Duy Sac
Mưa Sài Gòn buồn thảm đến thê lương
Hoa phượng đỏ cũng chẳng buồn tươi thắm
Có những người đang yêu đương thầm lặng
Họ mơ về những dĩ vãng ngày xưa
Ánh đèn đường phủ bóng vàng lòe loẹt
Con đường xưa nước đã ngập lối quen
Những xóm nghèo đời cơ cực tối đen
Bao kiếp sống nhọc nhằn đang lăn lộn
Đường đen kịt cả dòng người bận rộn
Ai đang mơ phút thư giãn hoàng hôn
Ngày qua ngày người tranh đấu trí khôn
Cũng chỉ để giành miếng cơm manh áo
Đời buồn tẻ quanh đồng tiền bát gạo
Hiếm hoi thay những tình cảm ngọt ngào
Nụ cười gượng đổi trao trên bàn tiệc
Những tính toan trong ánh mắt nhìn nhau
Sài Gòn lắm những con đường hoa lệ
Nóc nhà cao giả tạo chốn xa hoa
Bãi đất hoang đói mắt trẻ không nhà
Đêm xuống lạnh lang thang đời hiu quạnh
Ai dầm mưa sẽ hiểu được Sài Gòn
Tấp nập lắm nhưng còn hoang sơ lắm
Tuổi học trò khát khao cành phượng thắm
Giấc mơ hồng rối rắm bước tương lai.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét