KHÓI THUỐC
Duy Sac
Đóm tàn, khói thuốc, ta đốt đời tàn tạ
Bệnh hoạn, tâm thần, gào khóc cuộc tình xa
Đời là bể khổ, câu kinh buồn thê thảm
Những tháng cô hồn, lảng vảng những bóng ma
Thuốc tàn, khói lụi, ta ngẫm lại đời ta
Buồn thảm, cô đơn, những đêm dài tuôn lệ
Suy nghĩ điên khùng, dại lại dại thêm
Quằn quại nửa đời, vẫn còn u mê ảo tưởng
Hư danh, lợi ích, cuộc nào ta cũng bỏ đi xa
Thế mới hay, kẻ háo danh, chuốc đời đau khổ
Người tham tiền, trăn trở lắm âm mưu
Chẳng triết lý nào để cho đời bớt khổ
Hết thuốc chữa rồi, ta tự hủy hoại đời ta
Ta tự diệt ta trong u mê và ảo tưởng
Lòng dạ vẹo hòi, ta trách móc kiếp nhân sinh
Ha ha ha ha, tội nghiệp thay cho một kẻ ngu đần.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét