Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

PHƯỢNG HỒNG SỐ 11

 PHƯỢNG HỒNG SỐ 11

Duy Sac

Sài Gòn không có mùa thu

Chỉ có mưa nắng hai mùa mà thôi

Làm gì có lá vàng rơi

Để mình tả cảnh tiết trời sang thu


Mưa về trời đất mịt mù

Phố lầy phố lội xe hư đầy đường

Trời mưa buồn đến thê lương

Đời người thêm khổ bước đường mưu sinh


Mùa khô thì nóng phát kinh

Ao tù nước đọng mùi sình rất hôi

Bụi mù cuồn cuộn bầu trời

Bát cơm đầy sạn phận người tha hương


Sài Gòn có lắm công trường

Nhiều cái còn vẫn dở dang phơi mình

Gọi là đô thị văn minh

Nhưng mà lởm chởm công trình bỏ hoang


Sài Gòn đô thị rất sang

Đêm về tửu quán, nhà hàng khách đông

Vẻ ngoài cuộc sống màu hồng

Không ai biết được bên trong thế nào


Sài Gòn thơ mộng biết bao

Ai từng ở đó thế nào cũng yêu

Nữ sinh duyên dáng yêu kiều

Áo dài trắng toát những chiều trường tan


Sài Gòn có lắm món ăn

Tây, Tàu với lại Thái Lan, Nhật, Hàn

Khách tùy tiền túi mà ăn

Giá nào cũng có chỉ cần dám chi


Sài Gòn còn có những gì

Rất là nhiều thứ cứ đi biết liền

Hơn thua rủng rỉnh túi tiền

Muốn gì là sẽ có liền ngay thôi


Sài Gòn có mối tình tôi

Nó còn dang dở nên tôi rất buồn

Những khi trời đổ hoàng hôn

Tôi nhìn hoa phượng bồn chồn nhớ em


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

ĐI CHỮA LÀNH

 ĐI CHỮA LÀNH

Duy Sac

Ta đi về chốn non cao

Rời xa phố thị ồn ào xa hoa

Rừng xanh, hoa cỏ hiền hòa

Không nghe thấy điếng điêu ngoa chợ đời


Ta buông đi những cuộc chơi

Nghĩa tình xởi lởi, miệng cười xã giao

Hòa mình vào với non cao

Uống sương trên lá ngọt ngào thự nhiên


Tâm ta hướng đến cõi thiền

Phiêu diêu giấc mộng thần tiên gọi mời

Đêm cùng ma quỷ vui chơi

Truyện trò với lại những người cõi trên


Ta mong buông bỏ hồng trần

Giữ tâm thanh tịnh cho thân nhẹ nhàng

Không còn sân, hận, si, tham

Bởi vì nơi cõi Niết Bàn đợi ta


Lang thang giữa chốn rừng già

Ta đi tìm lại chính ta buổi đầu

Chữa lành hàn gắn nỗi đau

Thoát đi thế tục một màu u minh


Ta mong sao bản thân mình

Thoát đi cái cảnh tái sinh luân hồi

Trường sinh ngang tuổi đất trời

Tiêu diêu tự tại ở nơi Niết Bàn


NDS

CÁI TÔI

 CÁI TÔI

Duy Sac

Cái Tôi thể hiện con người

Nên ai cũng có Cái Tôi của mình

Tôi là khẳng định cá nhân

Cái Tôi chứng tỏ bản thân khác người


Mỗi người có một Cái Tôi

Tôi mà cao quá là đời khó khăn

Vì ai cũng thể hiện mình

Mình hơn người khác họ ghanh tỵ mình


Nên đừng có để ai ghanh

Nếu ghanh sẽ ghét ngăn mình vươn lên

Tài năng chưa chắc đã bền

Bởi người thiên hạ họ hơn mình nhiều


Hôm nay Tôi lớn tự kiêu

Người ta xa lánh sớm chiều mà thôi

Ngoài kia ai cũng có tài

Nhưng chưa cơ hội đến tay phất cờ


Tôi là phải biết Chúng Ta

Thuận lòng người mới gọi là biết Tôi

Hành trình trong suốt cuộc đời

Giữ sao đừng để Cái Tôi bốc đồng


Hôm nay có chút thành công

Ngày mai có chắc vẫn còn thế không

Tôi đem phục vụ cộng đồng

Đó là Tôi lớn nhất trong cuộc đời


Tôi mình chỉ biết mình thôi

Tương lai hẹp lại, đường đời gian nan

Xưa nay Tôi quá ngang tàng

Mấy ai có được vinh quang với đời


Có Tôi phải biết giữ Tôi

Bởi vì chưa chắc là Tôi hơn người

Vô thường tất cả mà thôi

Nên Tôi rồi cũng hết thời của Tôi


NDS

BA ĐIỀU ƯỚC

 BA ĐIỀU ƯỚC

Duy Sac

Nhà bên hàng phở mới ra

Nước lèo thơm phức đúng là món ngon

Khách ăn đông kín các bàn

Nhân viên phục vụ lăng xăng chạy bàn


Mình ngồi cũng ước được ăn

Nhưng mà giá lại là năm chục ngàn

Trong tay chỉ có mười ngàn

Nên nằm tưởng tượng đang ăn phở bò


Không tiền sao dám ước mơ

Đành làm mì gói xong cho ít hành

Vắt thêm một góc quả chanh

Bỏ đầy bột ngọt cũng thành điểm tâm


Ăn xong mì gói lại nằm

Mơ về bát phở giá năm chục ngàn

Vừa mơ vừa trách bản thân

Sao mà lại khổ lại hèn vậy ta


Trong mơ bất chợt khóc òa

Vị thần xuất hiện cho ta ba điều

Thần rằng chỉ có bấy nhiêu

Ta cho con chỉ ba điều ước thôi


Sau khi suy nghĩ một hồi

Ta liền mơ được ăn xôi với gà

Tiếp theo mơ chiếc xe ga

Và mơ ăn phở đến già mà thôi


Thần nghe xong vậy mới cười

Rằng mi mơ ước ăn chơi quá nhiều

Rồi mi ăn được bao nhiêu

Sao mà không ước những điều hay ho


Thế rồi ta lại ước là

Một xin trúng số để ta sang giàu

Hai xin ước sẽ sống lâu

Ba xin ước có nhà lầu xe sang


Thần rằng mi thật lười làm

Ước mà như vậy lòng tham khôn lường

Không làm mà ước được ăn

Ta cho ước lại một lần nữa thôi


Ta bèn suy nghĩ một hồi

Ước rằng có bạn những nơi sang giàu

Ước mình chức lớn quyền cao

Ước mình tên tuổi lưu vào sử xanh


Thần nhìn ta mới bảo rằng

Đủ ba điều ước ta ban cho rồi

Mi toàn ước thứ dở hơi

Vậy là hết ước được rồi đừng mơ


Ta nghe xong quá bất ngờ

Rằng thần bảo ước thần cho con mà

Sao con ước chẳng có ra

Vậy con phải ước lại là làm sao


Thần cười rằng ước gì nào

Tại mi ước những thứ cao trên trời

Phép ta không thể giúp ngươi

Bây giờ ta phải đi rồi chào mi


Giật mình ta tỉnh tức thì

Hóa ra mình lại nghĩ suy hão huyền

Ở không rồi cứ luyên thuyên

Cho nên nghèo đói triền miên phải rồi.


NDS

TIẾNG VE

 TIẾNG VE

Con ve tủi cái phận mình

Đến hè nó lại khóc ing ỏi trời

Phượng buồn đến nỗi hoa rơi

Nắng nghe phát tức khiến trời đổ mưa


Tiếng ve nghe quá não nề

Học sinh quyến luyến chia ly tuổi hồng

Thầy, trò bịn rịn nhớ mong

Cổng trường khép lại, trống trường im re


Ve buồn buồn cả mùa hè

Tiếng ve khiến cả người nghe nản lòng

Ve ơi sao lại buồn không

Bi quan như vậy sao lòng được vui


Trẻ con nghe tiếng ve cười

Chúng cầm cái vợt đến nơi ve nằm

Ve sầu nếu bắt rang lên

Món ăn béo ngậy khó tiền nào mua


Hè về ve rất được mùa

Nhiều dân ăn nhậu rất ưa món này

Ve chiên giòn, sốt chua cay

Thêm hai lít rượu, cả ngày vui say


Duy Sac

VỀ THĂM TRƯỜNG

 VỀ THĂM TRƯỜNG

Duy Sac

Vô tình qua cổng trường xưa

Thấy thầy giáo cũ mới vừa đi ra

Thầy nay đã rất là già

Mái đầu bạc trắng, làn da xạm màu


Mình đành ngoảnh mặt đi mau

Nép vào một góc, cúi đầu lặng thinh

Nào đâu có phải vô tình

Nhưng do mặc cảm cho nên tránh thầy


Lời thầy từng dạy còn đây

Nhưng trò nào có nghe thầy khuyên răn

Phải chi chăm học chăm làm

Thì đời đâu phải khó khăn thế này


Bao nhiêu là những điều hay

Ngày xưa mình bỏ ngoài tai không màng

Bây giờ nghèo khó lang thang

Về qua trường cũ bẽ bàng tủi thân


Trường xưa thay đổi bao lần

Học sinh mỗi lúc mỗi đông hơn nhiều

Phai tàn những dấu xưa yêu

Chỉ còn cây phượng vẫn đều nở hoa


Tưởng như ký ức nhạt nhòa

Ai ngờ nó vẫn trong ta trước giờ

Nhìn thầy lại nhớ ngày xưa

Một thời đi học dại khờ trắng trong


NDS

THIÊN TÀI

 THIÊN TÀI

Duy Sac

Người ta hay nghĩ mình tài

Nên thường cứ tưởng không ai hơn mình

Thế rồi phát biểu linh tinh

Không hề hay biết trên mình có ai


Chữ tai vần với chữ tài

Chưa tài ảo tưởng là tai vạ vào

Thế nào được gọi tài cao

Xưa nay chưa có người nào dám xưng


Người tài gian khổ vẫy vùng

Vì dân vì nước mà không mong gì

Họ xông vào chốn hiểm nguy

Một lòng một dạ đều vì quê hương


Thiên tài là bậc phi thường

Trời sinh ra họ đảm đương luật trời

Đường đi của họ trời soi

Không ai đụng đến được người trời thương


Thiên tài khác với người thường

Trăm năm chưa chắc hạ sinh một người

Nhân tài cũng chỉ thường thôi

Thiên tài là mệnh của trời ban cho.


NDS

CÔ QUẠNH MÔNG LUNG

 CÔ QUẠNH MÔNG LUNG

Mông lung một cõi mơ hồ

Hồng trần tạm bợ ta mơ mộng gì

Nẻo đời tham, hận, sân, si

Nhân tình thế thái ai vì ai không


Đêm đêm trong những giấc nồng

Ai đang thổn thức, đang trông chờ gì

Có còn hối tiếc điều chi

Có còn trăn trở những gì chưa xong


Mông lung cô quạnh cõi lòng

Soi gương nhìn lại mình trong chính mình

Phiêu bồng trong chốn u minh

Tối đen như mực vóc hình ngày xưa


Đủ nào cho mới là vừa

Thiếu gì mà khiến cho ta mãi tìm

Phiêu bồng vào cõi tâm linh

Oan gia trái chủ tìm mình khắp nơi


Mai đây khi đã lìa đời

Ai còn có nhớ về ai nữa nào

Bao nhiêu tình nghĩa đã trao

Chỉ còn chút cốt bỏ vào hũ tro


Mơ chi cho mãi mơ hồ

Còn mơ còn mộng là ta còn buồn

Soi mình trong sự cô đơn

Mới hay cái lạnh của lòng quạnh hiu.


Duy Sac

TỰ MÌNH VƯƠN LÊN

 TỰ MÌNH VƯƠN LÊN

Anh khác xưa rồi em nhé !

Ngày xưa anh sống thấp hèn

Suốt ngày luồn cúi tấm thân của mình

Càng ngày càng được lòng tin

Bây giờ anh đã chuyển mình bay cao


Anh như một đấng anh hào

Tự thân vươn tới đỉnh cao cuộc đời

Bây giờ anh chẳng thèm chơi

Chẳng thèm qua lại những người biết anh


Người ta góp ý chân thành

Anh liền ra mặt và khinh họ liền

Anh tài ai cũng sợ anh

Nhưng không ai nể phục anh chỗ nào


Ngày xưa anh sống bờ ao

Số đề nghiện ngập nợ nần tứ giăng

Lăn lê xong lại bò trườn

Để bè bạn họ thấy thương mở lòng


Bỏ nhà nhiều chuyến lông bông

Anh đi trốn nợ khắp cùng mọi nơi

Mẹ cha bán cửa nhà rồi

Giúp anh trả nợ ăn chơi của mình


Lừa thầy, phản bạn, lừa tình

Anh như một gã yêu tinh giang hồ

Quên nhanh quá khứ đã qua

Anh làm lên lại cửa nhà khang trang


Anh bây giờ rất đàng hoàng

Mần ăn uy tín, xe sang, nhà lầu

Ngưu tầm ngưu gặp được nhau

Mã ngày xưa đã qua cầu cắt dây


Em đừng tình nghĩa giãi bày

Ngày xưa nó khác hôm nay rất nhiều

Hai ta từng có tình yêu

Nhưng nay quá khứ anh đều đã quên.


Duy Sac

YÊU EM NÀNG THƠ

 YÊU EM NÀNG THƠ

Không hiểu vì sao yêu nàng

Mặc dù em chỉ là nàng thơ thôi

Nàng làm điên đảo hồn tôi

Tim cứ bồi hồi, lòng dạ nhớ nhung


Khi chán nản, nghĩ lung tung

Đầu óc lùng bùng thân thể mệt ra

Suốt ngày mơ mộng người ta

Bỏ hết việc nhà suy nghĩ vẫn vơ


Ra đường mặt cứ bơ bơ

Như đứa ngẫn ngờ không nói với ai

Người ta nói tôi dại gái

Nhưng tôi đây có cô gái nào đâu


Mỗi em xuất hiện trong đầu

Đem đến u sầu và nỗi tương tư

Có những lúc việc mệt nhừ

Đi đứng lừ đừ uể oải tấm thân


Đầu tóc như kẻ tâm thần

Cả tuần không tắm, tay chân hôi xì

Chẳng hiểu mê mẩn nỗi gì

Mặt dại lỳ lỳ mơ đẩu mơ đâu


Thơ luôn lảng vảng trong đầu

Nhiều khi tự nói ra câu yêu nàng

Buồn quá lại đi lang thang

Hình bóng của nàng ám ảnh trong tim


Ngồi uống nước, mắt lim dim

Một hồi gió mát lại chìm vào mơ

Trong mơ lại thấy nàng thơ

Nàng bảo thôi giờ hai đứa chia tay


Mình nghe tăm tối mặt mày

Tại sao em muốn chia tay với mình

Em bảo rằng rất sợ mình

Bởi vì cảm thấy thần kinh khác thường


Thấy anh dở dở ương ương

Hay ngủ ngoài đường, nhậu nhẹt tùm lum

Người dơ lắm , nó thúi rùm

Ăn nói những chuyện lung tung trên đời


Chắc là anh bị dở hơi

Hay nghĩ chán đời, chắc té giếng đây

Thôi chào em tạm biệt đây

Anh cứ ngồi đó mà ngây ngô cười


Nhìn anh đúng thật khác người

Tự nhiên ngồi cười, ai có chọc đâu

Tôi nghe mà thấy u sầu

Thầm nghĩ trong đầu anh rất yêu em


Thế mà em lại không thèm

Thơ với lại thẩn làm em chê mình

Hay là em vốn đẹp xinh

Em thích mối tình phải thật xa hoa


Nghĩ xong bỗng chợt khóc oà

Tự dưng vò nát cành hoa đang cầm


NguyenDuySac2018

MỌC SỪNG TUẦN LỘC

 MỌC SỪNG TUẦN LỘC

Duy Sac

Hôm nay tôi mọc cái sừng

Hai cái một lúc lạ lùng làm sao

Con tim nhảy loạn cào cào

Hồn thơ nó cứ phun trào cả ra


Sừng nhìn cũng ngộ nghĩnh ta

Giống con tuần lộc kéo quà no el

Giáng Sinh đã đến cạnh bên

Người ta vui vẻ còn mình mỗi ên


Trong lòng cứ nhớ về em

Người mà hôm bữa hỏi thăm rất nhiều

Bữa nay hổng biết em đâu

Tui buồn nhiều quá nên sừng nhú lên


Bạn bè nhìn bảo kỳ hen

Tự nhiên đầu lại mọc lên đôi sừng

Nhìn cũng cảm thấy rất cưng

Họ gửi tin nhắn chúc mừng tùm lum.


- Hoa Phượng Đỏ-

TUỔI 13

 TUỔI 13

Trời dứt mưa, buồn rầu hoa phượng

Con dế đang vuốt nốt nỗi buồn

Thu sang giục tiếng trống trường

Hàng me gió động đầy đường lá bay


Em học sinh nặng nề chiếc cặp

Tuổi mười ba vừa học vừa ăn

Trên lưng vác lắm nhọc nhằn

Sách vở đè nén tối tăm tâm hồn


Những suy nghĩ trong đầu lộn xộn

Đang dậy thì dại vẫn tưởng khôn

Đôi khi nhiễm thói du côn

Thiếu sự kềm cặp sẽ không nên người


Mới lớp bảy thân còn yếu đuối

Mặt da căng lúng phúng lông tơ

Trong đôi mắt lắm mộng mơ

Truyện tranh vui nhộn những giờ nghỉ ngơi


Bắn bi những buổi chiều rảnh rỗi

Căng diều theo con gió lên khơi

Ngây thơ trong những tiếng cười

Tụm năm, tụm bảy cùng chơi đá cầu


Học nhiều quá căng thẳng nhức đầu

Tâm sinh lý còn non, hậu đậu

Bắt đầu tìm hiểu yêu nhau

Giận hờn khóc lóc đủ màu tuổi thơ


Mùa thi đến vùi vào trang vở

Kiến thức nhiều nhồi nhét đến khờ

Nửa đêm nói mớ trong mơ

Toán, văn, ngoại ngữ bao giờ mới xong


Không học thêm sẽ thường thi hỏng

Nếu nhà nghèo học khó thành công

Mẹ cha cố vắt lưng còng

Đầu tư tiền của để mong con tài


Học nhiều quá, mặt nhìn như dại

Cứ một mình chẳng tiếp xúc ai

Tự kỷ mà chẳng có hay

Tâm thần hoang tưởng thường hay khóc gào


Cha mẹ vốn chỉ lo cơm áo

Việc của con chẳng hiểu ra sao

Lắm khi chửi bới thêm vào

Trách con bất hiếu công tao nuôi mày


Thương con lắm tức lên nói vậy

Nhưng mà lo tăm tối mặt mày

Tìm thầy tìm thuốc thật hay

Cố công chữa trị dứt ngay bệnh tình


Nào ai biết là do tâm tính

Tuổi dậy thì nghĩ lắm linh tinh

Chỉ cần an ủi tâm tình

Gia đình đầm ấm bệnh tình khỏi ngay


NguyenDuySac2014

CHỢ XUÂN CHIỀU

 CHỢ XUÂN CHIỀU

Thơ Duy Sắc

Chiều xuân đi chợ hoa

Không đủ tiền mua quà

Em đang ngồi bán cúc

Mình lảng vảng ghé qua


Lời rằng em duyên quá

Nụ cười xinh như hoa

Quê ở đâu em hả

Anh xin làm quen nha


Cô bé nhìn bẽn lẽn

Rằng em đang  bán hoa

Anh hỏi chi nhiều quá

Mắc cỡ chết người ta


Trời ơi dễ thương quá

Giọng nói ngọt quá hà

Quê miền Tây phải hông

Bến Tre hay Đồng Tháp


Em kêu cho anh đoán

Nếu được em khen hay

Em đúng người miền Tây

Nhưng ở đâu đố biết


Ô kê anh đoán nè

Trà Vinh, Hậu Giang hả

Cần Thơ hay Cà Mau

Bạc Liêu, Sóc Trăng đây


Hay em ở Kiên Giang

Làn da nhìn rất mặn

Xứ biển trời nhiều nắng

Mắt em xanh mây trời


Không , chắc Bạc Liêu rồi

Giọng em nghe mùi lắm

Chắc rất rành sáu câu

Cao Văn Lầu vọng cổ


Anh chỉ toàn đoán mò

Kể tào lao hết sức

Anh nói ra trớt quớt 

Hết lục tỉnh Nam Kỳ


Khoan nào để anh nghĩ

Chắc em ở Vĩnh Long

Tóc em thơm hương bưởi

Đôi má rất là hồng


Thôi anh trai em ơi

Trời sắp tối đến rồi

Đoán mò làm chi nữa

Anh bớt phiền đi thôi


À vậy anh xin lỗi

Chịu thua em gái rồi

Em trả lời anh thử

Quê em ở nơi đâu


Dạ em ở Tân Châu

Miệt An Giang anh ạ

Em có gì khác lạ

Mà sao anh hỏi hoài


Ba em quê miền ngoài

Đất Quảng Bình nắng gió

Ba về An Giang ở

Gặp má em cưới luôn


Nhà nghèo sống tha phương

Chỗ ở luôn thay đổi

Cuộc sống nay đỡ rồi

Long An là quê mới


Em thiệt quá dễ thương

Lời nói ngọt như đường

Tính tình hiền hậu quá

Ôi miền Tây thân thương


Chúc em buôn bán được

Nhiều người mến và thương

Nhân duyên nơi tử tế

Cuộc sống càng lên hương.

YÊU TRONG THU

 YÊU TRONG THU

Ai nói với em mùa thu chưa trở lại

Nó đang về trên bến vắng xa xa

Anh nhìn thấy cúc vàng đang nở rộ

Mùi lá khô theo làn gió heo may


Em cãi hoài em không tin thiệt hả

Nếu thu về anh cá một nụ hôn

Anh mà thua em hãy cứ việc hờn

Còn nếu thắng anh sẽ hôn hai má


Anh nói mà thu vừa đến chiều qua

Em nhìn đi lá rụng trước hiên nhà

Mấy bông phượng khóc oà trong nắng úa

Xác con ve mới vừa bay theo gió


Giờ thua chưa, đứng lại để anh hôn

Đừng bỏ chạy ra ngoài vườn như vậy

Coi chừng vấp làm rối tung mái tóc

Tà áo dài nhàu do quệt đất kìa


Thôi thế nhé, em đã thua rồi đấy

Chúng mình đi cùng đón gió heo may

Anh nhặt về một mớ lá bàng bay

Mình sẽ bện thành trái tim bằng lá


Em thấy sao có vui chưa vậy hả

Hay lại buồn luyến tiếc cánh sen hồng

Cuộc đời còn bất tận chuyến xoay vòng

Tình ta đẹp sẽ không bao giờ tắt


NguyenDuySac2003

CUỐI HÈ BÊN SÔNG

 CUỐI HÈ BÊN SÔNG

Sài Gòn bay hoa phượng

Ta say chén rượu nồng


Mùa hè tràn sức sống

Tình người trải mênh mông


Tình ta hồng cánh phượng

Đỏ thắm những nụ hồng


Yêu đương nhiều mơ mộng

Hạnh phúc ngập trong lòng


Chiều về trên sông rộng

Háo hức tiếng còi tàu


Dập dìu ngàn con sóng

Loang loáng nắng chiều hồng


Lục bình hoa đang nở

Sắc tím đượm tình nồng


Thương hồ ngêu ngao hát

Câu yêu đời ấm no


NguyenDuySac2018

HẠC ĐÃ VỀ CHƯA ?

 HẠC ĐÃ VỀ CHƯA ?

Đông năm ấy em về sưởi ấm

Đồng Tháp Mười dệt gấm màu sen

Bây giờ loang lổ bùn đen

Vắng đàn hồng hạc nên sen lụi dần


Ôi hạc đã đi không trở lại

Lữ khách buồn tê tái nhớ nhung

Biết khi nào mới trùng phùng

Miền Tây trù phú ta cùng dạo chơi


Em nơi ấy bây giờ có lạnh

Đang vui hay cô quạnh nhớ nhà

Vì sao em lại rời xa

Phải chăng phương ấy người ta nồng nàn.


Con hạc trắng đã bay đi mất

Ta cũng buồn u uất tha hương

Xuân này nắng đốt phố phường 

Mai vàng rụng khắp nẻo đường phương nam.


#Duy Sắc#

TỰ SỰ

 TỰ SỰ

Thơ Duy Sắc

Có nhiều lúc mình lang thang vô định

Đường quanh co không tìm thấy lối về

Trong cô đơn tâm trí cứ nặng nề

Hồn nặng trĩu , đầu nhức lên ê ẩm


Có nhiều lúc mình với tay bắt nắng

Nắng không thèm , nó hắt nóng vào người

Mắt hoa lên mệt lả hết cả người

Đường xa quá, không một đồng uống nước


Có nhiều lúc dầm mưa mình cứ bước

Gió lạnh luồn run rảy hết tay chân

Để đêm về bệnh nó ngấm vào thân

Cơn sốt nhẹ lơ mơ câu nói mớ


Có nhiều lúc mình truy lùng trí nhớ

Tìm cái gì mà không nhớ được ra

Loanh quanh đi lui tới mãi trong nhà

Không ai biết là mình làm gì hết


Có nhiều lúc bước cô liêu mỏi mệt

Bến Bạch Đằng nắng vừa hết trên sông

Mặt sông trôi lênh đênh cánh phượng hồng

Mình sao hả, nghĩ mà không thể hiểu


Không thể hiểu có nhiều chiều cô quạnh

Mình tìm ai , loanh quanh mãi cứ tìm

Không thể ngủ nhưng mắt cứ lim dim

Cơn mơ lại đắm chìm vào ký ức


Những ký ức không thể nào quên được

Tháng ngày xưa nhiều mơ ước bay cao

Hôm nay mình đã có được gì nào

Bàn tay trắng chưa lần nào được chặt


Mình vốn dĩ không tham điều nhỏ nhặt

Đàn ông mà, ai nhặt nhạnh chi li

Thế cho nên chẳng kiếm được cái gì

Chắc đúng thế, thôi thì do mình hết


Do mình hết, đều là do mình hết

Thở than chi cho mệt mỏi nhiều thêm

Giờ chỉ mong nhiều giây phút êm đềm

Bình an giữa một dòng đời vội vã.

CHƠI ĐÁ cÁ

 CHƠI ĐÁ cÁ

Thơ Duy Sắc 1999

Cá lia thia thật là sặc sỡ

Vảy , vây, kỳ thật đẹp làm sao

Trẻ vui đổ nước vào thau

Hai con cá nhỏ đối đầu cùng nhau


Cá phướng đẹp, đuôi dài như lụa

Vảy hồng tươi, dáng rất thướt tha

Cong mình phùng cặp mang ra

Bắt đầu uốn éo tạo ra bài quyền


Con cá sim màu xanh như ngọc

Dáng rất ngầu bậm trợn rất oai

Nó nào kém cạnh chi tài

Vây, kỳ tung hết những bài võ công


Hai chú cá thi nhau cắn xé

Vảy thì bong, đuôi rách, kỳ đơ

Trẻ con chúng cứ la to

Cá đẹp cũng chỉ làm trò mua vui.

ĐẦN THỐI

 ĐẦN THỐI

Hôm nay trời đổ mưa rào

Phố phường mát lạnh ngọt ngào hàng me

Sạch bong cát bụi vỉa hè

Râm ran gốc phượng đàn ve rộn ràng


Trống trường sắp đón hè sang

Học sinh bận bịu hành trang vào đời

Mùa thi lại đến nữa rồi

Tình thầy nghĩa bạn đến hồi vấn vương


Ta ngồi lại nhớ người thương

Mùa thi năm ấy cổng trường nhìn nhau

Em không nói chỉ cúi đầu

Tay trong tay thẹn dúi vào lá thư


Anh không hiểu mãi chần chừ

Em ngượng đỏ mặt giã từ đi ngay

Áo dài vạt trắng bay bay

Hoa dầu theo gió cứ xoay trên đầu


Nào ai có biết gì đâu

Tự nhiên bỏ chạy chẳng câu giải bày

Bạn cười sao ngốc thế này

Để em chạy mất đúng mày đồ ngu


Hết hè rồi lại sang thu

Anh chưa kịp mở lá thư lần nào

Tự dưng buổi tối mưa rào

Anh đi lục sách để vào ôn thi


Thấy trong cặp cái phong bì

Mở ra xem thử có gì hay không

Một tờ giấy nhỏ màu hồng

Một đôi cánh phượng ép chung phẳng lỳ


Lật ra xem giấy viết gì

To đùng một chữ ngu thì đừng yêu

Sượng sùng nét mặt đăm chiêu

Anh ngồi nghĩ mãi mình yêu hồi nào


Yêu là phải biết làm sao

Nhưng em không nói ai đâu mà lần

Đúng là hồi đó quá đần

Bây giờ tuy lớn chẳng hơn tí nào


Cũng yêu cũng ước cũng ao

Cũng ngồi thui thủi nhìn sao một mình


NguyenDuySac2018

BÃO LỤT

 Bão Lụt

Duy Sac

Giông bão nổi làm phận người phiêu dạt

Đất mênh mông sũng chiếu nước màn trời

Thảm cảnh ấy có ai nào mong đợi

Nhưng tự nhiên cứ vẫn thế muôn đời


Ai đã từng trải mấy mùa nước nổi

Lòng chắc thương yêu mảnh đất miền trung

Người nhỏ nhoi giữa giặc nước trùng trùng

Bao tài sản trôi theo con lũ dữ


Buồn sao không ai cũng buồn lắm chứ

Đồng bào mình có cả họ hàng mình

Người đang khổ mình cười vui sao nổi

Người đang đau ta ăn uống chẳng trôi


Những khúc ca than khóc đến ngẹn lời

Những câu khấn khẩn cầu trời phù hộ

Những ước nguyện đất trời thôi nổi gió

Một ước mong hạnh phúc trả lại người


Hoa phuong do

TẾT VUI

 TẾT VUI

Duy Sac

Quan chỉ nhất thời, Dân vạn đại

Người xưa chiêm nghiệm có nào sai

Quan đừng có tưởng trên thiên hạ

Nương dâu hóa biển vốn xưa nay


Khi tan giấc mộng, bàn tay trắng

Nuối tiếc một thời đã cao sang

Lúc vinh không nghĩ cho lúc nhục

Con cháu rồi đây sẽ ra sao


Đời này quyền quý nào ai biết

Mấy lớp tàn tro luống ngậm ngùi

Hư danh, quyền lợi vay xong trả

Mình nợ rồi ai trả cho mình


Tết vui chén rượu quên đời bạc

Ta chớ vì say để phụ đời

Đời kia vốn dĩ vô thường lắm

Vinh nhục do ta chớ vì ai!


Hoa Phượng Đỏ

VỜ VỊT

 VỜ VỊT

Duy Sac

Đêm đông trời tối mịt

Cơm rau không có thịt

Thèm quá khóc thút thít

Mồ hôi ra rít chịt


Muỗi bu chân đặc kịt

Chuột đàn kêu chin chít

Nhà đầy mùi bọ xít

Không khí thì bít rịt


Ngoài trời gió cứ rít

Lạnh cửa phải đóng khít

Đèn đóm thì mù tịt

Mắt mũi nhìn thậm thịt


Mọi thứ im thin thít

Cuộc đời như đã bít

Suy nghĩ chuyện nhăng nhít

Tư tưởng như con nít


Làm việc chậm như vịt

Một tương lai đen kịt

Một cái thân bị thịt

Tính cách hay vờ vịt


Nên cuộc đời cho ít


-Hoa phượng đỏ-

THÍCH LÀ VIẾT

 THÍCH LÀ VIẾT

Duy Sac

Thơ anh viết ở vỉa hè

Hết cốc nước chè xong một bài thơ

Rảnh thì ngồi giết thời giờ

Chứ ai kiếm chác từ thơ được gì


Viết nhiều quá lại vứt đi

Đúng là tuổi trẻ có khi bốc đồng

Bạn hỏi anh tiếc hay không

Anh rằng cũng tiếc cái công mình ngồi


Thơ chỉ là giải trí thôi

Thích là viết được vậy thôi em à

Nhưng giờ tuổi đã sắp già

Anh lưu thơ lại để mà làm tin


Để bạn bè họ khỏi khinh

Anh là kẻ nói linh tinh ba xàm

Bằng chứng là anh có làm

Chớ anh không đạo không tham của người


Thơ của anh rất buồn cười

Nó mang tâm trạng của người lang thang.


Hoa Phượng Đỏ stt

TÌNH YÊU VÀ ÁNH TRĂNG

 TÌNH YÊU VÀ ÁNH TRĂNG

Duy Sac

Tình ta đẹp tựa ánh trăng

Uyên ương quyến luyến phải chăng duyên trời

Vạn người gặp gỡ trong đời

Mấy ai có thể mở lời yêu thương


Em không khoe lắm sắc hương

Một cô thôn nữ bình thường mà thôi

Chẳng hề chót lưỡi đầu môi

Giản dị chất phác khiến tôi xiêu lòng


Cũng do đôi mắt sáng trong

Chân thành câu nói tỏ lòng ngây thơ

Để tôi bay bổng hồn thơ

Nhớ người ta đến ngẩn ngơ tinh thần


Phải không cái nghĩa châu trần

Nhân duyên tiền định cõi trần là đây

Hay chỉ là chuyện gió mây

Mến nhau chút xíu lại bay phương trời


Trung Thu trăng sáng tuyệt vời

Biết người có muốn đi chơi với mình

Dạo qua mấy chỗ hội đình

Nhìn lũ con nít tùng dinh rắn rồng


Ghé sang những phố đèn lồng

Sau lại đến cạnh bờ sông nhìn trời

Trông con tàu sắp ra khơi

Tiếng còi giục giã cuộc đời ngày mai


Em không sắc, anh chẳng tài

Dưới trăng anh thấy cũng hài hoà ghê

Nếu như người chẳng có chê

Trung Thu em hãy cùng về ngắm trăng.


- Hoa Phượng Đỏ -

HOA PHƯỢNG TẶNG EM

 HOA PHƯỢNG TẶNG EM

Hè này mình sẽ phải chia tay

Gửi em đôi cánh phượng bé này

Tình anh màu đỏ như hoa phượng

Tình bạn tình thầy cả trong đây


Tuổi thơ chóng vánh chút tháng ngày

Mộng mơ bay nhảy cánh diều bay

Sân trường, ghế đá ta hò hẹn

Tình đầu gượng đỏ hết mặt mày


Chúng mình mới biết có nắm tay

Em cười mắc cỡ bị má rầy

Anh thì lười học hay nói sạo

Quanh co lấp liếm tránh mặt thầy


Thế mà cũng đã lớn rồi đây

Mai ta ra trường thật rồi này

Nhớ em và nhớ thầy cô giáo

Hoa phượng tặng em đỏ hây hây


NguyenDuySac1996

HOA PHƯỢNG ĐỎ 6

HOA PHưỢNG ĐỎ 6

Thơ Duy Sắc

Mênh mông trưa nắng trời oi

Cành hoa phượng đỏ  hồng tươi sắc màu

Học sinh í ới gọi nhau

Chúng nó chạy đến cầu tàu vui chơi


Thủ Thiêm bến vắng thuyền bơi

Phà đôi ba chiếc không rời bến neo

Bạch Đằng du khách lèo tèo

Chỉ thấy mấy gánh chè nghèo ngồi rao


Lũ nhỏ xúm xít bu vào

Thi nhau tụi nó xôn xao gọi chè

Hồn nhiên nhí nhảnh vui gê

Cả đám hý hửng say mê món chè


Râm ran trong những tiếng ve

Hoà như giai điệu mùa hè ngân nga

Phượng bay đỏ rực bến phà

Gió sông lồng lộng cho ta mơ màng


Tuổi học trò sắp sang trang

Tương  lai phía trước còn đang xa mờ

Mặc dù có lắm giấc mơ

Nhưng mình chưa biết bao giờ thành công


Sông Sài Gòn thật mênh mông

Biết bao đợt sóng chồng chồng lên nhau

Sóng trước chìm bởi sóng sau

Cuộc sống nối tiếp với nhau tuần hoàn


Ai rồi cũng phải gian truân

Ai rồi cũng phải một lần ra đi.

MỜI LÊN ĐÒ

 MỜI LÊN ĐÒ

Duy Sac

Đò đây, em có lên không

Tôi sẽ đưa hộ quãng sông còn dài

Nếu em thích đừng nghĩ lại

Bởi lúc này chẳng chở ai đâu mà


Chỉ có mình em và ta

Chúng mình chung đoạn đường xa chuyến này 

Tôi rất hiểu khúc sông này

Quanh co lắt léo lại hay sóng ngầm


Có những chiều mưa lâm râm

Tôi hay nhìn nước âm thầm vào ra

Lúc nước lớn ngập mái nhà

Lúa ngô chết ngạt thật là xót xa


Hoàng hôn ẩn giấu phong ba

Bến bờ mất hút đằng xa mịt mùng 

Rồi những đêm tối muôn trùng

Trăng vàng buồn tẻ nhớ nhung một người 


Bến vắng hẳn những nụ cười 

Chỉ còn tôi một điệu cười buồn tênh 

Đò cứ thế vẫn lênh đênh 

Kẻ chèo đò thấy chông chênh nỗi lòng


Có ai mà để nhớ mong

Có ai mà để tỏ lòng cùng nhau

Hợp tan không trước cũng sau

Đây là chuyến cuối hãy mau lên nào 


Sac2018

CHIỀU NGHĨA TRANG

 CHIỀU NGHĨA TRANG

Tôi đi trên cỏ úa

Gió thu chiều nghĩa trang

Lô nhô trăm ngôi mộ

Hương khói đã lụi tàn


Trong hoang vu lạnh lẽo

Cơn mưa vừa mới qua

Hoa mười giờ khép nụ

Tiếng dế buồn râm ran


Đâu bóng ai lảng vảng

Tiếng nói chuyện ồn ào

Mắt đảo nhìn quanh quất

Thấy tâm hồn nao nao


Lại có tiếng thì thào

Hu hu như ai khóc

Ánh nến ai vừa thắp

Nhấp nháy cứ như sao


Đêm chợt đến khi nào

Trời tối đen huyền ảo

Tôi quanh quẩn một mình

Nghĩa trang buồn biết bao


NguyenDuySac2004

TRĂNG TÀN TRÊN NGỌN CỎ

 TRĂNG TÀN TRÊN NGỌN CỎ

Thơ Duy Sắc

Một mình lơ đễnh giữa cánh đồng

Trời chẳng thèm ban chút nắng hồng

Một bóng trăng đâu treo mơ mộng

Thời gian yên lặng giữa mênh mông


Gió thổi hàng lau chỗ bờ sông

Thuyền buồn xa bến nhớ chất chồng

Nước mắt trôi xuôi thời mơ mộng

Trăng kia mi có hiểu ta không!


Lãng đãng cò bay ở cuối giồng

Tiếng kêu lẻ bạn giữa hư không

Mây im thin thít không buồn động

Một ráng mỡ gà báo sắp giông


Tâm hồn ta mãi cứ bềnh bồng

Tâm tư suy diễn chuyện tây, đông

Đò vẫn còn đây mà bến trống

Một kẻ đưa đò vẫn cứ trông.

ĐÊM TRĂNG NHỚ EM

 ĐÊM TRĂNG NHỚ EM

Thơ tình Hoa Phượng Đỏ

Duy Sac

Lều bều váng nổi trên sông

Năm nay chắc lúa trên đồng bội thu

Gió mát thổi cứ ù ù

Trăng soi lấp lánh một khu dát vàng.


Bờ ruộng, mình anh lang thang

Đom đóm chúng nó dàn hàng trêu ngươi

Xung quanh loáng thoáng bóng người

Tự nhiên anh lại đứng cười mình ên


Hình như nước sông đang lên

Có chiếc ghe nhỏ bờ bên rọi đèn

Chỗ anh đứng, muỗi bu đen

Nó chích nhiều quá anh bèn về thôi


Vào nhà ngả xuống võng rồi

Đưa qua đưa lại một hồi nằm mơ

Thấy em gánh lúa trên bờ

Áo bà ba mặc gọn hơ dáng người


Miệng nhe hàm răng trắng tươi

Em ngoắc tay gọi rồi cười với anh

Em kêu anh chạy qua nhanh

Có con cá lóc để giành chiều kho


Thấy anh tội nên em cho

Chớ không có ý hẹn hò gì đâu

Mới nghe em nói dứt câu

Anh giật mình tỉnh, cái đầu bưng bưng


Thiệt em khinh anh quá chừng

Từ rày khỏi gặp, em đừng trách đây

Tự nhiên tăm tối mặt mày

Tự nhủ cô sẽ biết tay thằng này


Bỗng dưng chị em cho hay

Rằng em có lá thư này gửi anh

Chị nói em lên Sài Thành

Đi gấp không kịp gặp anh nói gì


Anh mở thư ra tức thì

Để xem em đã viết gì trong thư

Em ghi vẻn vẹn hai từ

Rằng " Yêu Anh" , thế là thư hết rồi.

LÁ THƯ TÌNH THỨ 5

 LÁ THƯ TÌNH THỨ 5

(Tuyệt phẩm thơ tình)

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Mùa đông trên những áo len

Thành phố lẳc rắc ánh đèn trong mưa

Anh ngồi bên cạnh song thưa

Chiếc rèm vải cũ mới vừa được thay

Nhìn ra mấy vệt mưa bay

Kỷ niệm khơi lại những ngày mình quen

Những trang lưu bút tuy hoen

Nhưng mà màu mực thân quen vẫn còn

Màu phượng đỏ chưa phai son

Mặc dù hoa đã bị giòn vì khô

Một chồng ký ức khổng lồ

Chúng đang lần lượt xếp vô trong đầu

Định gọi điện nói vài câu

Tuy nhiên sợ nói chuyện lâu tốn tiền

Anh lôi giấy bút ra liền

Cặm cụi hý hoáy cố biên thư tình

Đầu thư anh có chút tình

Mong điều tốt đến gia đình của em

Trong tiếng gió rít qua rèm

Anh có cảm nhận như em thì thầm

Sau vài giây phút trầm ngâm

Anh bày tỏ hết nội tâm của mình

Rằng thuở mình còn học sinh

Cái bữa tốt nghiệp tụi mình chia tay

Anh tính nói em câu này

Mà sao lúc đó hồn bay chỗ nào

Tự nhiên thấy nó sao sao

Tim đập cứ loạn cào cào cả lên

Buột miệng anh mới hỏi tên

Em rằng: nhảm quá hỏi tên làm gì

Nói cho lè lẹ cái đi

Tui còn có buổi luyện thi nữa nè

Học chung trải mấy mùa hè

Giờ này còn đứng lè nhè hỏi tên

Thôi ông đứng đó mình ên

Tui về cho kịp để lên học thầy

Anh nghe em nói đến đây

Mắc cỡ muốn chết, mặt ngây đứng nhìn

Anh còn nhớ mãi như in

Em rằng : sao cứ đứng nhìn mặt tôi

Mệt quá về lẹ đi thôi

Thiệt là phiền phức cho tôi quá mà

Nhanh về nhà học đi cha

Không thì ba má sẽ la cho giờ

Cái mặt anh cứ cứng đơ

Lầm bầm ấp úng ờ ờ rồi đi

Cuối cùng cũng chẳng nói gì

Hai đứa ngoảnh mặt cùng đi hai đường

Bữa đó anh tính nói thương

Rằng tụi mình sẽ ra trường lấy nhau

Không hiểu sau anh làu bàu

Nói hoài không nổi một câu tỏ tình

Bữa nay em có gia đình

Anh lại ngồi viết thư tình làm chi

Nó đâu có lợi ích gì

Anh đành xé bỏ nó đi cho rồi

Nhớ em thì nhớ vậy thôi

Ván nay đã đóng thuyền rồi còn đâu

Chúng mình tóc cũng pha màu

Một câu hạnh phúc chúc nhau đủ rồi.

DẠT DÀO CÔ ĐƠN

 DẠT DÀO CÔ ĐƠN

Mưa rồi Đà lạt lạnh ghê

Mấy con dốc nhỏ gồ gề bàn chân

Nhớ người mình đứng tần ngần

Nước hắt vào mặt toàn thân ướt mèm


Áo quần bùn bắn lem nhem

Bụng đói rên rỉ nhắc thèm cháo đêm

Rảo qua mấy lối bậc thềm

Ghé chợ âm phủ mua thêm ít đồ


Thịt nướng mời gọi mua vô

Sữa đậu nành nóng bờ hồ thơm tho

Gật gù mấy bác xe thồ

Xuân Hương sóng sánh nước xô đám bèo


Gió lùa trên ngọn thông reo

Ánh đèn sợi đốt cố trèo cành cao

Nhớ em những buổi hôm nào

Đôi ta ngồi học đổi trao chuyện đời


Chưa cùng nhau phút rong chơi

Chưa từng hò hẹn những lời yêu đương

Ngày em tốt nghiệp ra trường

Lòng anh bỗng thấy vấn vương lạ lùng


Xuyến xao nỗi nhớ mông lung

Tay cầm chiếc bút ngại ngùng viết thư

Gặp em anh cứ chần chừ

Len lén đưa vội lá thư xong về


Nghĩ thầm em chắc sẽ chê

Mình còn dang dở nhiều bề công danh

Lỡ rồi giờ biết sao đành

Chỉ mong mọi chuyện sẽ nhanh chóng thành


Nửa đêm em gọi cho anh

Bảo rằng chuyện đó thôi đành tính sau

Em giờ kiếm việc làm đầu

Yêu đương thôi hãy để sau anh à


Em còn lo mẹ với ba

Mấy em còn nhỏ, trong nhà khó khăn

Làm nông việc rất nhọc nhằn

Trên này miền núi kiếm ăn mệt người


Tuổi mình ngoài chút đôi mươi

Em thấy chưa vội kiếm người yêu đâu

Anh lo tính chuyện làm giàu

Còn duyên mình sẽ gặp nhau anh à


Sau cú điện thoại mình xa

Hai năm rồi nhỉ thật là nhanh ghê

Cao Nguyên em đã trở về

Công việc dạy học em mê ngày nào


Nhớ em buồn biết làm sao

Mưa đêm Đà Lạt dạt dào cô đơn


NguyenDuySac2003

XỨ LẠ QUÊ NGƯỜI

 XỨ LẠ QUÊ NGƯỜI

Mùa hè đã không còn cơn nắng hạn

Mưa đã tan trước những trận heo may

Búp sen non ngấp nghé định bung mình

Hoa cúc đã đứng rình dành ánh nắng


Lũ trẻ nhỏ đang nôn nao hàng bánh

Những lồng đèn sặc sỡ lủng lẳng treo

Lò bánh nướng khói bốc mùi lạp xưởng

Mùi đậu xanh , mùi thịt rất là thơm


Trung thu này em còn đi móc bọc

Chỗ gầm cầu, nơi bô rác, bến xe

Mẹ của em sáng chiều ôm vé số

Hai mẹ con đêm đến mái hiên che


Trăng tháng tám chưa tròn như chiếc bánh

Nó mới vừa như một chiếc lá tre

Lũ con nít người ta vào siêu thị

Đủ món quà, áo mới chúng mang khoe


Em lang thang trên khắp những vỉa hè

Bát canh cặn, tô cơm thừa lót dạ

Cơm từ thiện vào ăn vô tội vạ

Mẹ và con nơi xứ lạ quê người


NguyenDuySac2018

KÝ ỨC CŨNG KHÔNG CÒN

 KÝ ỨC CŨNG KHÔNG CÒN

Duy Sac

Đã mấy mùa mưa hạ

Chúng mình vẫn cách xa

Phượng ra hoa đều đặn

Nhưng người chẳng tìm ta


Con đường me trút lá

Tiếng ve ngân xót xa

Tà áo xưa trắng toát

Ký ức nào vừa qua


Dòng đời nhiều vất vả

Bước mưu sinh vội vã

Ta chắc từng đối mặt

Nhưng mình chẳng nhận ra


Tình không là chi cả

Mình người dưng nước lã

Em quên là cũng phải

Vì em không yêu ta


Duysac2010

TIẾNG LÁ RƠI

 TIẾNG LÁ RƠI

Thơ Duy Sắc

Chiều yên lặng, tiếng lá rơi

Hoàng hôn buồn bã buông lơi nắng vàng

Mây đi đâu mãi lang thang

Lá bay lác đác dọc ngang sông dài

Nhiều chiếc lá chưa hề phai

Cuống còn xanh, sức dẻo dai lại tàn

Có đâu chỉ rụng lá vàng

Cây buồn quằn quại như than thở gì

Lá vàng cùng lá xanh đi

Chồi non thấp thỏm lo khi đến mình

Phải chăng con gió vô tình

Gió không phân biệt lá xanh hay vàng

Hay cây kia có bệnh mang

Nên phải chịu cảnh bẽ bàng từ ly

Bao nhiêu lớp lá tuôn đi

Như cây đang khóc lâm ly trong chiều

Cỏ cây chắc có tình yêu

Lá rơi nhưng vẫn mang nhiều tâm tư

Chiếc rơi nhè nhẹ từ từ

Chiếc bay lởn vởn giống như chần chừ

Chiếc quyện vòng vẻ tương tư

Chiếc bay véo véo y như giận hờn

Chiếc lầm lũi dáng cô đơn

Chiếc lảo đảo chẳng khác cơn say tình

Chiếc ủ rũ tự trách mình

Chiếc lất phất vẻ coi khinh bất cần

Chiếc lao vun vút huỷ thân

Mỗi lá đều có tinh thần khác nhau

Cây chắc nó rất là đau

Thân già vặn vẹo trước sau cong oằn

Những làn sóng nước lăn tăn

Vô tình vùi dập lá tan giữa dòng

Buổi chiều hiu quạnh bên sông

Ta nghe tiếng lá thấy lòng lênh đênh

Tâm hồn lơ đễnh chênh vênh

Cuối trời nắng cũng chông chênh đi về.

ĐÊM VŨNG TÀU

 ĐÊM VŨNG TÀU

Đêm tháng bảy, mưa ngâu

Biển ầm ầm sóng vỗ

Ngọn hải đăng đau đáu dõi khơi xa

Ánh đèn yếu ớt dẫn lối tàu vào ra

Anh thương em đang ở phương xa

Thân nhỏ bé gồng mình trong mưa gió

Trong cái khó

Chí kiên cường không lay chuyển

Vững niềm tin

Em, anh

Những con người không chung bước đường đời

Nhưng ta có một tình yêu thầm lặng

Những con người biết nhẫn nhục , thứ tha

Tình yêu

Anh không nhấc nổi chén rượu khi biết em vẫn còn gian khổ

Anh không nuốt nổi miếng cơm khi biết em còn thức trắng đêm

Nỗi nhớ thương

Anh xin chúc người em bình an và may mắn.


Duysac

VẦN THƠ ĐỜI

Duy Sac

 Cuộc đời không giống như thơ

Nhưng thơ lại viết vần thơ cuộc đời

Thơ là cảm xúc trong tôi

Nó là một góc cuộc đời của tôi


Thơ này tôi viết cho tôi

Thơ không phải viết cuộc đời của ai

Lúc buồn thì viết vài bài

Lúc vui cũng viết vài bài tìm vui


Biết bao góc khuất trong đời

Thơ kia bày tỏ cho người tri âm

Dẫu rằng ta chẳng tình thân

Tình thơ kết nối ta gần nhau thêm


Chúc ai hạnh phúc nhiều lên

Chúc ai cuộc sống ấm êm thanh bình

Chúc ai sự nghiệp hiển vinh

Chúc ai bền chặt nghĩa tình với ai


Chúc nhiều lời lẽ dông dài

Mến nhau chỉ biết tặng bài thơ hay!


Duy Sắc 2023

LỐI CŨ

 LỐI CŨ

Đông năm nay, tiết trời không lạnh lắm

Nhưng phố buồn, người e ngại gặp nhau

Tình yêu mình, anh tìm chẳng thấy đâu

Hình như nó nát nhàu trong ký ức


Chầm chậm lại, anh dừng xe một lúc

Ánh nắng soi sợi tóc bạc vừa rơi

Anh soi gương, nét mặt lắm già rồi

Bàn tay trắng nhiều năm rồi vẫn trắng


Đèn leo lét phía xa xa át nắng

Con gió nào lạnh toát thổi ngang tai

Đường về nhà cảm giác thật là dài

Anh đi mãi sao loanh quanh chẳng đến


Anh vô tình đến nơi xưa mình hẹn

Phố mới lên đã lấp chỗ thân quen

Trong mịt mù người tấp nập đua chen

Anh tìm mãi mà bóng em chẳng thấy


Duy Sac 2021

LÒNG NGƯỜI

 LÒNG NGƯỜI

Khi còn nhỏ, tôi sống ở Thái Bình

Mỗi một năm, trời ban vài cơn bão

Lúc gió lớn gầm gào nghe kinh hãi

Mái nhà tranh cuốn theo gió bay lên


Có những lúc nước bờ đê mấp mé

Dòng sông hồng cuồn cuộn rất hung tàn

Già với trẻ đi hộ đê vất vả

Qua thiên tai, nhịp sống lại yên bình


Như quy luật cứ năm nào cũng vậy

Người quen rồi nên chẳng mấy lo toan

Đếm thời gian mà tính được tiết trời

Nhìn thiên tượng để còn lo chèo chống


Mấy ngàn năm bao đời ông cha sống

Vẫn sinh sôi nòi giống tỏa muôn nơi

Không có ai lo sợ trước thiên tai

Chỉ lo sợ ở lòng người phản trắc


Duy Sac 2020

BỤNG LÀM, DẠ CHỊU

 Bụng làm, dạ chịu

Duy Sac

Doanh nhân thành đạt đầy trên mạng

Rao giảng oang oang cách kiếm tiền

Khổ thân người khó đang ảo tưởng

Giấc mộng xa hoa giữa ban ngày


Kinh doanh tài chính theo đa cấp

Lừa nhau góp vốn để đầu tư

Lời đâu không thấy, tiền đi mãi

Nghèo lại nghèo thêm gấp bội phần


Ông nọ bà kia xưng cá mập

Há mồm toang hoác đớp cá con

Dại thay bọn cá tham mồi nhử

Tự hiến thân mình vẫn thấy vui


Rồi ai trong giấc mơ ảo đó

Có được giàu sang giống như người

Hay là nợ lại chồng thêm nợ

Hủy hoại bản thân, hận thù đời.


Duy Sac 2020

THÔI KỆ ! GIẤC MƠ MÀ

 Thôi kệ, giấc mơ mà

Duy Sac

Em theo khóa học làm giàu

Học bao nhiêu lớp mà đâu thấy gì

Thầy xui mày cứ học đi

Đóng tiền đầy đủ tức thì giàu lên


Mà em đóng rất nhiều tiền

Em mua đủ sách ở bên chỗ thầy

Khóa nào em cũng tất tay

Thế nhưng em chẳng thấy ngày giàu lên


Nợ nần lại cứ tăng thêm

Thầy khuyên phải nợ mới lên người giàu

Học hoài nhưng thấy gì đâu

Càng học càng thấy thầy giàu hơn xưa


Em hỏi thầy nói từ từ

Muốn giàu phải nợ mới là kinh doanh

Hỏi nhiều, thầy nói loanh quanh

Rằng không muốn học thì anh đi về


Nhưng em đã bỏ công đi

Làm sao bỏ dở đi về được đây

Bao nhiêu tiền đóng cho thầy

Làm sao lấy lại về tay bây giờ


Thôi đành ngậm miệng ngồi mơ

Kể ra thiên hạ họ chê họ cười

Bồ hòn làm ngọt mà thôi

Cứ làm ra vẻ là tôi sắp giàu


Ra đường chải chuốt bảnh bao

Miệng luyên thuyên chuyện làm giàu cho oai

Đêm về trằn trọc thở dài

Thôi thì đã dại dại luôn một đời


Chỉ khi chủ nợ tìm tôi

Hối tiếc thì đã muộn rồi còn đâu


Duy Sac 2020

ĐÊM XUÂN LẠNH LẼO

 ĐÊM XUÂN LẠNH LẼO

Thơ Hoa Phượng Đỏ 2019

Duy Sắc

Trời Sài Gòn nóng quá anh

Em thèm một ngọn gió lành cao nguyên

Anh cứ đi vắng thường xuyên

Lý do công chuyện rất nhiều phải lo


Nhà cửa một tay em lo

Con cái nheo nhóc khiến cho bực mình

Anh làm toàn việc linh tinh

Tiền bạc không thấy một chinh mang về


Thiệt là em bực anh gê

Anh hãy mau về lo phụ giúp em

Nhắn tin anh mãi đêm đêm

Thế mà anh cũng chẳng thèm hồi âm


Không biết anh có lương tâm

Hay là anh đã âm thầm bỏ em

Anh chê tính nết của em

Anh rất là thèm gái trẻ đúng không


Nếu như hết nghĩa vợ chồng

Anh nói một tiếng là xong khỏi bàn

Em không thích kiểu tình gian

Lén la lén lút rồi mang bệnh về


Con cái anh cứ bỏ bê

Chúng nó buồn khóc lè nhè gọi cha

Anh ơi anh hỡi anh à

Anh mau về gấp cả nhà đang mong


Khi nào thì việc mới xong

Anh nói nói một tiếng , lòng vòng làm chi

Nói ra anh muốn cái gì

Tại sao kiếm cớ để đi vậy hoài


Ra đường anh rất là oai

Về nhà con cái không lời hỏi thăm

Vẻ mặt cau có đăm đăm

Tay luôn luôn cứ chống cằm suy tư


Anh đúng là một người hư

Nếu anh không thích ta từ nhau đi.

HỌC HÀNH

 HỌC HÀNH

Duy Sac

Trăm năm trước, Tây văn minh

Dân ta còn cảnh điêu linh tôi đòi

Sao mà so được với người

Ta nhìn ta trước thế rồi vươn lên

Học hành cũng phải chục năm

Đủ bao nhiêu cái chục năm bằng người

Học xong thì phải hành thôi

Nhưng hành ắt sẽ có sai lắm điều

Sai thì phải tiếp học nhiều

Học nhiều chưa chắc biết điều đã sai

Ta luôn vỗ ngực mình tài

Thực tế đã giúp cho ai được gì

Lúc khốn khổ lánh mặt đi

Lúc có ít của thế là vào tranh

Gian nan mới rõ hùng anh

Phú quý lộ mặt tiểu nhân ra liền

Chung quy cũng tại đồng tiền

Vì tiền bán cả tổ tiên giống nòi.


Duy Sac 2019

TÌNH BẰNG HỮU

 TÌNH BẰNG HỮU

Duy Sac

Tình bạn đã ba chục năm

Sướng vui, khổ cực bao năm đã cùng

Mặc dù mình chẳng ở chung

Thế nhưng ta vẫn có cùng ước mơ

Lúc nhàn rỗi ngồi chơi cờ

Khi vui vẻ ta làm thơ cuộc đời

Lúc lắm tiền mình ăn chơi

Khi túng thiếu mệt rã rời tay chân

Mặc dù mình chẳng người thân

Thế nhưng tình nghĩa luôn gần gũi nhau

Chưa ai buông tiếng càu nhàu

Chưa bao giờ lại cãi nhau hận thù

Chúng ta đều nhận mình ngu

Sống trọng tình cảm chẳng thu lợi về

Một thời bạn cũng lê thê

Nay đây mai đó nhiều bề khó khăn

Có nhiều lúc thiếu cả ăn

Có nhiều lúc rất nhọc nhằn khổ đau

Mình nuôi giấc mộng làm giàu

Đã từng hy vọng cùng nhau đổi đời

Chưa hề một phút thảnh thơi

Chắc ta còn lắm nợ đời đeo mang

Mai đây nếu có cao sang

Biết mình có phút nhẹ nhàng bên nhau


-Hoa Phượng Đỏ-2018

CÁT VÀ MÁU

 CÁT VÀ MÁU

Duy Sac

Máu hồng nhuộm đỏ cát sa mạc

Hình bóng giai nhân vẫn xa xăm

Anh hùng phơi xác dưới chân ngựa

Con ngươi còn lưu bóng người thương


Còn nay một nếp chinh y

Còn nay một dải biên thùy

Còn nay trang sử bao hiển hách

Còn nay huyền thoại một thời ghi


Tìm đâu ngày xưa cũ

Trong cổ tích mơ hồ

Ngậm ngùi nhìn dĩ vãng

Chỉ cát bụi hư vô


Mịt mù cát bụi miền chiến địa

Danh tướng nướng quân lấy chiến công

Cơ đồ xây đắp trên xương máu

Một kiếp dã tràng lấp biển đông


-Hoa Phượng Đỏ-2018

TẤM LÒNG

 TẤM LÒNG

Duy Sac

Người tàn nhẫn ban lòng thương hại

Tỏ ra mình thân ái bao dung

Lời lẽ cao đẹp vô cùng

Tấm lòng bố thí để dùng mua danh


Những tiếng tốt lấy về cả đống

Danh nêu cao vang dội bốn phương

Quay lưng cười mỉm xem thường

Nghĩ ta là tướng là vương trên đời


Người nhân ái chan hòa thông cảm

Không khoa trương hò hét yêu thương

Âm thầm chia sẻ đoạn trường

Vô tư không tính những đường lợi danh


Người ta khổ đang cần giúp đỡ

Mình đừng nên chộp lấy thời cơ

Đã thương đừng nghĩ bến bờ

Nếu không nghĩa cử bị dơ bám vào


-Hoa Phượng Đỏ-2018



SAY RƯỢU THIẾU KỀM CHẾ

 SAY RƯỢU THIẾU KỀM CHẾ

Duy Sac

Uống rượu làm chi để say mềm

Nói năng lỗ mãng chuốc buồn thêm

Một phút lỡ lời đành hối tiếc

Về nhà mất ngủ suốt cả đêm


Tự mình đánh mất phút êm đềm

Tâm hồn rối loạn chẳng được êm

Đánh mất biết bao người bạn quý

Uể oải tinh thần khắp người rêm


Có những tâm tư vốn đã kềm

Nhưng có rượu vào bộc phát thêm

Thành ra nói bậy không kịp nghĩ

Mình tự biến thành kẻ dại thêm


Sáng ra ngắm nắng chiếu bên thềm

Mơ một cuộc đời sóng gió êm

Tự nhủ lần sau không uống rượu

Để giữ cho mình tiến bộ thêm


-Hoa Phượng Đỏ-2018

VẦN THƠ MÁT TRÍ

 VẦN THƠ MÁT TRÍ

Duy Sac

Ai cũng nghĩ là mình mất trí

Thế cho nên họ mới lánh xa

Nhưng có việc gì cần thì hú

Họ bảo rằng mình vẫn tỉnh mà


Xong việc rồi mình thành mất trí

Có xấu gì mình cũng đều mang

Ai cũng bảo do mình tất cả

Bởi vì mình có tỉnh đâu mà


Ai cũng thích những người mất trí

Bởi vì sao để họ dễ sai

Nếu có lỗi đổ cho tất cả

Họ luôn luôn khẳng định mình tài


Ai cũng tài còn mình mất trí

Mất trí rồi nên chỉ làm thơ

Mình làm thơ họ bảo mình khùng

Ai cũng bảo khùng nên viết bậy


Mất trí nên chữ nghĩa lung tung

Họ bảo rằng thơ là vớ vẩn

Họ làm thơ còn tuyệt hơn nhiều

Ai cũng bảo là mình giỏi nhất


Họ làm thơ tuyệt đỉnh cao siêu

Thơ cùa mình là thơ mất trí

Mất trí nên thơ chẳng giống ai

Ai cũng thế đều tài và giỏi


Ai cũng đều thích được tiếng khen

Mình thì thích những lời trách móc

Vì em yêu nên trách móc anh

Anh cũng rất thích em trách móc


-Hoa Phượng Đỏ-2018

BIẾT YÊU

 BIẾT YÊU

Duy Sac

Em đừng có ngồi mơ bánh vẽ

Đời chúng ta tuổi trẻ phải làm

Không tài đừng cố mà tham

Mơ cao xa quá chỉ làm khổ thân


Ai cho không đâu mà ảo tưởng

Ăn của người cái nhục nó mang

Số trời cho phận hèn sang

Nếu mệnh phú quý dễ dàng giàu thôi


Trước không khổ sau nào có sướng

Được hôm nay liệu vẫn còn mai

Chỉ cần tình nghĩa đừng phai

Đức cao thắng số chẳng ai mà ngờ


Anh chỉ nói ra lời chân thật

Ai cũng nhiều chật vật miếng ăn

Hôm nay không chịu nhọc nhằn

Ngày mai ta sẽ nhọc nhằn gấp trăm


Em có giận thì anh cũng chịu

Bởi chúng ta chí hướng khác nhau

Cuộc đời muôn vạn sắc màu

Đừng gieo nhau những nỗi đau được rồi


Trời đã tối hẹn em lúc khác

Hai ta ngồi tâm sự nhiều hơn

Biết yêu và biết cảm ơn

Đời ta rồi sẽ sáng hơn rất nhiều


- Hoa Phượng Đỏ 2018-

ĐÊM NAY LÀ ĐÊM GIÁNG SINH

 ĐÊM NAY LÀ ĐÊM GIÁNG SINH

Thơ Duy Sắc

24/12/2018

Giáng Sinh người ta đi chơi

Tôi ngồi lặng lẽ nhìn trời nhớ trăng

Mơ về hình bóng chị Hằng

Không biết chị có hiểu chăng kẻ này

Đẹp sao mấy chùm bóng bay

Nhiều đôi bạn trẻ mê say vui cười

Họ tặng nhau lắm hoa tươi

Chen chúc dòng người vui biết là bao

Mùi kem, mùi kẹo ngọt ngào

Những tiếng mời chào háo hức tìm nhau

Lung linh phố thị muôn màu

Tôi nhìn chợt nhớ đến màu áo ai

Một mái tóc mượt và dài

Thon thon dáng ngọc, bờ vai gầy gầy

Hình như em ở quanh đây

Tôi vừa nhìn thấy có ai gọi mình

À mà không cô này xinh

Em không có được thân hình thế đâu

Em có đôi mắt u sầu

Tia nhìn rất có chiều sâu tâm hồn

Cô kia có vẻ là khôn

Tính nết vui nhộn và trông sành đời

Em không hề thích đi chơi

Vì nhiều công việc ở nơi sở làm

Tính em thấy việc là tham

Chắc em không rảnh mà ham chơi bời

Tự nhiên nhớ quá người ơi

Biết làm gì để cho vơi nỗi buồn

Thôi chắc mình về nhà luôn

Ngủ cho nó khoẻ quên buồn đi thôi.

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...