PHƯỢNG HỒNG SỐ 16
Duy Sac 2016
Phượng Vỹ ơi! Mùa hè xưa đâu nhỉ
Phượng nhớ không năm ấy lúc mùa thi
Ta và em ngồi ghế đá thầm thì
Những mơ ước của một thời tuổi trẻ
Chiều hôm đó, nơi sân trường vắng vẻ
Buổi chia tay tiễn biệt của thầy trò
Ta lặng thầm ấp ủ lắm giấc mơ
Còn trong sáng, yêu mà không dám nói
Mới hôm qua ta vừa gặp lại em
Cũng vóc dáng ngày xưa không thay đổi
Chỉ có khác là em nay lớn tuổi
Mắt ưu tư trăn trở cuộc mưu sinh
Đúng, thời gian nó thật quá vô tình
Nghiền nát hết mọi giấc mơ bé nhỏ
Nó cuốn nhanh khiến ta không kịp nhớ
Rằng một thời hai đứa đã từng yêu
Giờ nhìn nhau, ký ức cũ phai nhiều
Tóc cũng bạc, thanh xuân tàn úa hết
Trên gương mặt, da đã nhăn nhiều nếp
Mỗi nếp nhăn là bước ngoặt cuộc đời
Rồi sau nữa làm sao ai mà biết
Chỉ thời gian là nó hiểu mà thôi
Ta lênh đênh, đời bao trận dập vùi
Cố gìn giữ sắc Phượng Hồng đỏ thắm.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét