Cả đời luồn cúi mong áo gấm
Hy vọng đời mình sẽ hiển vinh
Chầu chực cơm thừa và canh cặn
Tấm thân giống lợn béo và tròn
Vinh đâu chưa thấy mà chỉ nhục
Nhưng nhục vẫn hơn cả vạn người
Thế nên ta vẫn cam chịu nhục
Miễn sao sung sướng vẫn là hơn
Thói đời ganh tỵ hay soi mói
Thì kệ thói đời cứ mói soi
Đời ta ta phải lo ta trước
Bởi chẳng ai lo được cho ta
Nhục với lại vinh nghĩa lý gì
Nếu muốn thành công bất chấp đi
Miễn đời ta sướng và no đủ
Thì nhục hay vinh có là chi
NHỤC VÀ VINH
Duy Sac

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét