Duy Sắc
Bao giờ mua nổi cái nhà
Sài Gòn mọi thứ thật là giá cao
Đồng lương ít ỏi đáng bao
Tiền nhà, tiền điện tháng nào cũng âm
Tuổi già lại cứ tăng dần
Neo đơn cô quạnh tấm thân cơ hàn
Mơ làm gì được cao sang
Nhìn người thành đạt, bẽ bàng tủi thân
Bao giờ hết cảnh nợ nần
Trong đời có giấc ngủ ngon đêm dài
Nên đâu dám mộng cùng ai
Cùng xây tình ái lâu đài viễn vông
Buồn kia chỉ giấu trong lòng
Vần thơ lảm nhảm thở than cuộc đời
Tuổi xanh chỉ biết rong chơi
Cho nên khi đến cuối đời trắng tay
Tại sao mình lại thế này
Phải chăng phận số xưa nay vậy rồi
Nếu là phận phải chịu thôi
Có cào cấu nửa thì đời khổ thêm
Nhìn người ăn uống mà thèm
Món ngon của lạ bày trên mâm đầy
Họ vui say đến ngất ngây
Sao ta mơ mãi chưa ngày thành công
Mình đâu có tính đèo bồng
Háo danh mơ được làm ông làm bà
Chỉ mong như những người ta
Ước mơ về một mái nhà yên vui.
Nhìn em yêu nở nụ cười
Nhìn đôi mắt ấy thảnh thơi dịu dàng
Đôi mình dù chẳng cao sang
Nhưng tình nghĩa mãi vững bền trăm năm.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét