PHẬN NGHÈO
Duy Sắc
Phận nghèo nói lý đều sai
Bởi vì xã hội chẳng ai tin nghèo
Phận nghèo chớ nói lời yêu
Bởi vì nghèo quá thì yêu bằng gì
Tình là thực tế chi ly
Gạo, tiền, cơm áo, sẻ chia vui buồn
Tình là luôn ở cạnh bên
Nếu như xa cách chẳng bền được đâu
Phận nghèo mình chỉ biết cầu
Mười phương chư Phật và cầu thần tiên
Cầu sao dư chút đồng tiền
Phòng khi bệnh hoạn người thân khỏi phiền
Phận nghèo tâm trí đảo điên
Cuồng quay tất bật kiếm tiền ngày đêm
Chỉ mong chân cứng đá mềm
Có nhiều sức để làm thêm ngoài giờ
Phận nghèo mình dám nào mơ
Nên không có cảnh ai chờ ai mong
Ta vui với chén rượu nồng
Cùng cành Nguyệt Quế dưới trăng đêm về
Đời nghèo không có đam mê
Hết giờ làm việc là về nghỉ ngơi
Lâu lâu nhìn ngắm mây trời
Thả hồn tìm đến những nơi phiêu bồng
Cái nghèo như một cái gông
Trăm đường tính toán cũng không thể làm
Đành thôi cố vượt khó khăn
Đủ ăn ba bữa và làm bạn thơ
NDS

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét