Hiển thị các bài đăng có nhãn HOA PHƯỢNG ĐỎ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HOA PHƯỢNG ĐỎ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

PHƯỢNG HỒNG SỐ 11

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 11

Duy Sac

Sài Gòn không có mùa thu

Chỉ có mưa nắng hai mùa mà thôi

Làm gì có lá vàng rơi

Để mình tả cảnh tiết trời sang thu


Mưa về trời đất mịt mù

Phố lầy phố lội xe hư đầy đường

Trời mưa buồn đến thê lương

Đời người thêm khổ bước đường mưu sinh


Mùa khô thì nóng phát kinh

Ao tù nước đọng mùi sình rất hôi

Bụi mù cuồn cuộn bầu trời

Bát cơm đầy sạn phận người tha hương


Sài Gòn có lắm công trường

Nhiều cái còn vẫn dở dang phơi mình

Gọi là đô thị văn minh

Nhưng mà lởm chởm công trình bỏ hoang


Sài Gòn đô thị rất sang

Đêm về tửu quán, nhà hàng khách đông

Vẻ ngoài cuộc sống màu hồng

Không ai biết được bên trong thế nào


Sài Gòn thơ mộng biết bao

Ai từng ở đó thế nào cũng yêu

Nữ sinh duyên dáng yêu kiều

Áo dài trắng toát những chiều trường tan


Sài Gòn có lắm món ăn

Tây, Tàu với lại Thái Lan, Nhật, Hàn

Khách tùy tiền túi mà ăn

Giá nào cũng có chỉ cần dám chi


Sài Gòn còn có những gì

Rất là nhiều thứ cứ đi biết liền

Hơn thua rủng rỉnh túi tiền

Muốn gì là sẽ có liền ngay thôi


Sài Gòn có mối tình tôi

Nó còn dang dở nên tôi rất buồn

Những khi trời đổ hoàng hôn

Tôi nhìn hoa phượng bồn chồn nhớ em


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

HOA PHƯỢNG ĐỎ 6

HOA PHưỢNG ĐỎ 6

Thơ Duy Sắc

Mênh mông trưa nắng trời oi

Cành hoa phượng đỏ  hồng tươi sắc màu

Học sinh í ới gọi nhau

Chúng nó chạy đến cầu tàu vui chơi


Thủ Thiêm bến vắng thuyền bơi

Phà đôi ba chiếc không rời bến neo

Bạch Đằng du khách lèo tèo

Chỉ thấy mấy gánh chè nghèo ngồi rao


Lũ nhỏ xúm xít bu vào

Thi nhau tụi nó xôn xao gọi chè

Hồn nhiên nhí nhảnh vui gê

Cả đám hý hửng say mê món chè


Râm ran trong những tiếng ve

Hoà như giai điệu mùa hè ngân nga

Phượng bay đỏ rực bến phà

Gió sông lồng lộng cho ta mơ màng


Tuổi học trò sắp sang trang

Tương  lai phía trước còn đang xa mờ

Mặc dù có lắm giấc mơ

Nhưng mình chưa biết bao giờ thành công


Sông Sài Gòn thật mênh mông

Biết bao đợt sóng chồng chồng lên nhau

Sóng trước chìm bởi sóng sau

Cuộc sống nối tiếp với nhau tuần hoàn


Ai rồi cũng phải gian truân

Ai rồi cũng phải một lần ra đi.

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

HOA PHƯỢNG ĐỎ 10

 Hoa Phượng Đỏ số 10

Chiều về qua xóm nhỏ

Ánh nắng nghiêng mái nhà

Em hong tóc đầu gió

Áo lụa tung bay tà


Đám trẻ chơi banh đũa

Tay chuyền rất mượt mà

Bóng cứ tưng bần bật

Cả đám cười ha ha


Anh lén nhìn em mãi

Hoa phượng đỏ cầm tay

Tự dưng em ngoái lại

Em làm anh đắm say


Em cài chiếc kẹp nhỏ

Tóc mai vén gọn gàng

Tay mân mê tà áo

Mình nhìn nhau thẹn thùng


Nay tình cờ gặp nhau

Chuyện xưa em nhắc lại

Anh âm thầm cúi mặt

Chúc em vui cùng ai.


Duysac

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ 5

 THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ(5)

Nguyễn Duy Sắc

Cũng bởi vì nàng gợi ý thơ

Để mình tìm lại những giấc mơ

Thế nên ta đã yêu người ấy

Thơ thẩn miên man đến tận giờ


Giờ nàng không biết chốn nào đây

Ta cứ bềnh bồng với gió mây

Thơ viết vẫn còn nhiều dang dở

Nhớ em nên thể xác hao gầy


Ta buồn tâm trí cứ ngẩn ngơ

Biết chẳng có ai sẽ đợi chờ

Nàng tuy chỉ đến trong giấc mộng

Thế nhưng mộng ấy lại thành thơ


Nhiều đêm ta ngắm giữa hư không

Vũ trụ bao la thật mênh mông

Mắt tìm cho được ngôi sao sáng

Ví thử tên em để thoả lòng


Tình mình không thể gọi dở dang

Vì bởi chúng ta vẫn ngỡ ngàng

Chưa kịp trao nhau câu ước nguyện

Thình lình xa cách thật bẽ bàng


Nàng thật nhưng sao giống hão huyền

Nợ thì không thể chắc là duyên

Một tấm chân tình đầy giản dị

Ta say người bởi nét trinh nguyên


Cũng bởi vì nàng đã bỏ đi

Nên ta cảm nhận chẳng còn gì

Tự kỷ thất tình ôm dĩ vãng

Thơ đến mỗi đêm rất diệu kỳ


Cảm ơn trời ban chuyện trái ngang

Vạn người ta đã gặp được nàng

Một kẻ ngu ngơ cơn bí lối

Mộng thành thi sỹ giữa trần gian.

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

HOA PHƯỢNG ĐỎ

 HOA PHƯỢNG ĐỎ

Đỏ tươi cánh phượng bay bay

Bờ sông bến cảng tháng ngày vui chơi

Mười ba mười bốn tuổi đời

Dáng tồ, mặt ngố, khờ ơi là khờ

Xe đạp túc tắc lơ ngơ

Lao nhao ý ới , ngóng chờ, hẹn nhau

Khi hàng bún, lúc mì tàu

Chè bà ba nóng, trắng phau bánh bèo

Hủ tíu gõ, phá lấu heo

Kem dừa, chè bưởi, bánh xèo, bún riêu

Mộng mơ biết bấy nhiêu chiều

Bạn bè trong sáng đáng yêu vô cùng

Đôi mình lắm ước mơ chung

Lớp mười cố gắng về cùng một nơi

Diều bay cao ước mơ đời

Mưa hè tắm mát lòng khơi mối tình

Em mười lăm tuổi rất xinh

Suy nghĩ già dặn giữ mình đoan trang

Chỉnh chu ăn mặc gọn gàng

Nói năng lễ phép đảm đang việc nhà

Học siêng lại rất nết na

Anh đây ngổ ngáo la cà vui chơi

Thầy cô mắng vốn nhiều lời

Mẹ cha vất vả tận nơi xin dùm

Bỏ học quậy phá tùm lum

Đánh nhau bè bạn lùm xùm chê bai

Cà phê, cá độ, đánh bài

Chuyên gia trốn học tiếng tai khắp trường

Sao mà em lại cứ thương

Hay khuyên mỗi lúc chung đường về chung

Có khi em giận đùng đùng

Hai tay nắm chặt mắt rưng rưng buồn

Em nói anh cứ hứa suông

Học hành quá tệ em buồn biết không

Em cầm một nắm phượng hồng

Hai tay vò nát rồi không nói gì

Đôi mình cứ thế mà đi

Cổng dinh Độc Lập thầm thì mưa bay

Hoa dầu anh nhặt đầy tay

Bên chiếc ghế đá mặt mày buồn hiu

Em nói anh cứ ỉu xìu

Con trai yếu đuối hẩm hiu bất tài

Làm sao mà có tương lai

Chưa gì đã vội thở dài than van

Người ta thương mới cằn nhằn

Ai mà rảnh rỗi ngồi nhăn mấy người

Vẻ mặt nhìn giống đười ươi

Đâu rồi mấy cái nụ cười huênh hoang

Nào đây là nhẫn hột xoàng

Đông tây sử sách oang oang như đài

Hay là hối hận mình sai

Hay là tự thấy hết xài đúng không

Giờ ngồi như đá chờ chồng

Đơ đơ cán cuốc thiệt không thể nào

Tui nói gì có sai sao

Từ nay chớ nói ngọt ngào nghe cha

Tui là tui sẽ về nhà

Anh cứ ngồi đó lê la hết giờ

Xem xem có rặn được thơ

Rồi ra đứng trước nhà thờ mà ngâm

Nói xong em mặt hầm hầm

Đạp xe đi mất tôi câm nín nhìn

Vì ta người mất niềm tin

Biết làm sao được phải tìm cách thôi

Chắc là mình thật quá tồi

Em bỏ cũng đúng chịu thôi sao giờ

Mình ta xe đạp bơ vơ

Mùa hoa phượng đỏ tình khờ vỡ tan


Nguyễn Duy Sắc 1996

HOA PHƯỢNG ĐỎ 2

 HOA PHƯỢNG ĐỎ 2

Duy Sac

Ôi hoa phượng đỏ đáng yêu

Em tặng anh mỗi buổi chiều trường tan

Thắm tươi tình bạn nồng nàn

Tình yêu nhen nhúm trên trang vở hồng

Trưa hè mưa đổ mặt sông

Tha hương chị gái ghánh gồng dưới mưa

Thơm ngon tàu hũ nước dừa

Gừng cay đậu béo say sưa chuyện trò

Trời mưa mỗi lúc một to

Dập dềnh bơi chải dáng đò sang ngang

Em nhìn thấy cánh phượng tàn

Ngây ngô bảo nhỏ thu sang rồi kìa

Ra trường ta sẽ cách chia

Hỏi anh có định xa lìa em không

Em tính là sẽ lấy chồng

Đại học thích lắm nhưng không có tiền

Mai mốt phải để em yên

Không qua lại nữa sẽ phiền nghe chưa

Tưởng rằng em chỉ nói đùa

Sinh nhật mười chín em đưa thiệp hồng

Giờ anh lại đứng bờ sông

Nhìn cành phượng đỏ chất chồng nhớ nhung

Đường đời dẫu chẳng bước cùng

Chúc em hạnh phúc vui chung với người


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

PHƯỢNG HỒNG SỐ 15

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 15

Thơ Duy SẮc 2018

Đời người sướng khổ do ta

Không phải tại bởi ai mà tại ta

Ta cần phải hiểu chính ta

Để cho ta biết rằng ta thế nào


Sướng hay là khổ đã sao

Tự ta ta biết cớ sao nghĩ nhiều

Đời người chẳng có bao nhiêu

Quan trọng ta có tình yêu được rồi


Đời thì kệ nó đi thôi

Nó là như thế lâu rồi lo chi

Tính nhiều cũng chẳng được gì

Tính lui tính tới làm chi mệt người


Ngày nào còn thở còn vui

Hãy tìm ra cái để cười với nhau

Đừng mà gieo oán thù nhau

Hết tình hết nghĩa là đau một đời


Thích chơi hãy cứ việc chơi

Ta chơi trong những thú chơi của mình

Xá gì hai chữ nhục vinh

Quan trọng là bản thân mình bình an


Có làm thì mới có ăn

Không dưng ai dễ đem phần đến cho

Nghèo mà khéo sống cũng no

Giàu thì phải giữ lộc cho của trời


Tuổi xanh ta cứ hãy vui

Cứ mơ cứ ước cho đời ngày mai

Đừng lo ai đúng ai sai

Mà lo biết sống vì ai đủ rồi


Phượng hồng rồi nó cũng rơi

Hết hè là hết cuộc đời của hoa

Chỉ còn lại chuyện tình ta

Dù bao năm tháng chẳng hề phôi phai.


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

HOA PHƯỢNG ĐỎ 30

 HOA PHƯỢNG ĐỎ 30

Duy Sac 2022

Em ơi ! Tình vẫn còn đây

Tháng năm xưa ấy hôm nay chưa mờ

Tình ta như vạn câu thơ

Như hoa phượng đỏ anh từng rất yêu


Hôm nay cay đắng tuy nhiều

Nhưng không ngăn được tình yêu chúng mình

Người ta không hiểu chuyện tình

Nên họ ý kiến linh tinh đó mà


Vấn đề nằm ở hai ta

Có thật sự muốn tình ta lâu bền

Việc này tùy thuộc vào em

Anh không níu kéo sợ làm em lo


Thương nhau hãy để tự do

Gượng ép cũng chỉ khiến cho nặng lòng

Thời gian sẽ rõ đục trong

Ai thương ai có thực lòng hay không


Nếu trời se sợi chỉ hồng

Chắc ta nên nghĩa vợ chồng mà thôi

Anh thì tin hết vào trời

Anh không tin bởi lòng người đa đoan


Còn ai tử tế đàng hoàng

Có luật nhân quả nó luôn đứng chờ

Đời này cũng chỉ là mơ

Vô thường nên chút tình ta là gì


Em lo sự nghiệp em đi

Khi em đủ mạnh chuyện gì cũng xong

Đừng nên ủy mị yếu lòng

Bởi vì như thế long đong cả đời


Anh về cùng với trăng trời

Cùng mây cùng gió, cuộc đời ngao du

Anh chung tình với nàng thơ

Vì nàng chắc chẳng bao giờ bỏ anh


Yêu đương dù có chân thành

Cũng khó qua được công danh và tiền

Tại vì anh cốt cách tiên

Cho nên dục vọng không thèm làm chi


Anh làm thơ chẳng có gì

Cứ làm như thế chỉ vì yêu thơ

Em còn nhiều bến đang chờ

Anh biết rồi chỉ có thơ bên mình


Phượng hồng be bé rất xinh

Màu hoa đỏ thắm như tình chúng ta

Tình mình như một bài ca

Nên anh viết chuyện tình ta cả đời

PHƯỢNG HỒNG SỐ 6

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 6

Duy Sắc 1998

Em ơi anh biết gánh chè

Bà ba cầu Muối vỉa hè zẹc xanh

Chỗ này giá chỉ hai ngàn

Nước dừa ngon lắm, đậu xanh rất bùi


Tụi mình qua bển ăn thôi

Anh vừa xin mẹ được mười ngàn đây

Ăn xong mình đến nhà thầy

Anh xin phép nghỉ hai ngày đi chơi


Bây giờ sắp tốt nghiệp rồi

Gần nhau mấy bữa nữa thôi em à

Ra trường mình sẽ cách xa

Tương lai không biết rồi là ra sao


Tình xưa còn có ngọt ngào

Hay mai lại lánh mặt nhau không nhìn

Tính anh nó trọng nghĩa tình

Nên anh không muốn chúng mình quên nhau


Đời không ai biết trước đâu

Ta phải cố giữ cho nhau cái tình

Dù giàu, nghèo, nhục hay vinh

Đều là số mệnh đời mình hết thôi


Còn tình còn nghĩa còn vui

Hết tình hết nghĩa là đời cô đơn

Nói vui em chớ có buồn

Tính anh nó vậy, thế nhưng thật lòng


Em nè có thích anh không

Anh tặng em cánh phượng hồng này heng

Hoa này chẳng đáng đồng tiền

Nhưng anh thích nó , anh yêu phượng hồng.

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ(5)

 THƠ TÌNH HOA PHƯỢNG ĐỎ(5)

Nguyễn Duy Sắc

Cũng bởi vì nàng gợi ý thơ

Để mình tìm lại những giấc mơ

Thế nên ta đã yêu người ấy

Thơ thẩn miên man đến tận giờ


Giờ nàng không biết chốn nào đây

Ta cứ bềnh bồng với gió mây

Thơ viết vẫn còn nhiều dang dở

Nhớ em nên thể xác hao gầy


Ta buồn tâm trí cứ ngẩn ngơ

Biết chẳng có ai sẽ đợi chờ

Nàng tuy chỉ đến trong giấc mộng

Thế nhưng mộng ấy lại thành thơ


Nhiều đêm ta ngắm giữa hư không

Vũ trụ bao la thật mênh mông

Mắt tìm cho được ngôi sao sáng

Ví thử tên em để thoả lòng


Tình mình không thể gọi dở dang

Vì bởi chúng ta vẫn ngỡ ngàng

Chưa kịp trao nhau câu ước nguyện

Thình lình xa cách thật bẽ bàng


Nàng thật nhưng sao giống hão huyền

Nợ thì không thể chắc là duyên

Một tấm chân tình đầy giản dị

Ta say người bởi nét trinh nguyên


Cũng bởi vì nàng đã bỏ đi

Nên ta cảm nhận chẳng còn gì

Tự kỷ thất tình ôm dĩ vãng

Thơ đến mỗi đêm rất diệu kỳ


Cảm ơn trời ban chuyện trái ngang

Vạn người ta đã gặp được nàng

Một kẻ ngu ngơ cơn bí lối

Mộng thành thi sỹ giữa trần gian.

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

HOA PHƯỢNG ĐỎ 20

 Hoa Phượng Đỏ 20

Duy Sắc

Hoa phượng đỏ hết mình cháy rực

Vui tiếng ve vui tuổi học trò

Tri ân những khách đưa đò

Thương người kham khổ trưa hè mưu sinh


Tình đầu nép trên từng trang vở

Cánh phượng khô đỏ thắm yêu thương

Luyến lưu những buổi ra trừơng

Từng dòng lưu bút rộng đường tương lai


Hoa phượng đỏ từng trao em đó

Thuở chúng mình mới bắt đầu yêu

Đến nay mùa phượng đã nhiều

Em còn nhớ đến những chiều hè xưa


Anh hay đứng ngắm nhìn hoa phượng

Trời mưa buồn trên những phố quen

Phượng kia màu vẫn chưa hoen

Tình mình thì đã dần hoen ố nhiều


Ve ngâm khúc trường tan, giã bạn

Chẳng khúc nào nhắc đến tình ta

Ve kia tàn nhẫn quá mà

Hay đã đến lúc tình ta hết rồi


Cổng trường đóng u buồn hoa phượng

Trang sách xưa cũng gấp lại rồi

Dòng đời phiêu dạt nổi trôi

Biết ai còn nhớ những lời thầy xưa


Ai cũng có những mùa hoa phượng

Tuổi học trò lắm mộng nhiều mơ

Đời không như những vần thơ

Nên thơ cũng chỉ giấc mơ trong đời


Hoa phượng đỏ cháy bay trong gió

Cánh hoa mang bao nỗi khát khao

Tình hồng ai đã từng trao

Hãy gìn giữ để ngọt ngào hương hoa.


Hoaphuongdo

CÀNH PHƯỢNG VỸ

 CÀNH PHƯỢNG VỸ

Duy Sac

Mùa hè này, chúng mình sẽ xa nhau

Trường lớp cũ đượm một màu nhung nhớ

Bạn bè mình như đàn chim vỡ tổ

Ngày mai đây ta còn có nhớ không


Mưa bay bay tàn tạ cánh phượng hồng

Trang lưu bút chữ mấy dòng cẩu thả

Có rất nhiều những nỗi niềm khó tả

Trong chúng ta có người đã muốn quên


Hôm nay ta còn nhớ họ và tên

Vì vừa mới ngồi cạnh bên chung lớp

Nhưng đường đời gặp vô tình bất chợt

Bạn và tôi còn có biết nhau không


Bạn ơi! Tôi xin tặng cánh phượng hồng

Món quà bé để tỏ lòng thương mến

Biết rằng đời mỗi người tìm một bến

Hy vọng nhìn thấy phượng nhớ đến nhau


Phượng đang rơi theo những tiếng ve sầu

Cổng trường khép nhưng tình đầu còn mãi

Tình bè bạn, tình cô thầy lưu lại

Ta chia tay hẹn gặp ở tương lai


Cành phượng vỹ khắc ghi thời thơ dại

Hồn sáng trong chưa nếm trải khó khăn

Bầu nhiệt huyết mơ tung cánh chim bằng

Như những cánh phượng hồng luôn đỏ thắm.

PHƯỢNG HỒNG SỐ 3

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 3

Duy Sac

Em đi về với người ta

Anh ngồi chỗ cũ ngắm hoa phượng hồng

Cả ngày anh ở bờ sông

Nhìn con nước lớn, nước ròng đến đêm

Anh về tìm lại hình em

Anh ngồi anh ngắm lại em vài lần

Nhìn xong anh cứ bần thần

Cả người nó nóng rần rần hết lên

Hết ngày rồi lại đến đêm

Anh thơ thẩn mãi nhớ em vô cùng

Bố anh bảo nó bị khùng

Chắc là lại nghĩ lung tung cái gì

Mẹ anh thì bảo ngu si

Cái đồ mê gái ngu thì chịu thôi

Anh nghe buồn hết cả người

Thế là nằm ngủ một hồi để quên

Lơ mơ ngủ đến nửa đêm

Trong mơ anh lại thấy em hiện về

Em cầm tay dắt anh đi

Em rằng em bỏ cũng vì thương anh

Bởi vì anh thích hư danh

Suốt ngày mơ mộng sẽ thành này kia

Nhưng chưa thành được cái gì

Tiền không biết kiếm lấy gì mà ăn

Bây giờ kinh tế khó khăn

Cứ thơ với thẩn đói nhăn cả mồm

Anh nghe em trách om sòm

Anh tức và bảo im mồm cô đi

Kệ tôi tôi có làm gì

Tại sao cô lại cứ đi phê bình

Đừng mà cứ nói linh tinh

Đúng là cô bỏ tôi mừng cho cô

Thế là tỉnh hẳn giấc mơ

Anh ngồi lấy giấy viết thơ phượng hồng

Ngày mai anh đến bờ sông

Anh xếp thuyền giấy thả bồng bềnh chơi

Thử xem số mệnh cuộc đời

Chúng ta rồi sẽ tương lai thế nào

PHƯỢNG HỒNG SỐ 16

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 16

Duy Sac 2016



Phượng Vỹ ơi! Mùa hè xưa đâu nhỉ

Phượng nhớ không năm ấy lúc mùa thi

Ta và em ngồi ghế đá thầm thì

Những mơ ước của một thời tuổi trẻ


Chiều hôm đó, nơi sân trường vắng vẻ

Buổi chia tay tiễn biệt của thầy trò

Ta lặng thầm ấp ủ lắm giấc mơ

Còn trong sáng, yêu mà không dám nói


Mới hôm qua ta vừa gặp lại em

Cũng vóc dáng ngày xưa không thay đổi

Chỉ có khác là em nay lớn tuổi

Mắt ưu tư trăn trở cuộc mưu sinh


Đúng, thời gian nó thật quá vô tình

Nghiền nát hết mọi giấc mơ bé nhỏ

Nó cuốn nhanh khiến ta không kịp nhớ

Rằng một thời hai đứa đã từng yêu


Giờ nhìn nhau, ký ức cũ phai nhiều

Tóc cũng bạc, thanh xuân tàn úa hết

Trên gương mặt, da đã nhăn nhiều nếp

Mỗi nếp nhăn là bước ngoặt cuộc đời


Rồi sau nữa làm sao ai mà biết

Chỉ thời gian là nó hiểu mà thôi

Ta lênh đênh, đời bao trận dập vùi

Cố gìn giữ sắc Phượng Hồng đỏ thắm.

PHƯỢNG HỒNG SỐ 5

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 5

Duy Sắc

Em ơi chờ chút xíu đi

Ngày mai mới đến vội gì phải đi

Hè này mình sẽ chia ly

Hỏi em có luyến lưu gì hôm nay


Tặng em hoa phượng đỏ này

Những gì muốn nói ở đây hết rồi

Tình anh chỉ bấy nhiêu thôi

Mong sao trên bước đường đời nhớ nhau


Nhớ khi tình mới bắt đầu

Hai ta đuổi bắt hoa dầu bay bay

Chiều về ba má em rầy

Em bị đánh mấy roi mây khóc ròng


Những hôm ta đến bờ sông

Tụi mình bắt cá bắt còng về chơi

Tung tăng nhìn ngắm đất trời

Nhìn con tàu lớn ra khơi mỗi chiều


Chưa từng biết nói tiếng yêu

Chỉ là đôi bạn máu liều thích đi

Chắc mai đây chẳng còn gì

Bởi ta mỗi đứa phải đi một đường


Em thi đại học ngoại thương

Anh phải cố gắng vào trường nhân văn

Mong sao sự nghiệp sẽ thành

Đôi ta có chút công danh với đời


Rồi đây hai đứa hai nơi

Không còn chung lớp như hồi xưa đâu

Mong rằng mình vẫn nhớ nhau

Tình còn như những ngày đầu năm xưa

PHƯỢNG HỒNG SỐ 12

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 12

Duy Sac

Ngày em chặn những dòng tin

Anh ngồi nín lặng cứ nhìn vu vơ

Em làm anh quá bất ngờ

Anh liền bừng tỉnh giấc mơ của mình


Từ hôm em đã lặng im

Anh không còn cớ để tìm đến em

Hàng đêm anh đứng ngoài thềm

Hỏi trời sao lại để em bỏ mình


Rồi anh cứ nghĩ linh tinh

Anh luôn tự trách tại mình vô tâm

Nhiều năm yêu cứ lặng thầm

Nhưng em cần sự quan tâm cận kề


Buồn vì anh quá u mê

Sống trong ảo tưởng mơ về tương lai

Xa nhau bao tháng năm dài

Nghĩ em vẫn mãi ở nơi ấy chờ


Hai ta mỗi kẻ bơ vơ

Em buồn từ đó đến giờ chưa nguôi

Anh lang thang kẻ chán đời

Rảo qua những chỗ từng nơi hẹn hò


Đêm về anh vẫn còn mơ

Thấy em vẫn nói rằng chờ đợi anh

Em yêu anh rất chân thành

Giữ lòng chung thủy với anh suốt đời


Anh đi tìm nhặt phượng rơi

Dầm mình những lúc mà trời đổ mưa

Sao tìm em được bây giờ

Bởi hai ta đã thành xa lạ rồi

PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 9

Duy Sac

Hôm xưa khi lúc chia tay

Em cầm hoa phượng vứt ngay xuống đường

Em chê anh tính ẩm ương

Suốt ngày thơ thẩn chẳng đường mưu sinh


Nhiều năm em vẫn một mình

Hỏi ra mới biết duyên tình dở dang

Cũng do bản tính em ngang

Lại không hiểu chuyện thích làm ta đây


Trông em rõ thật là gầy

Dung nhan phờ phạc dạn dầy gió sương

Anh nhìn cũng rất là thương

Nhưng không thể nghĩ là thương cách nào


Em mang bản tính tự cao

Lại hay háo thắng cách nào mà khuyên

Tính anh hay nói luyên thuyên

Lỡ chọc em giận lại phiền đến thân


Nghe đâu em rất nhọc nhằn

Việc làm thay đổi nhiều lần bao năm

Gia đình em cũng khó khăn

Không hiểu em có nhận mình sai chưa


Hay em vẫn cứ như xưa

Giận là gào thét búa xua cả làng

Người ta bảo tính em ngang

Anh nghĩ em thuộc vào hàng người ngu


Anh buồn cái chuyện năm xưa

Vì em khinh rẻ trêu đùa tình anh

Chứ anh hồi đó chân thành

Thương em mới tặng một cành phượng yêu


Phượng hồng đỏ biết bao chiều

Nhưng đời anh vẫn cô liêu đi về

Dòng đời đưa đẩy chán chê

Rồi đây không biết mình về nơi đâu

PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 1

Duy SAc

Chiều hè đang nắng lại mưa

Anh ngồi nhớ lại tình xưa một thời

Tự dưng lòng cứ chơi vơi

Ngày xưa thơ dại yêu người hồn nhiên


Mà sao hồi đó không tiền

Gặp em anh vội vàng yêu tức thì

Bên nhau chẳng nói năng chi

Cứ ngồi ngắm mãi xong đi ăn chè


Mấy bà bán gánh vỉa hè

Họ trêu anh đã si mê nhỏ này

Người già mắt họ nhìn hay

Chắc do anh cứ cả ngày theo em


Anh còn lúi húi cả đêm

Thơ tình anh viết về em rất nhiều

Một hôm nghĩ bụng đánh liều

Cầm tay em tỏ lời yêu xem nào


Nhớ hôm có trận mưa rào

Anh vờ cầm cặp chạm vào tay em

Thế là em giật bắn lên

Sao vô cớ đụng tay em làm gì


Em quay lưng bỏ luôn đi

Mồm còn lẩm bẩm đừng đi theo hoài

Bữa nay bày đặt chạm tay

Mơ đi đừng tưởng con này bị ngu


Anh nghe tai nó bị ù

Cả ngày hôm đó anh như mất hồn

Anh ra bến cảng chiều hôm

Nhặt cành hoa phượng mà lòng cứ đau


Năm xưa không hiểu vì sao

Nhưng nay anh hiểu mình đâu có tiền

Tình yêu dẫu đẹp hồn nhiên

Nhưng mà cần phải có tiền để lo


Hôm nay trời đổ mưa to

Anh nhìn hoa phượng lại mơ về người

Hoa tàn cánh đỏ cứ rơi

Tủi thân không biết rằng đời về đâu

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

CHIA TAY PHƯỢNG HỒNG

 CHIA TAY PHƯỢNG HỒNG

Tác giả Hoa Phượng Đỏ

Phượng ơi buồn thế là sao?

Ta chia tay đến khi nào gặp nhau

Nhìn hoa tàn úa hết màu

Khiến ta cũng thấy xót đau trong lòng

Phượng tàn hết những nhớ mong

Phượng bay hết khoảng tuổi hồng mộng mơ

Phượng tan tác những câu thơ

Cổng trường em sẽ không chờ đợi ta

Thời học sinh đẹp quá mà

Bây giờ ta phải cách xa nó rồi

Phượng ơi buồn quá đi thôi

Làm sao tìm được những hồi có nhau

Chiều hôm nắng đỏ au au

Em đi bên cạnh càu nhàu linh tinh

Vài ba bữa em giận mình

Giận xong lại đến rủ mình đi chơi

Ta tung tăng như chim trời

Xe đạp dạo khắp mọi nơi phố phường

Áo dài nhí nhảnh dễ thương

Tay cầm tay trước cổng trường mến yêu

Em trinh nguyên nét yêu kiều

Em chẳng quý phái hay kiêu sa gì

Hè này ta phải cách ly

Phượng à, tất cả cũng vì ngươi thôi

Mi xúi hè nó sang rồi

Mi gọi ve đến nỉ nôi tiếng sầu

Lũ sen không biết ở đâu

Chúng nó cũng đến rồi bâu cả vào

Thêm luôn những trận mưa rào

Trời mà như vậy làm sao không buồn

Từ nay ta giận phượng luôn

Tại mi nước mắt ta tuôn vì tình

Giờ ta hết tuổi học sinh

Giờ ta đối diện mưu sinh dòng đời

Hết luôn cái tuổi rong chơi

Giờ trong lưu bút toàn lời chia phôi

Cạch luôn cái đám ve tồi

Suốt ngày than vãn lôi thôi đủ điều

Chúng râm ran những buổi chiều

Làm ta chỉ thấy cô liêu tâm hồn

Tâm tư càng thấy bồn chồn

Thương em đành phải vùi chôn cuộc tình

Phượng hồng thật đúng linh tinh

Mi là một kẻ chia tình lứa đôi

Nói cho phượng hiểu đó thôi

Ta biết trời định thế rồi phượng ơi!


1998 Tạm biệt MarieCurie

Nguyễn Duy Sắc

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...