TÌNH ĐỜI
DUy SAc
Buồn vì ta lạc mất nhau
Chứ đời có nghĩa gì đâu bận lòng
Rượu cay vài chén là xong
Hôm sau tỉnh giấc là lòng lại vui
Nhân Duyên là thứ lạ đời
Nó xui nó khiến cho người tìm nhau
Tưởng chừng ta mãi có nhau
Nhưng đời đưa đẩy xa nhau muôn trùng
Phải chăng có Định Mệnh không
Chắc là cũng có, nó tròng vào ta
Chính nó trói buộc chúng ta
Đến thì không được, buông ra không đành
Bây giờ còn lại chữ tình
Anh phải gìn giữ cho mình mà thôi
Anh tin vào mỗi ý trời
Sẽ đến một lúc ta ngồi bên nhau
Hai ta làm lại từ đầu
Xóa đi quá khứ khổ đau đã từng
Cùng nhau nâng chén rượu mừng
Một ngày nên nghĩa vợ chồng trăm năm

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét