KHỔ VÌ COVID
Duy Sắc
Từ hồi có dịch đến giờ
Bạn bè ai cũng ngó lơ chẳng nhìn
Tôi đành cũng giả làm thinh
Cứ xem như họ khinh mình không chơi
Gặp nhau không dám mở lời
Khẩu trang bịt kín xong rồi múa tay
Rằng là ra hiệu cho hay
Chứ không muốn nói tỏ bày dài hơi
Thế là tình cảm tả tơi
Bạn bè mỗi đứa mỗi nơi tình vờ
Người yêu lãnh đạm thờ ơ
Bởi yêu mà chẳng dám sờ dám hôn
Dịch ngày càng đến dập dồn
Người ta thần tính thần hồn nát tan
Cầu sao thế giới bình an
Thiên tai qua hết, nhân gian thái bình.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét