ĐÊM CÔ ĐƠN
Thơ Duy Sắc
Đêm nay lạnh, tâm hồn mình cô quạnh
Mây lang thang đang lởn vởn cùng trăng
Nỗi nhớ em , mà sao lại là em?
Sao kỳ vậy? Em là ai mà nhớ
Nghĩ quanh quẩn , chân đi lòng vòng mãi
Tóc rối bời, mắt cứ thấy hoa lên
Tâm hồn mình như chìm vào vô thức
Nó lênh đênh trên một cõi mơ hồ
Trong giấc mộng, em đang ngồi khâu áo
Vết kim châm chảy máu chỗ đầu tay
Em đau nhói , em buồn rơi nước mắt
Anh thấy em cũng đang rất cô đơn
Em là ai, hôm nay mình đã biết
Em là ta, một nửa của chính mình
Em yếu đuối hay chính ta yếu đuối
Ta nhớ em có phải cố tìm ta?
Em im lặng, đôi mắt nhìn mũi chỉ
Em đang khâu những vết rách thời gian
Bàn tay em thoăn thoắt cứ thế đan
Anh cảm nhận thời gian như lành lại
Em nhìn anh, một cái nhìn thương hại
Em cười anh, em bảo chớ luỵ tình
Con tim kia là sinh lực đời mình
Anh gìn giữ đừng gây cho nó khổ
Em là ai anh cũng đừng trăn trở
Anh nhớ em, em đâu nghĩ về anh
Tại sao anh lại tự mình dằn vặt
Anh hãy yêu, yêu chính bản thân mình
Anh cô độc đời phong sương vất vả
Em biết anh thèm tình cảm chân thành
Nhưng anh nhớ tình người là vô giá
Không dễ ai trao miễn phí cho ai
Anh có cho thì người ta cho lại
Anh ích kỷ thì đừng mong hạnh phúc
Em nói đây là lời nói thật lòng
Anh biết đấy, em không buồn và trách
Đã nhiều lần anh nói dối với em
Anh rằng chỉ có em là duy nhất
Nhưng thư tình anh đã viết cho ai
Em đã xem trên chục lá thư tay
Tình cảm ấy anh giành cho ai hả?
Anh nói dối anh bảo mình chung thuỷ
Nhưng anh mang mộng hồn bướm mơ tiên
Cuộc đời anh đa đoan sẽ lắm phiền
Anh bình tĩnh mà hãy ngồi suy xét
Tạm biệt anh không hẹn ngày gặp lại
Anh về đi, trời khuya lắm rồi kìa
Em đã đuổi làm lòng mình buồn bã
Trăng về khuya cũng chẳng thấy đẹp gì
Cành Nguyệt Quế ngủ li bì ủ rũ
Chỉ mình ta không biết cứ nghĩ gì?
Anh nhớ em!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét