TÌNH YÊU TỬ TẾ (thơ tình)
Duy Sac
Xuân qua anh hết xuân thì
Mùa xuân năm ấy em đi theo người
Bởi em còn chút xuân tươi
Người ta vun vén cho đời em xuân
Anh về tìm lại mùa xuân
Nhưng xuân thì hết nên buồn nao nao
Bây giờ chẳng có xuân nào
Cho anh có những khát khao một thời
Hết xuân anh hết nguồn vui
Bởi xuân anh đã giành người anh thương
Xuân nào anh cũng bình thường
Không còn ham thích yêu đương làm gì
Nên xuân nó có là chi
Có hay không có chẳng gì phải lo
Lo là cái tuổi sắp già
Một mình lủi thủi đi ra đi vào
Đôi khi anh lại chiêm bao
Nhớ về ánh mắt ngày nào nhìn nhau
Những lời âu yếm ngọt ngào
Tưởng chừng tình ấy không bao giờ tàn
Chắc là bởi cái thời gian
Nó trôi nhanh quá thật tàn nhẫn ghê
Cuốn bay hết mọi ước thề
Chỉ còn ngày tháng lê thê nhớ người
Duyên kia theo nước cuốn trôi
Phải chăng do bởi lòng người đổi thay
Hỏi sao trên cuộc đời này
Người ta thường vẫn đắng cay vì tình
Tình là hai chữ niềm tin
Hết tin là cũng hết tình với nhau
Tin là nó phải thế nào
Là ta chung thủy bên nhau trọn đời
Thủy chung khó lắm em ơi
Vì bao cám dỗ cuộc đời ngoài kia
Chỉ cần một chút vỗ về
Quan tâm cảm xúc là đi theo người
Lắm người cũng rất dở hơi
Gen tuông tranh đoạt lại người mình yêu
Gây ra hậu quả rất nhiều
Rồi gieo đau khổ cho nhau cả đời
Hết yêu thì bỏ nhau thôi
Tội gì níu kéo cho đời thêm đau
Nếu yêu dù có thế nào
Người ta vẫn cứ thương nhau không rời
Tình yêu không phải trò chơi
Nó là định mệnh của trời khiến xui
Nên tình mà dở dang rồi
Hôn nhân lận đận cũng đôi ba lần
Lắm cô thành mẹ đơn thân
Than thân trách phận khóc ngày khóc đêm
Lắm anh uất ức hận tình
Cả đời không dám mà tin cô nào
Tại sao chẳng có tại sao
Tại ta chứ có ai nào gây ra
Gieo nhân gặt quả vậy mà
Chỉ cần tử tế là ta có tình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét