THẤT TÌNH
Duy Sac
Sương buồn phủ ngọn thông xanh
Chiều trên phố núi lạnh tanh lòng người
Ta đi tìm một nụ cười
Sao mà không thấy ai người để trao
Chợ Đà Lạt thắm hoa đào
Mùa xuân đang đến hồi nào vậy ta
Cà phê thủy tạ đằng xa
Nhạc đâu ai mở vọng ra lời buồn
Nghe xong mà nước mắt tuôn
Chẳng lẽ yêu sẽ luôn luôn khổ sầu
Đường tình muôn nẻo về đâu
Đường nào hạnh phúc để cầu để mong
Thất tình đau đớn cõi lòng
Yêu chi cho phải nhớ mong ngập tràn
Tình đâu có phải cung đàn
Thăng lên xong lại chuyển sang giáng liền
Cõi nào cho mộng thần tiên
Để ta tìm những bình yên cho mình
Cõi nào không có ái tình
Để khổ không vướng vào mình nữa đây
Hay mình hóa thử cỏ cây
Để xem tình có trong loài ấy không
Đà Lạt buồn nhạt má hồng
Núi xa mấy mỏm đang trông ngóng gì
Mình lang thang cứ bước đi
Ta đang tìm mãi cái gì cho ta
Em giờ này chắc ở nhà
Em quấn chăn ấm lăn ra ngủ rồi
Em nào thèm nghĩ đến tôi
Một người chỉ biết có ngồi chờ ai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét