Thân mời quý bạn đọc xem một trong những bài thơ buồn nhất mà tôi từng viết. Buồn thê thảm, buồn tuôn nước mắt. Trân trọng cảm ơn quý bạn đọc đã yêu thích thơ Duy Sắc và luôn động viên ủng hộ trong nhiều năm qua.
CON VE SẦU
Duy Sắc
Tạm biệt Trường THPT Marie Curie 1998
Những trưa hè buồn tẻ
Con ve sầu ngân nga
Lời thở than mùa hạ
Tuổi học trò mơ xa
Đời ve trong mấy chốc
Khác chi cánh phượng hồng
Rực cháy lên dữ dội
Thu sang hoa lại tàn
Có phải ve buồn chán
Một vòng đời cỏn con
Hay là ve vui hát
Vì đời ve an nhàn
Mưa cuộc đời xối xả
Non nớt cuộc đời ta
Mênh mông bao tri thức
Đường nào sẽ nở hoa
Thời gian không dừng lại
Ve tàn mấy kiếp rồi
Mái trường này cũng thế
Bao lớp người đã đi
Ai nhớ ai biệt ly
Thầy trò luyến tiếc gì
Nghĩa tình như gió thoảng
Mưa hè rửa sạch đi
Ve cô đơn lắm nhỉ
Hãy làm bạn cùng ta
Cánh phượng hồng mơ mộng
Kệ dòng đời phong ba.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét