GIẤC MƠ HỒNG TRẦN
Duy Sac
Buồn sao điệp khúc biệt ly
Tình yêu dang dở chia ly đoạn trường
Đớn đau kẻ nhớ người thương
Đắng cay biết mấy đêm trường nhớ nhau
Tiếng đàn gieo rắc nỗi sầu
Nốt trầm than thở những câu nặng tình
Nốt thăng buồn tủi phận mình
Lặng nghe tiếng khóc dở dang tình đầu
Giáng bao nhiêu nỗi thương đau
Âm thanh chua chát u sầu năm canh
Nốt như gió rít qua mành
Nốt như gió cuốn lá xanh rời cành
Nốt như hoa tả tơi cành
Nốt là nước mắt đọng thành sương đêm
Nốt như nức nở con tim
Nốt là ánh mắt đang tìm kiếm nhau
Nốt như ký ức phai màu
Nốt còn luyến tiếc biết bao ân tình
Lời ca lãng mạn phiêu linh
Du dương giai điệu ái tình trái ngang
Khen ai sáng tác khúc đàn
Chắc là tâm trạng ngổn ngang vì tình
Phải chăng tác giả đa tình
Hay người cũng có cuộc tình biệt ly
Những câu hát thật não nề
Ai từng hứa hẹn, từng thề cùng ai
Ai từng đã phụ tình ai
Ai từng thắm thiết yêu ai không rời
Ai từng đêm nước mắt rơi
Ai từng đã nói trọn đời yêu ai
Tiếng đàn như tiếng thở dài
Tiếng đàn cứ mãi bi ai nỗi buồn
Trời cao sấm giật mưa tuôn
Một cơn bão lớn quay cuồng không gian
Nước dâng như lũ trên ngàn
Nước trôi đi hết muôn vàn yêu thương
Nước trôi đi mọi vấn vương
Nước làm cách trở con đường nhân duyên
Tiếng kinh tiếng mõ cửa thiền
Tiếng lòng ai muốn bình yên quên tình
Tiếng là lời Phật linh thiêng
Ngài khuyên buông bỏ để mình thảnh thơi
Cố quên oan trái dòng đời
Buông đi duyên nghiệp cho vơi nỗi sầu
Tình kia dù có đậm sâu
Nhưng mà duyên cạn phải mau xa rời
Nhân duyên se bởi ông trời
Nó là nghiệp quả nhiều đời gặp nhau
Lương duyên ý hợp tâm đầu
Nghiệp duyên nếu vướng thì đau cả đời
Phải chăng định trước hết rồi
Những người ta gặp đều là hữu duyên
Không gì mà đến tự nhiên
Gieo nhân gặp quả đã nhiều đời qua
Biệt ly tình chớ xót xa
Hiểu về nhân quả thì ta nhẹ lòng
Vô thường mọi thứ như không
Có rồi lại mất nặng lòng làm chi
Hỏi trăm năm nữa còn gì
Có ai còn nhớ đến ta không nào
Tội tình chi mãi khổ đau
Phải thương mình trước cớ sao cứ buồn
Thân mình mình phải biết thương
Thương người ta cũng đã thương hết lòng
Tùy người có hiểu hay không
Chỉ cần ta chẳng phụ lòng người ta
Đã yêu bằng cả lòng ta
Nên không hối tiếc tình ta trao người
Tùy theo cái nghiệp của người
Nghiệp ta phải trả cho người đã xong
Không còn gì phải bận lòng
Chỉ còn ta với lương tâm của mình
Biệt ly là chuyện của tình
Cạn duyên thì chắc là tình biệt ly
Ta buông cho nghiệp hết đi
Ta buông ta sẽ tìm về chính ta
Ta buông cho nhẹ lòng ta
Ta buông để nghiệp người ta xa rời
Ta buông cho hết nợ đời
Ta buông ta được thảnh thơi nhẹ nhàng
Ta buông theo những cung đàn
Thả hồn theo những âm thanh cõi thiền
Ta tìm về chốn bình yên
Đời ta sẽ hết ưu phiền khổ đau
Quên đi giấc mộng bấy lâu
Hồng trần như ảo, mơ nào cũng tan
Chẳng qua cũng chỉ khúc đàn
Nó không gì cả, tại tâm ta buồn
Cớ sao ta lại vấn vương
Cơ sao ta lại nhớ thương một người
Sao ta cứ phải nhớ người
Sao ta phải khóc vì người làm chi
Lời ca nào có nghĩa gì
Nó gây tác động đến ta thế này
Người ta viết nhạc đắng cay
Có gì ảnh hưởng đến đời của ta
Tự nhiên mình lại xót xa
Tự nhiên buồn quá, thôi đi đừng đàn
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét