PHƯỢNG HỒNG SỐ 9
Duy Sac
Hôm xưa khi lúc chia tay
Em cầm hoa phượng vứt ngay xuống đường
Em chê anh tính ẩm ương
Suốt ngày thơ thẩn chẳng đường mưu sinh
Nhiều năm em vẫn một mình
Hỏi ra mới biết duyên tình dở dang
Cũng do bản tính em ngang
Lại không hiểu chuyện thích làm ta đây
Trông em rõ thật là gầy
Dung nhan phờ phạc dạn dầy gió sương
Anh nhìn cũng rất là thương
Nhưng không thể nghĩ là thương cách nào
Em mang bản tính tự cao
Lại hay háo thắng cách nào mà khuyên
Tính anh hay nói luyên thuyên
Lỡ chọc em giận lại phiền đến thân
Nghe đâu em rất nhọc nhằn
Việc làm thay đổi nhiều lần bao năm
Gia đình em cũng khó khăn
Không hiểu em có nhận mình sai chưa
Hay em vẫn cứ như xưa
Giận là gào thét búa xua cả làng
Người ta bảo tính em ngang
Anh nghĩ em thuộc vào hàng người ngu
Anh buồn cái chuyện năm xưa
Vì em khinh rẻ trêu đùa tình anh
Chứ anh hồi đó chân thành
Thương em mới tặng một cành phượng yêu
Phượng hồng đỏ biết bao chiều
Nhưng đời anh vẫn cô liêu đi về
Dòng đời đưa đẩy chán chê
Rồi đây không biết mình về nơi đâu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét