PHƯỢNG HỒNG SỐ 1
Duy SAc
Chiều hè đang nắng lại mưa
Anh ngồi nhớ lại tình xưa một thời
Tự dưng lòng cứ chơi vơi
Ngày xưa thơ dại yêu người hồn nhiên
Mà sao hồi đó không tiền
Gặp em anh vội vàng yêu tức thì
Bên nhau chẳng nói năng chi
Cứ ngồi ngắm mãi xong đi ăn chè
Mấy bà bán gánh vỉa hè
Họ trêu anh đã si mê nhỏ này
Người già mắt họ nhìn hay
Chắc do anh cứ cả ngày theo em
Anh còn lúi húi cả đêm
Thơ tình anh viết về em rất nhiều
Một hôm nghĩ bụng đánh liều
Cầm tay em tỏ lời yêu xem nào
Nhớ hôm có trận mưa rào
Anh vờ cầm cặp chạm vào tay em
Thế là em giật bắn lên
Sao vô cớ đụng tay em làm gì
Em quay lưng bỏ luôn đi
Mồm còn lẩm bẩm đừng đi theo hoài
Bữa nay bày đặt chạm tay
Mơ đi đừng tưởng con này bị ngu
Anh nghe tai nó bị ù
Cả ngày hôm đó anh như mất hồn
Anh ra bến cảng chiều hôm
Nhặt cành hoa phượng mà lòng cứ đau
Năm xưa không hiểu vì sao
Nhưng nay anh hiểu mình đâu có tiền
Tình yêu dẫu đẹp hồn nhiên
Nhưng mà cần phải có tiền để lo
Hôm nay trời đổ mưa to
Anh nhìn hoa phượng lại mơ về người
Hoa tàn cánh đỏ cứ rơi
Tủi thân không biết rằng đời về đâu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét