ĐÔNG PHƯƠNG NAM
Duy Sắc Nguyễn 2014
Anh đi trong nắng mùa đông
Trời hanh khô ráo trên đồng miền Tây
Hương bưởi phảng phất đâu đây
Đất Vĩnh Long này hoa trái xanh tươi
Trên xuồng em nở nụ cười
Em khẽ nghiêng người gác mái chèo lên
Anh vừa định hỏi họ tên
Em đã bẽn lẽn đi về thật nhanh
Nhà em có một lán tranh
Đàn vịt lạch bạch tranh nhau sục bùn
Em vào đốt lá để hun
Khói bay nghi ngút xua bầy bọ cây
Ba em đang tẩy trái cây
Anh hai thì xịt sâu rầy ruộng dưa
Anh hỏi em có chồng chưa
Em thưa mới vừa mười bảy xuân sanh
Chiều tàn đêm xuống thật nhanh
Ba em lên tiếng mời anh ghé nhà
Vài miếng khô sặc mang ra
Hai xị rượu đế thế là cũng vui
Anh hai em kể ngậm ngùi
Chuyện tình dang dở vừa rồi buồn ghê
Nghèo quá nên chị ấy chê
Anh phải đành về trồng trọt phụ ba
Nhà quê ai cũng thiệt thà
Tình cảm đậm đà như đất phù sa
Tính em chất phác hiền hoà
Tâm hồn như đoá sen hồng toả hương
Miền Tây biết mấy thân thương
Tình người, tình đất vấn vương không rời
Ở đây không có tuyết rơi
Mùa đông chỉ thấy tình khơi lên tình.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét