NHÀ THƠ LÀ KHỔ
Tác giả: Duy Sắc
Nhà thơ hay khổ vì tình
Nhà thơ luôn bị thất tình kinh niên
Nhà thơ yêu rất đảo điên
Yêu người nhưng túi không tiền đành buông
Nhà thơ bi lụy hay buồn
Nhà thơ buông tiếng thở than chán đời
Nhà thơ khóc lóc nỉ nôi
Câu thơ mặc cảm cuộc đời đơn côi
Người yêu vì thế xa rời
Người ta tìm đến những nơi sang giàu
Yêu nhà thơ được gì đâu
Bởi nhà thơ chỉ u sầu than thân
Nhà thơ tuy có chân thành
Nhưng không có biết làm ăn cách nào
Bây giờ vật giá đều cao
Thơ đâu có thể cách nào đem ăn
Đồng tiền là thứ rất cần
Nhà thơ chỉ kiếm được dăm ba đồng
Gọi là nhuận bút trả công
Người ta đồng cảm mở lòng tặng cho
Làm sao đủ sống bây giờ
Làm sao lo nổi cho gia đình mình
Người đời họ biết họ khinh
Nhà thơ vì thế buồn tình nhiều hơn
Buồn vì thơ thẩn hóa đần
Buồn vì cuộc sống khó khăn chất chồng
Nhà thơ đành bỏ đi hoang
Sống lay sống lắt điêu tàn tấm thân
Tâm tư buông thả bất cần
Thơ gieo thành những vần than vãn người
Nhà thơ mang tiếng dở hơi
Bởi vì cuộc sống khác người xung quanh
Thơ rằng đời vậy sao đành
Thân ta phiêu dạt lênh đênh thế này
Phải chăng là ý trời cao
Bắt ta trả hết nghiệp vào thơ ca
Để ta bỏ cửa bỏ nhà
Điên điên dại dại chẳng ra hồn người
Tại sao lại khổ thân tôi
Phải chăng kiếp trước mình cười người ta
Nhà thơ cứ thế la cà
Đầu đường xó chợ lân la vỉa hè
Khi xóm trọ, lúc bến xe
Thất tha thất thểu lè nhè rượu say

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét