VUI GIỮA HỒNG TRẦN
Duy Sac
Bụi trần chưa rũ hết
Lòng sân, si vẫn còn
Khổ là không tránh khỏi
Trả hết lại tiếp vay
Khoa trương để loè người
Huênh hoang để ngạo đời
Niềm vui trong chốc lát
Nghiệp đeo nặng nhiều thêm
Ta hơn người nụ cười
Mai tăng thêm tiếng khóc
Chóng vánh đời mấy chốc
Ai còn nhớ mình không

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét