đẹp, áo mới người giành tặng nhau

Không ai phân biệt nghèo giàu

Hoà đồng chia sẻ nỗi đau trong đời

Tình người nồng thắm mọi nơi

Niềm tin vào Đức Chúa Trời hiển linh

Một khung cảnh rất thanh bình

Anh ngồi ngắm dáng em xinh mặn mà

Cầu Chúa minh chứng tình ta

Uyên ương chung một mái nhà bền lâu

Không còn cãi vã u sầu

Thuỷ chung son sắt trước sau vẹn tròn

Gia đình vang tiếng trẻ con

Kinh tế vững chắc để còn ấm no.

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH

 CHÚC MỪNG GIÁNG SINH

Duy Sac

Anh chỉ tiếc mình không theo Đạo

Thế cho nên chưa hiểu tình em

Tình yêu ấy xem như chưa có

Kể từ ngày em quyết rời đi


Tình dang dở là tình yêu đẹp

Nghe người ta hay nói vậy mà

Nhưng anh nghĩ tình nào mà đẹp

Khi đôi mình đau đớn một đời


Giáng Sinh đến chắc em vui lắm

Riêng với anh cũng rất bình thường

Anh hy vọng em luôn hạnh phúc

Mặc kệ anh một kẻ lang thang


Anh không dám tìm tình yêu mới

Vì anh lo đi lại lối mòn

Nên anh vẫn cứ thương em vậy

Chắc Chúa Trời cũng hiểu lòng anh

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

NHÀ THƠ LÀ KHỔ

 NHÀ THƠ LÀ KHỔ

Tác giả: Duy Sắc

Nhà thơ hay khổ vì tình

Nhà thơ luôn bị thất tình kinh niên

Nhà thơ yêu rất đảo điên

Yêu người nhưng túi không tiền đành buông


Nhà thơ bi lụy hay buồn

Nhà thơ buông tiếng thở than chán đời

Nhà thơ khóc lóc nỉ nôi

Câu thơ mặc cảm cuộc đời đơn côi


Người yêu vì thế xa rời

Người ta tìm đến những nơi sang giàu

Yêu nhà thơ được gì đâu

Bởi nhà thơ chỉ u sầu than thân


Nhà thơ tuy có chân thành

Nhưng không có biết làm ăn cách nào

Bây giờ vật giá đều cao

Thơ đâu có thể cách nào đem ăn


Đồng tiền là thứ rất cần

Nhà thơ chỉ kiếm được dăm ba đồng

Gọi là nhuận bút trả công

Người ta đồng cảm mở lòng tặng cho


Làm sao đủ sống bây giờ

Làm sao lo nổi cho gia đình mình

Người đời họ biết họ khinh

Nhà thơ vì thế buồn tình nhiều hơn


Buồn vì thơ thẩn hóa đần

Buồn vì cuộc sống khó khăn chất chồng

Nhà thơ đành bỏ đi hoang

Sống lay sống lắt điêu tàn tấm thân


Tâm tư buông thả bất cần

Thơ gieo thành những vần than vãn người

Nhà thơ mang tiếng dở hơi

Bởi vì cuộc sống khác người xung quanh


Thơ rằng đời vậy sao đành

Thân ta phiêu dạt lênh đênh thế này

Phải chăng là ý trời cao

Bắt ta trả hết nghiệp vào thơ ca


Để ta bỏ cửa bỏ nhà

Điên điên dại dại chẳng ra hồn người

Tại sao lại khổ thân tôi

Phải chăng kiếp trước mình cười người ta


Nhà thơ cứ thế la cà

Đầu đường xó chợ lân la vỉa hè

Khi xóm trọ, lúc bến xe

Thất tha thất thểu lè nhè rượu say

GIÁNG SINH NHỚ EM

 GIÁNG SINH NHỚ EM

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Chiều đông bên nóc Giáo Đường

Anh ngồi yên lặng nhớ thương em nhiều

Mây tràn đầy nỗi cô liêu

Hoàng hôn mang đến bao điều vấn vương


Tình xưa tan chảy như sương

Lá thư anh viết tỏ tường tâm tư

Hôm nay nó đã nát nhừ

Mà anh cứ giữ khư khư nỗi buồn


Vì sao nước mắt cứ tuôn

Ai mà hiểu rõ ngọn nguồn từ đâu

Phượng hồng tím tái u sầu

Đò ngang ai hát mấy câu não lòng


Còn chăng là những hoài mong

Chuông ngân nô nức những dòng người qua

Họ trao nhau những món quà

Anh thì vò nát bó hoa cuối cùng.

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

 NHÀ THƠ Ở CẠNH NHÀ THỜ

Trích từ truyện Thơ :" Tiếng Chuông Nhà Thờ" của Nguyễn Duy Sắc

Bài thơ của tác giả Nguyên Sắc họa từ hai câu thơ

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ

Nhà thơ tắt thở nhà thở đổ chuông " của tác giả Khuyết Danh

"Nhà thơ ở cạnh nhà thờ"

Nhà thơ hay ghé nhà thờ nghe chuông

Nhà thơ thích nắng chiều buông

Nhà thơ rất thích tiếng chuông nhà thờ

Nhà thơ thường thích làm thơ

Nhà thờ thường có những giờ đọc kinh

Xóm đạo có lắm cô xinh

Nhà thơ thường cứ đứng rình người ta

Hết giờ buổi giảng đức Cha

Nhà thơ lại ló mặt ra để nhìn

Nhìn xong lại đứng làm thinh

Chẳng hề dám đến tỏ tình một câu

Nhớ người ta đến u sầu

Nhớ người ta đến trong đầu lơ mơ

Nhà thơ lại cố làm thơ

Làm thơ xong lại đứng chờ người ta

Đi vào xong lại đi ra

Đi lui đi tới rồi ra nhà thờ

Mỗi ngày cứ thật đúng giờ

Nhà thơ cứ đến nhà thờ nghe kinh

Nghe kinh xong lại đứng rình

Đứng rình xong lại nghe kinh mỗi ngày

Người ta chẳng có hề hay

Nhà thơ cứ đứng mỗi ngày nhìn theo

Chỉ nhìn không có đi theo

Thơ viết một đống xong treo đầy phòng

Nhà thơ đi lại lòng vòng

Lần này tự nhủ quyết lòng đi theo

Buổi kinh hôm đó vắng teo

Nhà thơ chờ để cố theo một lần

Nhà thơ đi đảo quanh sân

Hớt hải tinh thần tìm kiếm người ta

Nóng lòng vào hỏi đức Cha

Đức Cha mới nói cô ta đi rồi

Lấy chồng ở chỗ xa xôi

Mọi việc xong rồi ván đã đóng đinh

Nhà thơ buồn bởi thất tình

Tự làm khổ mình uống rượu cho say

Thế là cứ mãi xỉn say

Ngày lại qua ngày bệnh vướng vào thân

Nhà thơ tàn tạ tấm thân

Sa sút tinh thần, dáng vẻ lơ ngơ

Nhà thơ đốt hết bài thơ

"Nhà thơ tắt thở, nhà thờ đổ chuông"


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...