Duy Sac
Chiều buồn trên bến cảng
Mình ta đi lảng vảng
Mây cứ bay lang thang
Gió đưa rụng lá vàng
Đêm vừa buông chạng vạng
Còi tàu kêu vang vang
Liu riu ánh đèn vàng
Phố nhòe nhoẹt cao sang
Anh vì yêu nên ráng
Chờ đợi người từ sáng
Ăn vài cái bánh tráng
Bụng đói, đầu choáng váng
Lệ định tuôn hai hàng
Anh cố vẻ hiên ngang
Hy vọng lúc gặp nàng
Mình là người xứng đáng

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét