TIẾNG ĐÀN CÒ
( Duy Sắc Nguyễn)
Lão già mù ngồi kéo đàn
Âm thanh than vãn cuộc đời tỉ tê
Trên đầu đội chiếc nón mê
Áo rách nhiều chỗ lộ da ra ngoài
Đàn chi mà nghe phát oải
Nỗi đau quằn quại kiếp người thảm thương
Hình như là nhớ quê hương
Hình ảnh con đường có luỹ tre xanh
Xa xa lấp ló mái tranh
Những mùa đông lạnh chưa khêu lửa hồng
Trâu già chết cóng ngoài đồng
Trẻ con bụng ỏng đít teo khóc ròng
Mưa dột mái nhà long tong
Bà già lóng ngóng trông thằng con xa
Công nhân khóc nỗi nhớ nhà
Những chuyến tàu muộn sân ga không người
Mùa xuân không có tiếng cười
Cành mai rũ rượi hoa tàn đầy sân
Đàn gì như trách bản thân
Cuộc đời phong trần lang bạt ăn xin
Mù nên không thể nào nhìn
Không biết được mình thân yếu thế cô
Cố gắng kéo đàn cho to
Âm nhạc bày tỏ thay cho nỗi lòng
Xuân này biết có ai mong
Có một hình bóng ngồi bên vệ đường.
( quá hay)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét