ĐŨA LỆCH
Nhà anh vách gỗ, tôn thép nóng
Cạnh bên là cái vựa ve chai
Suốt ngày nghe họ bàn phế liệu
Cho nên anh chẳng dám yêu ai
Nhà em vách đá tường kiên cố
Ngói đỏ như son lợp mấy tầng
Môi trường trí thức dân cao học
Anh dám nào mơ đến duyên tình
Đôi mình đũa lệch nên cọc cạch
Em thương hại gì kẻ cơ hàn
Yêu anh em gánh thêm cái nghiệp
Em khổ, anh mang tiếng cả đời
Anh tuy hiểu biết vài cái chữ
Nhưng có là gì với người ta
Em cao sang quá anh không xứng
Em là nàng thơ cũng đẹp rồi
Chúc em sung sướng đời nhung gấm
Lên ngựa xuống xe hết một đời
Người ta trân trọng và yêu quý
Gấm vóc xa hoa phủ đầy nhà
Đời anh lang bạt như gió bụi
Mặt mũi nhuốc nhơ dáng lại hèn
Đỉa chẳng thể nào đeo chân hạc
Tình em anh sẽ viết thành thơ
Duy Sắc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét