Người xưa dõi mắt vào vũ trụ
Tự hỏi rằng ta đến từ đâu
Thế rồi nghĩ ra ngàn triết lý
Nó thành tôn giáo của muôn đời
Người nay dõi mắt vào vũ trụ
Lại hỏi rằng ta đến từ đâu
Rồi cho tôn giáo là mê tín
Khoa học văn minh mới đứng đầu
Vậy thì khoa học hay tôn giáo
Người ta tin tưởng ở cái nào
Thực tế cũng chỉ là tưởng tượng
Bởi vì con người chẳng sống lâu
Vũ trụ ngoài kia bao la rộng
Nghe đồn có hàng tỷ thiên hà
Thiên hà mà ta đang có mặt
Địa cầu như hạt bụi nhỏ nhoi
Người xưa lo sợ mình sẽ chết
Nên nghĩ ra nhiều thuật trường sinh
Bày vẽ pháp tu nhiều thể loại
Nhưng rồi cũng tắt thở lìa đời
Người nay cũng vậy đều sợ chết
Nghiên cứu thuốc thang kéo dài hơi
Thực phẩm chức năng rồi thuốc bổ
Nhưng ai cũng phải tắt lịm hơi
Chẳng có cái gì là chân lý
Chỉ là cái chết mãi chực chờ
Con người hay các loài sinh vật
Bụi về với bụi tất cả thôi
Duy Sắc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét