NGHIỆP LỰC NHÂN DUYÊN
Duy Sắc
Trẻ người non dạ nên yêu vội
Cảm xúc đầu đời nó trào dâng
Không lường được trước đời thay đổi
Tình lỡ mang theo vạn nỗi sầu
Nhân duyên tiền định bày nghịch cảnh
Mới gặp như thân tự kiếp nào
Hai người xa lạ sao lại mến
Định mệnh khiến xui một cuộc tình
Chẳng ai hiểu nổi sao lại thế
Đâu dễ dàng gì gặp được nhau
Tình kia như thể là sét đánh
Tưởng đâu bền chặt hết một đời
Phải chăng nghiệp lực từ muôn kiếp
Nên mới gặp nhau đã hút vào
Mặc dù gia đạo ta gìn giữ
Nhưng vẫn mang hoài một nỗi đau
Tình như ảo mộng hay ta ảo
Ta tự làm đau bản thân mình
Có thật hay chăng câu duyên nợ
Cái mối tình này đến từ đâu
Nửa đêm nằm nghĩ đời dâu bể
Chập chờn giấc ngủ nhớ về người
Nhớ từng câu nói, từng ánh mắt
Giật mình nước mắt lại tuôn rơi
Câu thơ gửi gắm lời tâm sự
Một nỗi nhớ ai đến lạ kỳ
Người dưng sao mãi làm ta nhớ
Có phải là người hóa hồn ta
Đời sao kỳ lạ hay là mộng
Nó khiến ta mơ mãi một người
Người ta có chắc còn có nhớ
Hay chỉ mình ta nhớ mãi thôi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét