DÒNG THƠ NHƯ MẠCH THỞ
Tác giả Duy Sắc
Thơ như dòng nước êm đềm
Tự nhiên ta thả vào thêm tâm hồn
Làm thơ không cứ phải khôn
Luật thơ có lộn chẳng gì phải lo
Gieo vần từ nhỏ đến to
Chỉ cần nhịp điệu sao cho mượt mà
Mỗi một tiếng nói phát ra
Mình phải cảm nhận đó là lời thơ
Có những vần đục ý mờ
Gieo lên tăm tối bến bờ tương lai
Có những vần như thở dài
Gieo lên những tiếng bi ai cuộc đời
Có vần thanh thoát thảnh thơi
Gieo lên tiếng ấy thấy đời nhẹ tênh
Có vần như sóng lênh đênh
Tiếng kêu cuộc sống gập gềnh gian nan
Có vần đọc rất là sang
Lụa là gấm vóc, ngai vàng đế vương
Có vần là khúc yêu đương
Cất lên khúc hát vui đường ái ân
Có vần thắm đượm nghĩa nhân
Tiếng nói thân ái ta cần giúp nhau
Có vần trằn trọc nỗi đau
Tiếng khóc vì phải xa nhau muôn trùng
Có vần mưa gió bão bùng
Tiếng kêu như muốn nổ tung đời mình,...
Thơ như một nàng tiên xinh
Nếu ta chung tình đời sẽ như thơ
Thơ như là làn hơi thở
Như là dòng nước chảy ở đầu nguồn
Tự nhiên nó sẽ trào tuôn
Cố gò cố ép thơ buồn bỏ đi
Luật thơ nào có nghĩa gì
Làm thơ chớ nghĩ luật nhiều làm chi
Thích viết thì cứ viết đi
Bất cứ thứ gì cũng sẽ thành thơ
Quan trọng là bụng phải no
Nếu đói thì khó để mà làm thơ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét