Em còn nhớ hồi xưa
Ở bên cầu tàu ấy
Bữa đó hoa phượng nở
Anh tặng em mấy cành
Em nhìn vào mặt anh
Nói rằng đồ nhảm nhí
Em quăng cành hoa phượng
Còn dẫm chân đùng đùng
Anh bây giờ nhớ lại
Càng nghĩ càng mắc cười
Đúng là em ngốc thiệt
Bởi Phượng đẹp quá chừng
Bữa nay mình gặp lại
Anh tặng tiếp Phượng Hồng
Nếu như em không lấy
Mai này khỏi gặp nhau
Gặp em nhức cả đầu
Tính dở hơi không bỏ
Bôn ba bao năm đó
Bây giờ còn cô đơn
Anh chỉ thích làm thơ
Chẳng cần gì nữa cả
Em đi tìm người khác
Chứ đừng làm phiền anh
Nhớ đấy anh nói thiệt
Em không là gì cả
So vơi người anh thương
Cô ấy là tất cả
CÀNH HOA PHƯỢNG
Duy Sac

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét