THÀNH HÀ NỘI THẤT THỦ
Trích” Cuộc trường chinh ba vạn ngày”
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Dân Nam Kỳ rất đau lòng
Triều đình bất lực nên không làm gì
Nguyễn Trung Trực đã chết đi
Nhưng mà sỹ khí vẫn còn âm vang
“ Khi nào hết cỏ nước Nam
Người Nam khi ấy không còn đánh Tây”
Lời nguyền theo gió xa bay
Anh hùng nổi dậy khắp nơi đánh đồn
Pháp đàn áp dã man hơn
Càng làm tăng sự oán hờn nhiều thêm
Pháp bình định cả miền nam
Bắt ép người Việt vào làm tay sai
Nam Kỳ thuộc địa từ đây
Kiến trúc kiểu Pháp được xây từ từ
Sài Gòn được vẽ quy mô
Pháp xây thành phố này làm trung tâm
Nho sỹ ta rất hờn căm
Bởi thực dân Pháp phá đi đình, chùa
Pháp dựng lên nhiều nhà thờ
Vũ trang hỗ trợ Giáo dân hết lòng
Pháp trả lại đất Nam Vang
Vua Miên trở lại ngai vàng lên ngôi
Đại Nam cương thổ mất rồi
Người Nam sống cảnh tôi đòi vong nô
Pháp bắt dân Việt nộp tô
Thuế đủ các loại đóng cho chính quyền
Quy hoạch nhiều khu đồn điền
Người Việt phải đến để làm cu ly
Phong tục bị mất dần đi
Truyền thống cũng chẳng còn gì như xưa
Pháp cứ cướp bóc say sưa
Nam Kỳ thống đốc hơn vua nước mình
Sướng đời bọn lính viễn chinh
Rượu ngon, gái đẹp chúng giành ăn chơi
Nước Nam rối rắm tơi bời
Triều đình chỉ biết có ngồi than van
Ổn định toàn cõi miền nam
Thực dân Pháp muốn cướp thêm Bắc Kỳ
Bọn chúng kiếm cớ tức thì
Rằng thương gia bị Triều đình cấm quan
Buôn bán đã gặp khó khăn
Ảnh hưởng kinh tế cho dân Pháp kiều
Thế nên Pháp đã dở chiêu
Quân đội bí mất được điều ra ngay
Soái Phủ Nam Kỳ ra tay
Francis Garnier lên ngay hành trình
Bọn chúng bắt ta giải trình
Về việc phía mình ngăn cản thương nhân
Dupuis có sẵn lòng gian
Hắn đã do thám quân ta tỏ tường
Đúng là một kẻ gian thương
Bọn chúng câu kết kiếm đường đánh ta
Nhưng vì căn cứ ở xa
Cho nên bọn chúng giả vờ ngoại giao
Trước mặt nói chuyện ngọt ngào
Rằng là thương thảo vấn đề bán buôn
Dupuis thông thạo nhiều đường
Hắn vẽ ra hết phố phường, nhà dân
Những chỗ triều đình đóng quân
Địa hình Bắc bộ được lên bản đồ
Quân ta vẫn chẳng nghi ngờ
Pháp đưa yêu sách bắt ta thi hành
Nguyễn Tri Phương phải điều đình
Ông đích thân mình đến gặp Garnier
Sau nhiều tranh cãi hai phe
Phía Pháp ra vẻ bề trên bảo rằng
Thương nhân Pháp đến làm ăn
Nhưng họ lại gặp khó khăn đủ đường
Loạn đảng quấy phá nhiễu nhương
Bản chức lên đường ra dẹp loạn thôi
Hai nước giờ thông thương rồi
Buôn bán có lợi cho đôi bên mà
Chúng muốn ép Triều đình ta
Hỗ trợ cho những thương gia Pháp Kiều
Nhưng Triều đình quyết không chiều
Lệnh truyền trục xuất bọn điêu dân này
Pháp Việt cần thương thuyết ngay
Vấn đề buôn bán của hai chính quyền
Tình hình vì thế căng lên
Garnier quyết định gọi thêm chiến thuyền
Chúng đưa tối hậu thư lên
Yêu cầu Tổng đốc giao liền thành ngay
Chúng chuẩn bị súng ống đầy
Tàu chiến đã đến chờ ngày tấn công
Lực lượng của Pháp không đông
Nhưng chúng bí mật ẩn trong dân thường
Một số toán lính Lê Dương
Việt gian dẫn lối, đưa đường ranh ma
Nguyễn Tri Phương quá thật thà
Ông chủ quan là Pháp chẳng ra tay
Tình báo Việt không hề hay
Pháp đến Hà Nội không ai thể ngờ
Tàu nhỏ chở lính Pháp vô
Bọn chúng lẳng lặng lên bờ ém quân
Ta vẫn chưa chịu điều quân
Nguyễn Tri Phương đã có phần chủ quan
Pháp chỉ có hai trăm quân
Trong khi quân Việt sáu ngàn tinh binh
Pháp áp sát bất thình lình
Bọn chúng cho lính từ xa bắn vào
Sau đó chúng đến sát hào
Lính Pháp vượt cầu, phá cửa thành ngay
Quân Việt không kịp trở tay
Vì Pháp đã ở dưới ngay chân thành
Bọn chúng đột nhập quá nhanh
Thế trận quân Việt tình hình khó ra
Nguyễn Tri Phương dẫn quân ra
Ông cùng phò mã Nguyễn Lâm thủ thành
Tàu Pháp nã đạn phá thành
Quân Nam nghe nổ thất kinh tinh thần
Súng Pháp bắn đạn ầm ầm
Hà Nội tan nát, nhân dân hoảng hồn
Chúng ta chưa kịp ra quân
Pháp đã đánh chiếm cửa nam mất rồi
Nguyễn Lâm chiến đấu ngược xuôi
Ông bị trúng đạn gục nơi chân thành
Pháp xông thẳng đến chiếm thành
Quân Việt trong thành buông súng chạy đi
Pháp bắt Nguyễn Tri Phương đi
Chúng khuyên ông hãy theo về thực dân
Nhưng ông kiên quyết tinh thần
Trung thành với nước, không làm Việt gian
Hà Nội văn hiến ngàn năm
Nay phải chịu nằm dưới gót thực dân
Thê Húc buồn nhớ xa xăm
Tháp rùa hoài niệm tháng năm huy hoàng
Pháp vào bắn phá tan hoang
Còn gì một thuở son vàng Thăng Long
Sỹ phu đất bắc đau lòng
Biết bao nước mắt buồn trông xa vời
Hà Nội bị chiếm mất rồi
Các tỉnh lân cận, lòng người ngổn ngang
Pháp chiếm một cách nhẹ nhàng
Chỉ trong nửa tháng, Bắc Kỳ lung lay
Triều đình ta biết chuyện này
Vua phái sứ giả trình bày thiệt hơn
Ta yêu cầu Pháp rút quân
Trả lại Hà Nội cho quân Nam triều
Nhưng Pháp đâu có biết điều
Chúng đã lấn chiếm thêm nhiều đất đai
Quân triều đình thua chạy dài
Bắc Kỳ mất hết vào tay kẻ thù
Triều đình không thể nào lo
Nhân dân khởi nghĩa tự lo cho mình
Lưu Vĩnh Phúc đã dẫn binh
Ông là thủ lĩnh Cờ Đen Hoa kiều
Pháp mải đánh quân Nam triều
Vĩnh Phúc mai phục giết nhiều lính Tây
Tướng Phúc làm chủ Sơn Tây
Ông đến Cầu Giấy tấn công vài đồn
Pháp thiệt hại một số quân
Francis Garnier buộc dẫn quân trả đòn
Ai ngờ Vĩnh Phúc tài hơn
Ông ta dụ Pháp vào vòng phục binh
Cờ đen đánh bất thình lình
Garnier trúng đạn đầy mình, chết ngay
Phía Pháp nhận được tin này
Cho rằng đại uý Garnier tự làm
Chính phủ không có dụng tâm
Thế nên Pháp sẽ rút quân trở về
Pháp trao trả lại Bắc Kỳ
Tạm thời mọi chuyện lắng đi dần dần
Nhưng mà mâu thuẫn trong dân
Những ai thân Pháp dần dần bị truy
Không phân biệt tôn giáo gì
Liên hệ với Pháp tức thì chết ngay
Triều đình buộc phải ra tay
Quan quân ổn định chuyện này vài năm
Triều đình củng cố lòng dân
Hoàng Diệu trấn thủ Hà thành vừa ra
Pháp lại có ý đánh ta
Nên chúng chuẩn bị rất là đông quân
Vũ khí vận chuyển dần dần
Lính tráng tinh nhuệ đã lên chiến thuyền
Henri Rivière được giao quyền
Ông ta thẳng tiến Bắc Kỳ rất nhanh
Hay tin phía Pháp động binh
Phía ta theo dõi tình hình gắt gao
Các trấn đắp luỹ, đào hào
Vũ khí chuẩn bị đánh nhau sẵn sàng
Henri Rivière rất ngênh ngang
Lão gửi một lá thư sang phía mình
Rằng quan trấn thủ Hà Ninh
Và những quan lại Triều đình của ta
Khiêu khích nên Pháp mới ra
Do đó muốn tốt thì ta nên hàng
Hoàn Diệu không nói không rằng
Thực ra ông biết dã tâm Pháp rồi
Đánh thi cứ đánh đi thôi
Lắm chuyện ăn nói lôi thôi làm gì
Triều đình chưa rõ chuyện chi
Nên quân khắp xứ Bắc Kỳ áng binh
Hà Nội đơn độc một mình
Hoàng Diệu phải cố gồng mình lo toan
Quân Pháp đánh chiếm cửa Nam
Chúng dùng tàu chiến bắn tan tường thành
Quân ta bỏ chạy khỏi thành
Vì thần công Pháp bắn nhanh kinh hồn
Pháp phá huỷ hết các đồn
Hoàng Diệu chống đỡ trong cơn sức tàn
Ông đến Võ Miếu thở than
Rằng chắc vận nước mình tàn đến nơi
Phải chăng có phải ý trời
Hay là do bởi lòng người ly tan
Ông dùng một dải lụa vàng
Tự sát một cách hiên ngang với thành
Pháp vào phá sạch sành sanh
Hoàng cung, thái miếu đều thành đống tro
Chúng đặt mìn phá hết chùa
Thăng Long văn hiến ngày xưa tan tành
Còn đâu bóng dáng hùng anh
Còn đâu một thuở đô thành xa hoa
Còn đâu Đại Việt tinh hoa
Chỉ thấy ngọn sóng Hồng Hà than van
Vì đâu non nước điêu tàn
Tất cả vì lũ thực dân bạo cuồng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét