Xuân dìa anh chẳng mua goa
Bởi dì anh nhớ người ta đủ gồi
Xuân dìa thì kệ xuân thôi
Bởi em là cả xuân tôi đang chờ
Xuân này anh xuống Cằn Thơ
Anh tìm em ở nơi bờ xông xưa
Chỗ mà có mấy cây dừa
Lần đầu ta đứng đục mưa hôm chiều
Gồi mình đã bắc đầu yêu
Đôi mình hay đến Nin Kiều dạo chơi
Bẵng đi ngần ấy năm trời
Em giờ phiêu dạt ở nơi phương nào
Anh tìm em dưới Gành Hào
Tạt qua tận miệt Gò Quau mấy lần
Bữa gồi anh xuống Năm Căn
Ghé nhà anh bạn hỏi thăm sự tình
Cũng hông ai biết được tin
Anh sang tới xứ Trà Zinh cố dò
Trăm con sông, zạn chiến đò
Mà sao hông thấy người mơ của mình
Anh quay lại xứ Tây Ninh
Lang thang qua mấy nóc đình nhớ em
Xuân zìa lỗng lẫy ánh đèn
Phố đông zui nhộn trống, kèn rùm beng
Người ta đi chợ đua chen
Anh tìm goài chẳng người quen của mình
Trời gieo chi chữ diên tình
Để người đời khổ mãi tìm đến nhau
Hổng tình lẻ bóng u sầu
Có tình lại phải cùng nhau giữ gìn
Thất tình khổ nát con tim
Hỏi cao xanh zậy chứ tình là chi?
Duy Sắc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét