PHẬN MÌNH
Duy Sac
Nghèo quá biết mơ gì
Mơ ăn no cái bụng
Mỗi sáng ổ bánh mì
Chiều có nồi cơm trắng
Nghèo quá biết mơ gì
Mơ có người thương hại
Ban cho chút tình yêu
Để đêm về mơ mộng
Nghèo quá nên bi lụy
Mặc cảm với người đời
Tủi thân mình kém cỏi
Không mảnh tình vắt vai
Nghèo quá biết mơ gì
Dám mơ gì được nữa
Chắc là do phận số
Không thể nào đổi thay
Nghèo quá chỉ thấy buồn
Nhìn gì cũng thấy thèm
Thèm rồi ứa nước mắt
Nuốt cái ngẹn vào trong

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét