Trời chiều đỏ ánh hoàng hôn
Lòng buồn lơ đễnh thả hồn theo mây
Gió đang rung nhẹ ngọn cây
Ta nhìn chiếc lá đang bay giữa trời
Bỗng dưng trời nhẹ mưa rơi
Nước mưa ướt mặt ta cười với mưa
Tay ta với giọt nước đùa
Mắt trông vào chốn hư vô mơ màng
Bây giờ ta nợ tứ giăng
Bạn bè lánh mặt, người thân chẳng nhìn
Khi cần họ mới réo tên
Việc xong người lại bảo rằng đồ điên
Đời này hai chữ bạn hiền
Nó còn khi ở cạnh bên lúc giàu
Nghèo là chẳng thấy bạn đâu
Chỉ nghe tiếng xấu sau lưng họ bàn
Người thương ta lúc cơ hàn
Đó là phúc báu trời ban khó tìm
Người trao ta cả trái tim
Cả đời ta phải nhớ tình biết ơn
Đời này chẳng có gì buồn
Chẳng gì phải tủi phải hờn với ai
Soi gương nhìn mặt mỗi ngày
Tự mình sẽ hiểu vì ai khổ mình
Hôm nay bên trọng bên khinh
Ngày sau bên trọng lại khinh mặt mình
Ta tìm về với bên khinh
Bên khinh khinh lại mặt mình nhiều hơn
Tại vì vẩn đục tâm hồn
Nên ta tự đánh mất khôn của mình
Khơi trong gạn đục phân minh
Tâm hồn sáng lại là mình lại khôn
Mỗi người có một thần hồn
Giữ sao cho sáng và luôn yên bình
Còn đời dẫu nhục hay vinh
Chẳng qua số phận của mình mà thôi
Chiều mưa mát mẻ khí trời
Ta đi dầm dưới mưa rơi một mình
Trong đầu nghĩ ngợi linh tinh
Nước mưa như nước mắt tình năm xưa
Duy Sắc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét