Dạo Qua Tam Đảo
Thơ Duy Sắc 2009
Bềnh bồng mây phủ, đường đất lạnh
Dốc đá sương trơn, nước rỉ hoài
Chim, bướm vây quanh cành cổ thụ
Lan rừng khêu gợi những mầm hoa
Đường lên Tam Đảo quanh co dốc
Gió núi thổi bay ánh mặt trời
Áo len thưa sợi choàng thêm lạnh
Giá buốt tràn vào nỗi cô đơn
Nặng hạt mưa phùn tăng ướt át
Đường cao, dốc thẳng khó thêm trèo
Ngói đỏ xa mờ trong đỉnh núi
Chân dồn mải bước cứ bơ vơ
Còi xe khuấy động chỗ lưng đèo
Gương cầu dõi mắt khúc khẳng khuyu
Ai lỡ buông phanh mà đổ dốc
Hiểm nguy không bỏ phút chực chờ
Phố núi vào đêm, ánh điện giăng
Rừng sâu nhập nhoạng ngỡ sáng trăng
Bạc phếch màu mây, đen màu núi
Trời cũng bạc luôn một màn sương
Vàng hoe góc phố nhòe nhòe sáng
Hàng xá dần thưa khách ngó ngàng
Mình cứ chần chừ phân vân mãi
Chốn trú nào đây qua đêm nay
Chuông reo , điện thoại nguồn vừa cạn
Tăm tối mặt mày ướt nước mưa
Chẳng lẽ quay về nơi chân núi
Rồi lại lên đây lúc ban ngày.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét